Lúc này, Sở Kiều Tịnh đã bắt mạch, cũng kê đơn thuốc cho thế tử xong, Trầm Dương ở đây chắc hẳn còn có chuyện gì đó, cho nên nàng biết điều xin cáo lui, thế tử và Trầm Dương cũng không giữ nàng lại. 

Chờ sau khi Sở Kiều Tịnh rời đi, thế tử vội vàng muốn xuống giường hành lễ, nhưng bị Trầm Dương ngăn lại, vẻ mặt không khỏi trở nên cao thâm khó dò: "Ngươi cảm thấy chúng ta có thể dùng được nữ nhân này không?" 

Tây Quận thế tử không biết người trước mắt có tâm tư gì, đành phải gật đầu, nói hùa theo ý của hắn ta: "Thuộc hạ cảm thấy tính toán của điện hạ không tệ." 

Trầm Dương liếc nhìn Tây Quận thế tử, một lát sau mới thản nhiên nói: "Ở đây, ngươi không phải là thủ hạ của ta, ta cũng không phải là đại hoàng tử, ta là Trầm Dương! Chỉ là một sứ giả thôi" 

Trầm Dương nói xong thì không để ý tới Tây Quận thế tử nữa, một mình đi ra ngoài. 

Trên đường đi, Sở Kiều Tịnh đang trầm ngâm suy nghĩ về hành động kế tiếp. 

Một tiếng giọng nói chất phác dễ nghe đột nhiên vang lên ở phía sau lưng Sở Kiều Tịnh: "Dạo này cực khổ cho Sở cô nương rồi" 

"Sứ giả Trầm Dương đúng là xuất quỷ nhập thần" 

Trầm Dương không để ý tới sự trách móc trong giọng điệu của Sở Kiều Tịnh mà mỉm cười, đi tới gần và khẽ nói: 

"Sao Sở cô nương không cân nhắc ở lại chỗ chúng ta, chúng ta sẽ cho ngươi quyền thế, địa vị cùng tài phú tốt hơn Bất Dạ Quốc nhiều" "Không." 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh lộ rõ sự lạnh lùng, nhưng giọng điệu lại không hề dao động. 

Trầm Dương thấy Sở Kiều Tịnh kiên quyết từ chối, hình như cũng đã đoán trước được. 

"Sở cô nương nên suy nghĩ kỹ, đại hoàng tử và thế tử đều muốn điều này, cũng rất có thành ý. 

Sở Kiều Tịnh vẫn không hề dao động: "Sứ giả vẫn không nên nói nữa. Ta không có hứng thú với những điều ngươi nói. Các ngươi chỉ cần giữ đúng lời hứa của mình là được rồi" 

"Lời hứa gì?" 

Trầm Dương không khỏi cao giọng. Hắn ta đã biết cuộc nói chuyện giữa Sở Kiều Tịnh và Tây Quận thế tử trước đó, nhưng bây giờ hắn ta chỉ không muốn thừa nhận mà thôi. 

Dù sao lúc này thân phận của hắn ta không phải là đại hoàng tử, mà là thân phận thủ hạ của đại hoàng tử. 

"Trong lòng bản thân các ngươi hiểu rõ đấy. Nếu ngươi không tin, có thể gọi thế tử tới hỏi." Sở Kiều Tịnh rõ ràng cũng lười nói nhiều với hắn, nàng còn có rất nhiều việc cần 

làm. 

Trầm Dương nghe nàng nói vậy, lại thật sự đi gọi Tây Quận thế tử tới. 

Tuy nàng thấy lạ vì sao Trầm Dương có thể gọi Tây Quận thế tử tới là tới, dáng vẻ thế tử còn rất cung kính. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh không hỏi nhiều. Sau khi Tây Quận thế tử và Trầm Dương ở bên cạnh thì thầm vài câu, bọn họ đều thể hiện thiện chí với Sở Kiều Tịnh, muốn Sở Kiều Tịnh ở lại bên phía bọn họ. 

"Ta vẫn nói câu nói trước kia, mong các ngươi giữ lời hứa. Sở Kiều Tịnh thấy hai người giả bộ ngớ ngẩn để lừa mình, lập tức nhíu mày. 

"Ngươi không thể rời đi!" Tây Quận thế tử sốt ruột hét to, cũng không quan tâm có phải đại hoàng tử đang ở bên cạnh mình hay không, nói tiếp: "Độc ngươi bỏ cho ta còn chưa giải xong đâu!" 

"Thế tử cứ yên tâm về độc của thế tử, chờ sau khi ngươi thả ta rời đi, ta tất nhiên sẽ bảo người thích hợp đưa thuốc giải cho ngươi." 

Nàng rõ ràng đã nhìn ra, Tây Quận thế tử cố ý không muốn để cho nàng đi. 

