Hắn ta không tin đại hoàng tử sẽ không cân nhắc cho binh sĩ của mình.
Nhưng lời nói của đại hoàng tử sau đó lại đặc biệt kinh người.
"Ngươi nói, Sở Kiều Tịnh còn quay về được sao?"
Tây Quận thế tử nghe hắn ta nói có phần ám chỉ, lập tức ngây người.
Trầm Dương liếc nhìn hắn ta, thấy Tây Quận thế tử không hiểu mới chậm rãi mở miệng.
"Sở Kiều Tịnh ở trong này nhiều ngày như vậy, nàng đã làm những gì?"
"Giúp đỡ chúng ta khống chế bệnh dịch, chữa bệnh cứu người?"
Tây Quận thế tử theo bản năng trả lời, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía Trầm Dương: "Ý của đại hoàng tử là?"
Trầm Dương nhìn dáng vẻ của Tây Quận thế tử, biết rõ hắn ta đã hiểu rõ lời mình vừa nói.
Trầm Dương thản nhiên nói: "Ai biết lúc nàng trở lại, còn có cách nào hòa nhập được không"
"Mặt khác, ở đây tai vách mạch rừng, đừng gọi mấy chữ đại hoàng tử này nữa!"
"Vâng!"
Sở Kiều Tịnh bị Tây Quận thế tử và Trầm Dương bàn luận lại căn bản không biết mục đích bọn họ thả nàng đi.
Bây giờ, nàng đang ở ngoài lều vui vẻ chào từ biệt các binh sĩ và nữ nô thử thuốc trước đó.
Các binh sĩ và nữ nô này rõ ràng không nỡ rời xa Sở Kiều Tịnh, kéo nàng lưu luyến không rời, nhiều lần căn dặn nàng đi đường phải cẩn thận.
Sở Kiều Tịnh thấy những binh sĩ và nữ nô này quan tâm lưu luyến mình như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.
"Các ngươi có muốn rời khỏi đây không?"
Mấy binh sĩ và nữ nô đều bị câu hỏi bất ngờ của Sở Kiều Tịnh làm cho khiếp sợ tới mức ngây người, do dự nói:
"Chúng ta đương nhiên muốn được tự do, nhưng.."
Một nữ nô cười khổ: "Chúng ta không có phúc như Sở cô nương"
Sở Kiều Tịnh nhìn vẻ khát vọng và mất mát trên mặt mọi người, cuối cùng ngầm quyết định: "Các ngươi chờ ta một lát"
Sở Kiều Tịnh nói xong, không đợi đám người phản ứng đã hùng hùng hổ hổ chạy đi.
Sở Kiều Tịnh gần như đã dùng tốc độ nhanh nhất trong đời mình để chạy về, tìm được Trầm Dương và Tây Quận thế tử đang định quay về lều vải của mình.
Vào lúc hai người đang không hiểu, Sở Kiều Tịnh đi thẳng vào vấn đề.
"Ta có thể dùng đan Thanh Độc đổi lấy mấy nữ nô và binh sĩ ta đã cứu chữa không?"
Nàng nhìn Tây Quận thế tử nói. Tây Quận thế tử lại theo bản năng nhìn về phía Trầm Dương, thấy động tác âm thầm gật đầu của Trầm Dương.
Tây Quận thế tử đành phải bất đắc dĩ nhận lời:
"Được rồi" Tuy nhiên hắn ta khó chịu lầm bầm một câu: "Cũng không chê mang theo gánh nặng"
Sở Kiều Tịnh không để ý tới câu nói cuối cùng của Tây Quận thế tử, nghe hắn ta đồng ý thì vội vàng lấy ra một bình đan Thanh Độc, đưa cho Tây Quận thế tử.
Tây Quận thế tử suy nghĩ một lát mới nhận lấy.
Chờ Sở Kiều Tịnh trở lại lều của mình, nói tin tức này cho những binh sĩ và nữ nô kia, dẫn theo bọn họ vui vẻ rời đi.
Tây Quận thế tử vội vàng đưa không ít đan Thanh Độc trong tay mình cho đại hoàng tử.
Trầm Dương thưởng thức mười mấy viên đan Thanh Độc trong tay, ánh mắt cao thâm khó dò khiến Tây Quận thế tử không hiểu nổi.
"Không ngờ nàng có không ít đồ của Y các"
Sau khi khẽ lẩm bẩm, Trầm Dương nhìn Tây Quận thế tử đang đứng bên cạnh chờ, mở miệng nói: "Ngươi đi tiễn Sở cô nương"
Tuy Tây Quận thế tử không biết tại sao Trầm Dương phải bảo mình đi tiễn Sở Kiều Tịnh.
Trong lòng hắn ta oán thầm, lẽ nào nàng không có chân, không biết tự mình đi sao? Nhưng hắn ta chỉ đành bất đắc dĩ nhận lời: "Thuộc hạ tuân mệnh"
Sau khi nói xong những lời trái lòng này, Tây Quận thế tử xuống núi đi tìm Sở Kiều Tịnh.
Dù sao đây cũng là lệnh đại hoàng tử phân phó xuống, hắn ta không dám lười nhác.
