Dù sao trong nhận thức của bọn họ, mặc dù Sở Kiều Tịnh là người rất tốt, nhưng bọn họ vẫn không thoát khỏi số phận bị nàng mang ra thử thuốc. 

Lúc này, sức khỏe dần dần tốt lên, cũng không thể cho bọn họ có chút hy vọng nào. Bởi vì thử thuốc, không chừng một ngày nào đó cơ thể vốn đã hồi phục lại hỏng hẳn. 

Nếu đến lúc đó là thuốc độc có thể khiến bọn họ chết ngay còn tốt, chỉ sợ là thuốc khiến người ta sống dở chết dở. Dù sao loại chuyện thử thuốc này cũng đầy rủi ro. 

Cho nên có đôi khi bọn họ đã nghĩ, mình chẳng thà chết đi còn hơn. Dù sao số phận của mình đã được an bài sẵn, bất kể mình có giãy dụa thế nào cũng chỉ là vô nghĩa. 

Sở Kiều Tịnh rõ ràng nhìn ra được mấy ngày nay, vết thương trên người bọn họ đã hồi phục đôi chút, nhưng sắc mặt mọi người lại càng thêm u ám. 

Trong lòng nàng vừa nghĩ đã biết mọi người đang e ngại và lo lắng điều gì. 

Nàng suy ngẫm một lát, vẫn trịnh trọng đứng ở trước mặt bọn họ, cao giọng nói: "Ta sợ các ngươi buồn chán, cho nên đặc biệt qua kể chuyện cho các ngươi nghe" 

Tuy đám người không rõ Sở Kiều Tịnh gọi bọn họ tới nghe chuyện để làm gì, nhưng vẫn tiếp tục yên tĩnh nghe nàng nói. 

"Vào lúc ta còn bé, nhũ mẫu của ta đã từng kể một câu chuyện ở quê bọn họ." 

Lời này càng làm đám người thấy khó hiểu hơn. Nhưng bọn họ tiếp xúc với Sở Kiều Tịnh trong mấy ngày qua, cũng biết nàng là người rất tốt. 

Cho nên lúc này không tiện làm nàng mất mặt, tất cả mọi người vẫn cố nhịn để nghe tiếp. 

"Đã từng có một người bị tàn tật ở hai chân, bởi vì người nhà phạm tội mà liên lụy phải vào ngục giam. Hắn ở trong ngục giam vốn chẳng có hi vọng gì, chỉ có thể chờ chết" "Nhưng hắn không cam lòng chết như vậy. Bởi vì bị bắt vào ngục giam, hắn cuối cùng đã có thời gian nghiên cứu đánh cờ mà mình vẫn yêu thích, cho nên hắn ở trong ngục giam tự đánh cờ với mình" 

"Bởi vì nhà hắn phạm tội nhưng chưa chắc đã không có hy vọng được thả ra, nhà bọn họ cũng là một nhà có tiền, cho nên hắn mang bộ cờ vào cũng không bị người trong ngục giam tịch thu" 

"Dù sao một bộ cờ cũng chẳng làm được trò trống gì" 

"Ban đầu vốn chỉ để giết thời gian, nhưng kỹ thuật đánh cờ mà hắn nghiên cứu càng ngày càng thành thạo" 

"Đúng lúc trưởng ngục cũng rất thích chơi cờ, nhìn thấy phạm nhân này bày bàn cờ thì rõ ràng âm thầm thán phục, cảm thấy đối phương chơi rất tốt" 

"Vì vậy lại qua bàn cờ, phát hiện đối phương chơi thật sự rất giỏi" 

"Lại kết giao bằng hữu với người kia, đồng thời cố gắng báo vụ án lên, xin thẩm tra lại lần nữa. 

"Phát hiện quả nhiên là án oan, cuối cùng đã thả hắn và người nhà lành lặn trở về" 

Giọng điệu Sở Kiều Tịnh kể chuyện êm tai, chuyện này căn bản không phải là nhũ mẫu từng kể qua, mà là nàng bịa linh tinh. 

Nhưng vậy đã sao, nàng có thể cổ vũ bọn họ là được rồi. 