"Không được!" Quả nhiên, Tây Quận thế tử lại từ chối yêu cầu của Sở Kiều Tịnh: "Ngươi không thể đi!" 

Bởi vì hành vi vô lý của Tây Quận thế tử, Sở Kiều Tịnh híp mắt, lộ rõ khí tức nguy hiểm không thể nghi ngờ: "Lẽ nào ngươi còn muốn ăn thêm thuốc độc?" 

Sở Kiều Tịnh nói xong lại muốn sờ tìm thuốc độc trên người mình. Tây Quận thế tử phản ứng rất nhanh, cũng rút ra thanh kiếm của mình. 

Hai bên đang giương cung bạt kiếm. Dưới bầu không khí căng thẳng, Trầm Dương vẫn luôn đứng bên cạnh xem náo nhiệt rất lâu, lúc này mới vội vàng đi tới ngăn cản bọn họ. 

"Dừng tay!" 

Tây Quận thế tử thấy đại hoàng tử tiến lên ngăn cản bọn họ, bất đắc dĩ phải thu kiếm trong tay mình về. 

Sở Kiều Tịnh thấy đối phương thu kiếm lại, nhưng không rút bàn tay cầm thuốc độc của mình về. 

Nàng nhìn bọn họ với vẻ mặt cảnh giác. 

Nếu bọn họ tới ép nàng, vậy bọn họ đều sẽ không được sống tốt. 

Trầm Dương nhìn ánh mắt lạnh lùng kiên quyết của Sở Kiều Tịnh thì dường như suy nghĩ điều gì, một lát sau mới lên tiếng: "Thôi, mỗi người đều có chí hướng riêng" 

Sở Kiều Tịnh nhìn Trầm Dương không hề động đậy, vẫn nhìn chằm vào hai người với vẻ dò xét. 

Trầm Dương tiếp tục nói với Sở Kiều Tịnh bằng giọng điệu chất phác êm tai của mình: "Ngươi đi đi" 

Sở Kiều Tịnh ngây người, Tây Quận thế tử cũng ngây người. Hai người bọn họ không hẹn mà cùng nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ ngạc nhiên khó tin trên mặt đối phương. 

Tây Quận thế tử rõ ràng còn muốn giãy giụa, hắn ta không kịp để ý thân phận hay địa vị gì đó, nhìn về phía Trầm Dương hét lớn: 

"Ngươi cứ để cho nàng trở về như vậy sao?" 

"Nếu không thì sao?" Trầm Dương ngược lại rất bình tĩnh, không nói quá nhiều. 

Sở Kiều Tịnh thấy Trầm Dương đã lên tiếng, biết hắn ta là người bên cạnh đại hoàng tử phái tới, lời nói cũng có trọng lượng. Nàng cũng rất sợ hắn ta đổi ý, cho nên vội vàng rời đi mà không quay đầu lại. 

Tây Quận thế tử vừa định đuổi theo Sở Kiều Tịnh, đã bị Trầm Dương kéo ống tay áo giữ lại. 

Hắn ta chỉ đành trơ mắt nhìn bóng dáng của Sở Kiều Tịnh chậm rãi biến mất ở dưới chân núi. 

"Ngươi làm vậy là thả cọp về rừng!" Tây Quận thế tử không quan tâm đối phương có phải là đại hoàng tử hay không, tức giận đến mức kêu to. 

Nhưng người kia vẫn bình tĩnh, giống như vừa rồi không hề thả cho Sở Kiều Tịnh đi vậy. 

Hơn nữa, đối phương còn thản nhiên nói với Tây Quận thế tử: "Chú ý thân phận của ngươi và cả thái độ nói chuyện của ngươi nữa. Đừng kêu la, gào hét với ta" 

".." Tây Quận thế tử bị Trầm Dương nhắc nhở, mới nhớ ra Trầm Dương giả dùng cái tên Trầm Dương này, trên thực tế vẫn là thân phận đại hoàng tử. 

Cho nên hắn ta nhất thời không tiện nói gì nữa. 

Dù sao thân phận và địa vị bày ra đó, cho dù hắn ta là Tây Quận thế tử cao quý, nhưng vẫn kém hơn đại hoàng tử rất nhiều. Đại hoàng tử thậm chí có thể dễ dàng thu lại tất cả những gì hắn ta đang có trong tay. 

Tuy hiểu rõ đạo lý này nhưng hắn ta vẫn cảm thấy không phục. Đại hoàng tử dựa vào đâu mà đưa ra quyết định hoang đường như vậy. 

Tuy bọn họ ngoài mặt đáp ứng Sở Kiều Tịnh, có thể thỏa mãn yêu cầu của nàng. 

Nhưng những hứa hẹn đó căn bản không được tính. Dù sao hai quân giao chiến, thủ đoạn lừa gạt gì đó cũng không phải hiếm gặp. 