Hắn không tốn sức đã tìm được Sở Kiều Tịnh. Chẳng qua Sở Kiều Tịnh nhìn thấy Tây Quận thế tử, cho rằng đối phương muốn đổi ý, đang muốn lý luận với Tây Quận thế tử trước.
Tây Quận thế tử lại không nhanh không chậm nói: "Ta tới đưa ngươi về. Ngươi tốt nhất nhanh chóng thu dọn rồi đi theo ta"
"Không cần phiền thế tử, ta sẽ tự đi"
Tuy Sở Kiều Tịnh không rõ tại sao Tây Quận thế tử phải tới tiễn mình, nhưng theo bản năng vẫn từ chối.
Tây Quận thế tử rõ ràng cũng sợ mình không làm được nhiệm vụ tiễn Sở Kiều Tịnh, thấy Sở Kiều Tịnh từ chối mình thì lập tức nhíu mày.
"Ai biết ngươi có thể lén mang đồ trong quân ra ngoài không.
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng lườm Tây Quận thế tử, sau đó đôi môi anh đào khẽ mở: "Trong quân các ngươi còn có gì đáng để ta mang theo? Lương thảo à?"
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh như nhìn kẻ ngốc lại có phần châm chọc, cũng có đôi chút ám chỉ.
Khí huyết Tây Quận thế tử lập tức dâng lên. Lương thảo là do nữ nhân này đốt, bây giờ cuối cùng còn lấy ra châm chọc.
Nếu không phải là lệnh của đại hoàng tử, hắn ta thật sự muốn xé xác nữ nhân này này!
Hắn ta âm thầm cắn răng, cố ép cơn giận trong lòng xuống.
"Là Trầm Dương bảo ta tiễn ngươi, coi như cảm ơn ngươi đã giải quyết bệnh dịch"
Sở Kiều Tịnh liếc mắt nhìn hắn ta nhưng lười nói gì nữa, chỉ đành phải miễn cưỡng đồng ý.
Cứ như vậy, Tây Quận thế tử và Sở Kiều Tịnh một trước một sau đi ra ngoài, đi theo phía sau còn có mấy nữ nô và binh sĩ vừa được Sở Kiều Tịnh cứu thoát.
Bởi vì Sở Kiều Tịnh muốn về sớm nên bước chân rất nhanh, Tây Quận thế tử cũng không thể không đi nhanh hơn.
Cho nên sau một thời gian ngắn, lúc bọn họ ra khỏi quân doanh mới chỉ vừa chập tối mà thôi.
"Thế tử dừng chân, lại đi thêm nữa sẽ là doanh địa của chúng ta rồi." Sở Kiều Tịnh dừng bước, bình thản nói.
Tây Quận thế tử đang muốn muốn rời đi, Dạ Chí Thần vừa tính qua bên Tây Quận thế tử lại tới.
Hắn vừa nhìn thấy bóng dáng của Sở Kiều Tịnh, chẳng qua nhìn không rõ, không xác định được có đúng không.
Mấy ngày qua, hắn vẫn luôn nghĩ cách đưa Sở Kiều Tịnh bình an trở về. Hắn nhìn Sở Kiều Tịnh ở phía xa còn không xác định được. Mãi đến khi tới gần, phát hiện là Sở Kiều Tịnh, hắn mới kích động chạy tới, ôm chặt Sở Kiều Tịnh vào trong lòng.
Sở Kiều Tịnh cảm nhận được hơi ấm trong lòng Dạ Chí Thần, không khỏi hoảng hốt, nhưng cảm giác không thở nổi tiếp đó đã khiến nàng nhanh chóng tỉnh táo lại.
"Phù.."
Dạ Chí Thần hình như cảm giác được cảm xúc của người trong lòng, hốt hoảng thả nàng ra, nhìn nàng bị ngạt thở đến mức đỏ cả mặt, lập tức tự trách.
"Xin lỗi.."
Sở Kiều Tịnh dường như mới lần đầu tiên nhìn thấy Dạ Chí Thần luống cuống như vậy, cũng cảm thấy kinh ngạc. Nhưng cùng lúc đó, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy ấm áp.
"Sao hắn ta lại ở đây?" Ánh mắt Dạ Chí Thần thoáng nhìn Tây Quận thế tử bên cạnh, lập tức cảnh giác, nhanh chóng bảo vệ Sở Kiều Tịnh ở phía sau lưng, ánh mắt sắc bén, lạnh lùng như mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Sau khi Tây Quận thế tử nhìn thấy Dạ Chí Thần che chở Sở Kiều Tịnh, cười nhạo nói: "Ngươi không cần bảo vệ chặt như thế, ta chẳng hiếm lạ gì nữ nhân này"
"Ngươi cũng xứng sao!" Dạ Chí Thần vừa dứt lời đã lập tức rút kiếm ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tây Quận thế tử, lại vận chuyển nội lực muốn tấn công về phía hắn ta.
"Sở cô nương, chúng ta đã thực hiện được lời hứa, bản thân ngươi cũng phải giữ lời hứa đấy. Thuốc giải đâu?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất