Sở Kiều Tịnh nghe thế tử Tây Quận nói thế, lấy từ trong ngực ra gói thuốc giải đã chuẩn bị từ trước, ném cho thế tử Tây Quận. 

Tay của thế tử Tây Quận nhanh chóng nhận lấy, sau khi mở bao ra thì nhìn kỹ rồi cẩn thận cất đi. 

"Thuốc giải cũng đã cho ngươi, ngươi có thể đi rồi" 

Sở Kiều Tịnh không kiên nhẫn nhìn thế tử Tây Quận vẫn còn đứng tại chỗ, nhíu mày. 

"Tại hạ còn chưa có cảm ơn Sở cô nương nữa, đa tạ Sở cô nương đã ra tay cứu giúp bệnh dịch bên phía bọn ta" 

"Sở cô nương vẫn luôn tận tâm tận sức trị liệu cho bọn ta, loại đại ăn đại đức này mỗi một người trong quân doanh của bọn ta đều nhớ thật kỹ" 

"Nhất là trước đây Sở cô nương đã từng bị ta bắt làm tù binh, vậy mà không tính toán ân oán trước đây, lại còn tận tâm tận sức chăm sóc cho ta, để cho ta bây giờ có thể khỏe mạnh đứng ở trước mặt mọi người, đây cũng là điều khiến cho tại hạ vô cùng bội phục và cảm kích Sở cô nương" 

"Không có Sở cô nương cũng sẽ không có ta, cũng không thể ở chỗ này đưa Sở cô nương trở về." 

Thế tử Tây Quận nhìn Sở Kiều Tịnh, nói một cách chân thành như thế. 

Nếu không phải Sở Kiều Tịnh biết bản tính của hắn căn bản không phải như vậy, nàng cũng thiếu chút nữa bị người ở trước mắt này lừa gạt. 

Tuy rằng biết đối phương diễn trò, Sở Kiều Tịnh cũng đang thắc mắc vì sao đối phương lại đột nhiên muốn làm bộ diễn kịch như vậy. 

Đang suy nghĩ, trong lúc vô tình nhìn thấy Dạ Chí Thần từ phía sau đi tới, lúc này các binh sĩ cố gắng giả vờ như chưa nghe thấy gì hết, cũng chưa từng nhìn thấy gì cả. 

Một khắc kia khi Sở Kiều Tịnh nhìn thấy những người này, nàng lập tức hiểu ra tất cả các hành vi bây giờ của thế tử Tây Quận. 

Hắn ta cố ý nói lời cảm tạ trước mặt mọi người chính là muốn cho mọi người hiểu lầm nàng. 

Tốt nhất là hiểu lầm nàng cũng là phản quân đi theo địch. 

Thật sự đủ xấu xa đủ ghê tởm, nghĩ đến đây, chân mày Sở Kiều Tịnh nhíu lại. 

Trước kia nàng phải cự tuyệt thế tử Tây Châu mới đúng, dù sao Thẩm Dương bảo hắn ta đưa nàng về, sợ là ngay từ ngày đầu hắn đã có chủ ý này rồi. 

Thật đúng là sơ suất mà! 

Sở Kiều Tịnh đứng tại chỗ không nhúc nhích, không có tiếp lời thế tử Tây Quận, cũng không có mắng thế tử Tây Quận tự mình đa tình. 

Bởi vì bất luận là loại phản ứng nào, đều sẽ khiến cho người khác có ý nghĩ nàng đã phản quốc theo địch. 

Nhìn thấy Sở Kiều Tịnh vẫn không nói được một lời, thế tử Tây Quận cho rằng trong lúc nhất thời nàng vẫn chưa tìm được lời nào để phản bác hẳn, cho nên cũng không đợi Sở Kiều Tịnh tiếp lời, hắn lại nói: 

"Sở cô nương cũng vất vả nhiều ngày như vậy rồi, về doanh trại của nàng mà nghỉ ngơi cho thật tốt đi, bổn thế tử đi trước đây." 

Nói xong lập tức đắc ý dào dạt xoay người rời đi, hắn ta có thể đoán được, đám người trong quân đội phía bên Sở Kiều Tịnh, sẽ vì Sở Kiều Tịnh mà náo ra trận đại loạn. 

Nhưng thật đáng tiếc, trận náo nhiệt này bản thân hắn không thể tận mắt nhìn thấy, nhưng chỉ cần bọn họ làm ầm ĩ lên là được rồi, lúc này hắn mới hiểu được mục đích mà Đại hoàng tử muốn hắn đưa Sở Kiều Tịnh về, thật sự là tuyệt diệu mà. 

Thế tử Tây Quận mang theo người rời đi, Dạ Chí Thần cũng không có ngăn cản, nếu như thật sự đánh nhau ở chỗ này, chỉ sợ sẽ liên lụy đến Tịnh nhi. 

Hắn nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịn, sự phấn khích mất đi rồi có lại được đang tràn ngập toàn thân thể hắn. 