Bọn họ hoàn toàn có thể không thả cho Sở Kiều Tịnh rời đi. Dù sao Sở Kiều Tịnh ở trong tay bọn họ là một lợi thế vô cùng tốt. 

Có Sở Kiều Tịnh ở đây, sẽ không sợ Thần Vương và Sở Kỳ Nguyên bên quân địch tới hại bọn họ, còn có chút hy vọng chuyển bại thành thắng. 

Hơn nữa, bây giờ dịch bệnh đã dần dần có xu hướng phát triển tốt, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tốt hẳn. 

Bọn họ giữ Sở Kiều Tịnh ở lại đây còn khiến lòng quân ổn định, có hy vọng làm tình hình bệnh dịch tốt hơn. 

Bất luận nhìn thế nào, đều có lợi hơn thả Sở Kiều Tịnh về rất nhiều. 

Hơn nữa thả nàng về, ngoại trừ thả cọp về rừng ra cũng chẳng có lợi ích gì đi? 

Tây Quận thế tử suy nghĩ cẩn thận những điều này, đành chắp tay nói với Trầm Dương: 

"Thuộc hạ ngu muội, không đoán ra được nguyên nhân đại hoàng tử bằng lòng thả Sở Kiều Tịnh về là gì" 

eyJpdiI6IkViUDZMRTRpMjVja2xLMUZPUHVEUUE9PSIsInZhbHVlIjoibVdQd0xxMzB0WGp5d2Q1QTJuMkZIdURhMk1cL3dhT1N2UElIRzZPUEd0am9KcXk4bVlHbmdNblpaSDhQRURoNHdnU0pzdXBRaXJtSGl3bUZRSmpzRTVaTEw2UGlRNCtJMWdKbDZkUlZOYWczUWxsRVRsRDVDeXcxSGozR3dIXC9CZ25POWJDRWJvRU14SFM2Nmg5dXVGVFwvc1JickZnWWtwcG81Z3AzdjV2aU5kVWdKYWJWZEpVZERrcWhpU0NBSHc4ZU94UXVrNEJZTjd3UkF0dWtxc3FlSTI5MWpTelpzRUdPWlpZNGZiQjVCN0NVQ2ZjVjYwUTdXcFRWaFRFbVhPbzRKajFFZ3RDZkFZc1VkK1dOK0lnbXlQWlRHNXlydVJkZ2hRdjVxazZyWDVYUjJ3OGFrTU5pZHdpeHpzNlRBU2thRXVFc0NUQzB6TjBJaVpFS0JLejlRPT0iLCJtYWMiOiIyYTk3MzEwMzgzNzhiNjFmMGYzZGI0Yzc3YzM1NWQxNWVmYzVmNTE1OWIxYzFhNDA3OTVhNTFmNmY0Y2Q5MmFiIn0=
eyJpdiI6IlNCQ1VqbVFpYm9Ya1JCSDV6ZE9tK1E9PSIsInZhbHVlIjoidndpR21cL1N3TmJ6TUVzUG1oZnlVZnFsREV1MTFcL2tlcFNsSFVWOEJiVzcxS2hhNlJqVDVtNWZCQlwvNGVEcG9zUk5FeUwrSkM3TTc1cFBjVG5wUUlQcW9QOHQ3TUpYOGtsK1RJUGhwdlpOSlNGRElBenBtN2ZjOTVDejJpbDN4UGhpbWxNXC8rZE9SYnB6OXc5SkkyNjFnbmVReDBDUlNJaWd5QlpCMEdYcHExQm4zZ2Rqc3FuNVBLNlJMcVkzOHBCMVwvOUZnWTFCYWUrb2Z5TExrTnBSQU50ZGV0c29ZRGdzUDdcL2NsR1hTeWszdmxOVjVaZFZqMjVXUUEwMDcrejVGbXFHckxtcmhZVE95djAyY1NVd0RJTVRuaklHS0s3c3RuRktIMmdpeGZXSkhGanJEN28wSXRrY1V0MzVPRlQ2YnBIa1wvV2lxVmtuRU5kMDE4dUtrbFZ6eWJsXC9VMmZLVzRScnpnSFJ6bXRUUlpJeVVmck1YNDA1MDJFXC9EeVFTZ1ZxSU1wWHJ1d0ZVVXg0V1FlQXlxeXNGdz09IiwibWFjIjoiZDgyNmJmYWU5OWM2NDAwOTkxMWVmNDY3MDY4NjMwZTlhZGE1ODczYmE3ZjVkYjg1OGQyY2Q4N2UwMWQ4NmFkNyJ9

Hắn ta nói xong, lại ở bên cạnh trừng mắt chờ Trầm Dương mở miệng.

Advertisement
x