Nàng nghĩ tới đây, liếc nhìn những người nghe kể chuyện, thấy bọn họ quả nhiên nghe say sưa. Sở Kiều Tịnh biết mình đã đạt được mục đích, cho nên vội vàng nói: 

"Cho nên chỉ có sống sót mới có thể có động lực, chỉ có sống sót mới có thể có hy vọng" 

"Nếu người kia không nhịn được mà tự sát trong ngục, sẽ không có chuyện lấy lại tự do, còn trả lại trong sạch cho gia tộc sau này" 

Sở Kiều Tịnh nói xong lời tổng kết của mình, lại trịnh trọng nhìn các binh sĩ và nữ nô: 

"Mọi người còn sống thì hoàn toàn có hy vọng khỏi bệnh, nhưng nếu chết, vậy nhất định sẽ chết hoàn toàn" 

Sở Kiều Tịnh nói xong cũng không quan tâm những người này nghĩ thế nào, lại lấy lý do mình hái thuốc để rời đi, để cho những người này có thời gian tự mình tiêu hóa. 

Những binh sĩ và nữ nô kia rõ ràng chấn động vì câu chuyện vừa rồi, tất cả đều quyết tâm phải cố gắng sống sót. 

Dù sao sau mấy ngày ở chung, bọn họ cũng tin tưởng vào y thuật của Sở Kiều Tịnh. Có lẽ nàng cần chút thời gian, nhưng nàng nhất định có thể nghĩ ra cách chữa được bệnh dich! 

Sau đó, đám người càng ra sức hợp tác với Sở Kiều Tịnh. Sở Kiều Tịnh cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, nghiên cứu ra loại thuốc chống lại căn bệnh dịch lần này, phân chia thuốc xuống. 

Đám người uống thuốc do Sở Kiều Tịnh phân xuống, ngày hôm sau tỉnh lại đều cảm giác sức khỏe tốt hơn nhiều. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh lo lắng, sau khi bắt mạch kiểm tra cho từng người, phát hiện mọi người quả thật đã khỏe hơn nhiều, mới thở phào nhẹ nhõm. 

Bởi vì bệnh tình của mọi người có chuyển biến tốt đẹp, bệnh dịch cũng tạm thời được khống chế, không lây lan ra khắp nơi. 

Người trong quân bắt đầu tôn trọng Sở Kiều Tịnh, mở miệng ngậm miệng đều sẽ gọi Sở Kiều Tịnh là Sở cô nương, mà không phải giả vờ không nhìn thấy, sau lưng ngầm gọi là 

nữ nhân kia nữa. 

Mấy người được Sở Kiều Tịnh cứu chữa càng biết ơn Sở Kiều Tịnh hơn, nàng nói gì nghe nấy. 

Trầm Dương nghi ngờ, nếu lúc này Sở Kiều Tịnh bảo bọn họ đi chết, bọn họ cũng sẽ tìm chết mà hoàn toàn không do dự. 

Nhìn thấy Sở Kiều Tịnh đã chữa trị cho mấy nữ nô và binh sĩ thử thuốc này, nhất là dưới tình trạng bệnh nặng như vậy vẫn có thể chữa khỏi, đồng thời không có tác dụng phụ gì. 

Người bên phía Tây Quận thế tử cảm thấy thuốc bây giờ chắc hẳn đã nghiên cứu chế tạo hoàn toàn thành công, vội vàng phái người đi gọi Sở Kiều Tịnh qua, muốn nàng chữa bệnh dịch cho thế tử của bọn họ. 

Dù sao trước đó bọn họ không dám để cho Sở Kiều Tịnh chữa trị bệnh dịch, là vì còn chưa xác định được nữ nhân này rốt cuộc có bản lĩnh chữa khỏi bệnh dịch hay không. Bọn họ không dám giao tính mạng quý báu của Tây Quận thế tử cho nàng. 

Nhưng bây giờ quan điểm của mọi người đã khác. Bọn họ cảm thấy Sở Kiều Tịnh rốt cuộc còn hiểu chút y thuật, cho nên sau khi xác định được điều này, lại sợ chậm trễ việc chữa bệnh cho Tây Quận thế tử, mới gọi Sở Kiều Tịnh qua. 

Sở Kiều Tịnh hoàn toàn nghiêm túc bắt mạch cho Tây Quận thế tử, tiếp đó kê phương thuốc. Thủ hạ của thế tử vội vàng cầm đi sắc thuốc. 

Lúc này, Tây Quận thế tử cũng bởi vì giọng nói và sự giày vò của Sở Kiều Tịnh làm cho phải mở mắt. Hắn ta nhìn Sở Kiều Tịnh trước mặt cũng không quá kinh ngạc. 