"Mỗi ngày ta đều ở chỗ này để chờ nàng, ta biết nàng nhất định sẽ trở về. Nàng ở chỗ của bọn hắn có sống tốt không, bản thân có bị ủy khuất gì không?" 

Dạ Chí Thần nghĩ đến Sở Kiều Tịnh ở bên kia phải chịu tội, trong lòng vô cùng đau đớn, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của nàng nói: "Thật xin lỗi, đã không có bảo vệ tốt cho nàng!" 

"Không sao cả, không phải ta đã trở lại rồi sao!" 

Sở Kiều Tịnh thoải mái hào phóng nhìn Dạ Chí Thần . 

Đột nhiên nàng nhớ tới mấy nữ nô và binh sĩ đã đi theo nàng, lập tức lấy ngọc bội ở bên hông của nàng đưa cho nữ nô đang đứng gần bên cạnh nhất nói. 

"Các ngươi cứ chờ ở chỗ này trước, đến lúc đó sẽ có người đến an bài cho các ngươi!" 

Nữ nô rất cẩn thận cầm lấy ngọc bội, nhanh chóng gật đầu. 

Đối với Sở Kiều Tịnh, bọn họ gần như tin tưởng nàng vô điều kiện, bởi vì đối với phân phó của nàng, bọn họ tin tưởng mà không có bất kỳ phỏng đoán nào. 

Sau khi Sở Kiều Tịnh phân phó cho những binh sĩ và nữ nô xong, lập tức dự định đi vào quân doanh với Dạ Chí Thần. 

Dạ Chí Thần nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh, cũng không vội rời đi, ánh mắt nguy hiểm lạnh như băng nhìn xung quanh bốn phía các nữ nô và binh sĩ phía sau. 

Trầm giọng mở miệng nói: "Hôm nay tất cả những gì các ngươi nghe được nhìn được, tốt nhất nên để nát vụn ở trong bụng, ai cũng không được nhắc tới, bằng không tự gánh lấy hậu quả" 

Mấy binh sĩ và nữ nô đều bị vẻ mặt của Dạ Chí Thần dọa sợ, vội vàng gật đầu đáp ứng. 

Dạ Chí Thần thấy vậy, không hề để ý tới bọn họ nữa, chỉ gắt gao nắm chặt lấy tay của Sở Kiều Tịnh, giống như sợ mất đi nàng thêm lần nữa. 

Thấy Thần vương mang theo Vương phi về, tất cả mọi người trong quân doanh đều vui mừng hớn hở, xông qua liên tiếp chào hỏi Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh . 

"Thần vương, ngài thật sự mang Vương phi trở về rồi sao?" 

"Chúc mừng Thần vương, chúc mừng Vương phi, cuối cùng đã trở lại!" 

"Lần này Thần vương cần phải cố gắng bảo vệ Vương phi đó nha" 

"Thần vương phi chịu khổ rồi, nhìn gầy như thế" 

"Chúng ta chuẩn bị nước ấm cho Vương phi tắm rửa, lại chuẩn bị thêm một ít thịt bò và rượu, cần phải đón gió tẩy trần mới được" 

Tất cả mọi người trong quân doanh đều rất vui mừng, nhiệt tình đón tiếp Sở Kiều Tịnh, Sở Kiều Tịnh cũng gật đầu mỉm cười đáp lại đám người họ. 

Khi bên này vô cùng náo nhiệt, Dư Tây cũng thuận lợi tìm được chỗ của mấy nữ nô và binh sĩ kia, sau khi xác nhận được là ngọc bội của Sở Kiều Tịnh thì mang mọi người rời 

đi. 

Khi Dư Tây dẫn các binh sĩ và nữ nô kia đi, Sở Kiều Tịnh đang ngâm mình trong bồn tắm nước nóng mà Dạ Chí Thần đã chuẩn bị chu đáo cho nàng. 

Nhiệt độ nước vừa phải, thoải mái mà thả lỏng. Khiến cho nàng quên hết mấy ngày mệt nhọc và vất vả kia. 

Nhưng ngay lúc đó, Sở Kiều Tịnh căn bản không ngờ tới, đám binh sĩ vốn dĩ đang rất nhiệt tình với nàng chỉ trong ngày hôm sau đã nhanh chóng đổi thành mặt lạnh. 

Buổi sáng ngày hôm sau, sau khi Sở Kiều Tịnh liên tục gặp vài binh sĩ nhìn nàng với ánh mắt xem thường, nàng cảm thấy có gì đó không đúng. 

Kéo một binh sĩ vừa vừa mới đi tới, khi đang định hỏi tại sao tất cả mọi người lại đối xử với nàng như vậy, thì thấy tên binh sĩ kia dường như rất sợ hãi khi bị nàng đụng vào, thậm chí còn lùi lại mấy bước. 

Khi Sở Kiều Tịnh đang cảm thấy không hiểu sao cả thì một đống binh sĩ lại đột nhiên cầm binh khí xuất hiện, chưa nói rõ ràng đã vây Sở Kiều Tịnh ở bên trong. 

"Các ngươi làm gì thế?" 

Sở Kiều Tịnh chau mày, khó hiểu mà nhìn những người này, không hiểu vì sao ngày hôm qua đám binh sĩ này còn nhiệt tình thân thiết với nàng, lúc này đây lại cầm binh khí chĩa vào nàng. 

"Sở Kiều Tịnh, ngươi có biết tội chưa?" Đang lúc Sở Kiều Tịnh không hiểu ra sao, khi còn đang bối rối thì từ phía sau một nam nhân bước ra. 

Sau khi Sở Kiều Tịnh nghe được giọng nói này, xoay người nhìn thấy Bạch Khanh mang theo Phó Thủ đang chậm rãi đi tới. 

Nhìn thấy Bạch Khanh, đám binh sĩ vốn dĩ đang vây quanh Sở Kiều Tịnh lập tức nhường ra một con đường cho Bạch Khanh: "Bạch tướng quân nên xử trí ả nữ nhân này như thế nào" 

Bây giờ thậm chí bọn họ cũng lười kêu Sở Kiều Tịnh là Thần vương phi, trực tiếp dùng từ nữ nhân để thay thế, trong giọng nói tràn đầy khinh thường, hệt như Sở Kiều Tịnh có nhiều tội ác tày trời. 

"Xử trí ta cái gì? Ta có tội gì?" Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn bọn họ, chất vấn nói. 

eyJpdiI6ImUwaVFyYkJGZ0pQeEI5WXcrV2d6U3c9PSIsInZhbHVlIjoiYVlibDVadHVoVEFxcG44SkRPaVZmUmhaNFBzck0rUzRvQzk2XC9QNlBkS2RFRnVhbUIxVTFMMTRlYVV0dTZ6d0xndUVvN2xmQnBQNmwrTVAyem93T056UnJvWnlCS21RMEVZK0FzYmViXC9HTllPVGs1UUR1Y1d0VWlEZzEzb09wVkxFUytTZ0dMK25UTGdHSyt5cTZPc1VcLzFoV1NlMzk4RUJVbENieDRmczJIKzhsTVREdU9uNHpQY29iOXVwVzJ5bGVkUjNHRGMrMFlld1ZxN0ZEalJKOTlsOHRXaHRiNDJOaU1jc1wvckZFXC9hak93T1wvdUloOUNNbTd4YlFiZE5RcnM2aUhBT3lLaU9KWDFwZHNXZkVEaDFyQWJZWGwzWU1aWVU0OU1kQVwvbTUyMWpXWkNGWmtsaUlmTFwvUVwvaWF3NnBJSHdsenZwWU5FQUZRd0FwU1FQU2JEZ3RYTXJQczluOWd3WktjMWJUU0JoTWRnSWtLZkwwMkYyZFE2bmh3Sm00TFkzenRKWVhEWVVLXC85YmVTRFwvS25VUDYweitVTzM5dFdtOWxpSHNSeCtES1pMdW1iZUlYWGVZYWd3REErRDgwbFlzRytUZzlxVUMyemY2WG5rXC91SzR6QUk0MmxPM3FtSmxtMWo5VnMwT01DUTZKMXU1d0E5ckNONGlPbGhlMjNiYkJ5cktnQUoxMnFZaWdKTXdpWmR3PT0iLCJtYWMiOiJlMzJkNTgzMzYxZDQxYTU2NjM4OTE5MzlhMjExODc2MzE5OGMyMzAwMzBmMWZiYjQ2MDRkNDE3ZDhjOTM4MWE5In0=
eyJpdiI6IjkyR0N4QXNmc21ISVo1RnlFZjVKOEE9PSIsInZhbHVlIjoiN1NHNklRclVMd0o4SFwvRUUrdUpmXC80eVlmMk1OMTNBMDFuVVM3N2dWd2lrWFE1enYrWVh2UURsTkFYR01VNkl0VEY4enlSK1FEVHh3WjB2R1QrMDh1NEhZSjJuYUYyaVdNYytEZXZldW9WM3BzbUVPT085dEV4UENcL0Yxd2pJcnV2Ulhtd2xPdWJxdWdvWFIrSW1ESzk0RkJsNklTZzV4Z0lnelJsN2ZoTnJpR0tkZFVZeTRNTGNzUGg3XC9qYk9PV2lGNkhlVWk2azdnZWtkNEFCMURsaGc9PSIsIm1hYyI6ImY1OGRlMTI4ZDBkYjM5OGYxY2MyZjBiODJjZGQ5ZmE0ZTJhNWQ1YmE4MTY1OWZhZWIxNTIyZTFjMTdkMjhiMzYifQ==

Trong lòng Sở Kiều Tịnh âm thầm khinh thường chỉ số thông minh của bọn họ.

Advertisement
x