Chẳng qua khi nhìn thấy Trầm Dương đứng trong lều, hắn ta hình như hơi hoảng sợ biến sắc, muốn xuống giường hành lễ. 

Sở Kiều Tịnh nhìn phản ứng theo bản năng của hắn ta thì nhíu mày. Tây Quận thế tử là bệnh nhân, vì sao phải vội hành lễ Trầm Dương này như vậy? 

Nếu là đại hoàng tử tới còn được, nhưng đây chỉ là một sứ giả do đại hoàng tử phái tới, Tây Quận thế tử lại luôn khá cao ngạo. 

Sao hắn ta có thể hành lễ với một thủ hạ? 

Hành động này đúng là hơi khác thường, cảm giác điều này cũng không hợp với lẽ thường. 

Sở Kiều Tịnh rất nghi ngờ. Nhưng không chờ nàng nghi ngờ được bao lâu, Trầm Dương đã nói với vẻ mặt vô cảm: 

"Là ta không tốt, ở chỗ của thế tử lại không lên tiếng, đã dọa tới thế tử rồi. 

Lúc này, Tây Quận thế tử cực kỳ khiếp sợ. Nhưng nhìn ánh mắt ra hiệu của Trầm Dương, hắn ta không nói gì nữa, chỉ nói hùa theo lời của Trầm Dương: "Không sao" Chẳng qua giọng điệu của Tây Quận thế tử hơi run rẩy, nhưng không cẩn thận lắng nghe sẽ không nhận ra. 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh còn đang nghĩ phải chống lại bệnh dịch thế nào, không quá quan tâm tới bọn họ. 

eyJpdiI6IjdWR09MUGxvYXRSN1Z2MWV3dFwvb3lnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhuQXdOckdpMnlUbVQ5S1ZaU1ZHNTdyanlDUXNnV29VenNSRUlkZStmSmNabGYzOVdcL1g0V2pSN2xuWTZoMzJxVUVWWTZSK2lBeVh6WFZMVGJPeis2bmhhT3RYd0pjVXgrcjM1S2RsUHBZZ1hvcmxPbm8xeHFaemVmVXczVWE2WHVJdjI5c005WkpmQXN6UmZHOU1jZkkxK3lWYzJxY2o2Nks5UW9HaEZDZ3k3dGpENTdpeUg1SWxqTmFDMXF1SVBLU1hEXC9cL1NMSGFcL2hVUWF5aUJveFB3PT0iLCJtYWMiOiIzMWQzODZmODFmMzljNDdiMWE4ZTIyZDNmZDRjODIzN2NkNzY2NTY2Yzk0YmQ3NzFlZjA2ZWU1NDJkYmY3YjU0In0=
eyJpdiI6ImpBMmlWWUN0Q21pOHo5OGdMN2d3Nnc9PSIsInZhbHVlIjoiTjJWQlVFVk9KbTFlQ1MwZWoza1pGbjRtSkZBYUdhNUpQYlwvaFwvb2xxZDFNd2QyWVk0dUZXM013TDNLRlk5U3BHQTM3U3dBalJNelgxUVJNQ01ZVzZGRHVrUlwvc08yNWxLZFlhXC9RTGZsVUxrV3haWDNSY0hTRlp3NldGZXplOEJBQTFmbnl3YSswZWRyR1Azd3J3RmF0enFGUDlMZkI5cFhCUVpIY015czgzTExDUGJJREl6QVZmdzlCazZmS0M2SEZMMFFrUmpVXC9GT1wvQ2FSWFBPZUNLWElPenExTmZ6ZFVcL3lRVzdnK0RxVFByYTB3N3BMWkQyV2JmZWZ0STRBeDgxa3JzUWl2d1RxT0JKc3RDOWY3QU5lXC9sdndUSzNvdWh5ZUd4UExUWTZ2VUZPRjBKSWtTXC9xNjNad3BZbzJXaHI4anNIcTRobTF5RmF5VGcwT0x0VG5RPT0iLCJtYWMiOiJjZDFiYThlYWVhODI0MTU1MWQwZDhlYzM5MTIyZTNlMmViZWM2YjQ4ZWM5YmI3OGFkOGMyMTM2MDRkMTYwOTZkIn0=

Nếu không phải nàng to gan, sợ rằng cũng bị đối phương dọa cho giật mình.

Advertisement
x