Bệnh dịch hoành hành, lúc đó Thế tử Tây Quận có lẽ đã vào giai đoạn cuối, những người khác cũng chẳng để ý được tới nàng. 

Tới khi đó nàng có thể lợi dụng lúc bệnh dịch hỗn loạn mà chạy trốn. 

Còn quân đội của Thế tử Tây Quận sẽ bị quét sạch trong dịch bệnh, không cần Nhị ca và Dạ Chí Thần lo lắng. 

Nhưng nếu đã là bệnh dịch thì có thể sẽ lây nhiễm. 

Tuy trong mắt Sở Kiều Tịnh, Thế tử Tây Quận chết cũng không tiếc, nhưng dù sao những người khác cũng là mạng sống. 

Nếu mặc kệ bệnh dịch này e là nó sẽ lan rộng, trở thành một thảm họa mới. 

Sau khi đấu tranh tư tưởng một hồi trong đầu, hai tay đang nắm chặt của Sở Kiều Tịnh cuối cùng cũng buông lỏng. 

Bệnh dịch này không thể lây lan! Không được! 

Sau khi hạ quyết tâm, Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu nhìn mọi người, trong đôi mắt lạnh lùng tràn đầy kiên định và uy nghiêm. 

"Ta có thể chữa khỏi bệnh dịch này, nhưng cần thời gian và rất nhiều dược liệu. 

Sở Kiều Tịnh vừa nói lời này, mọi người vốn đang lo lắng bỗng chốc như đứng hình, căn phòng yên lặng, ai cũng ngơ ngác nhìn nàng. 

Sở Kiều Tịnh không quan tâm đến ánh mắt soi xét của mọi người, mặc cho bọn họ quan sát. 

Quân y lên tiếng phá vỡ sự yên lặng: "Cô nương chắc chắn chứ?" 

"Nắm chắc tám phần!" Sở Kiều Tịnh thản nhiên nói, không có bất kỳ lo lắng nào làm cho người ta tin tưởng. 

"Tám phần... Bệnh dịch đâu phải cảm thông thường mà lại nói dễ dàng như vậy!" Một binh lính thấy Sở Kiều Tịnh nói như vậy thì lập tức khinh thường lên tiếng. 

Sở Kiều Tịnh phớt lờ hắn ta, nhìn thẳng vào quân y. 

Hiện giờ bệnh dịch hoành hành, Thế tử Tây Quận không thể quyết định, người có tiếng nói nhất trong việc trị bệnh là quân y. 

Quân y nhìn thấy ánh mắt Sở Kiều Tịnh thì hạ quyết tâm: "Cô nương cần dược liệu gì cứ nói, tại hạ sẽ phái người đi chuẩn bị!" 

"Thái y. 

"Không cần nói nữa, lão phu tin cô nương này!" 

"Nhưng nàng ta là quân địch, ai biết bệnh dịch lần này có phải nàng ta hạ độc hay không" Binh lính thấy thái y tin tưởng nàng như thế thì lo lắng. 

Quân y vuốt râu, bình tĩnh nói: "Triệu chứng này đúng là rất giống với bệnh dịch ghi trong sách, không giống độc" 

"Vậy... Dù như thế thì sao nàng ta lại có lòng tốt.." 

"Đúng thế, quân y đại nhân, nữ nhân này là người của địch đó!" 

Sở Kiều Tịnh nhìn mọi người ngươi một câu ta một câu, trong mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn. 

"Ta không có ý tốt, cùng lắm thì không cứu nữa, đến lúc đó bệnh dịch lan khắp quân doanh, các ngươi đều sẽ chết!" 

Sở Kiều Tịnh nói xong đôi mắt phượng hờ hững liếc nhìn mọi người, nàng nói tiếp: "Vậy nên... Các ngươi thấy ta không có ý tốt, ta có cần tốn sức giúp các ngươi chữa bệnh không?" 

"Chẳng qua là ngươi muốn làm loạn nội bộ chúng ta để nhân cơ hội chạy trốn thôi đúng không?" 

Mọi người nghe thế cũng thấy binh lính trẻ đó nói có lý, ánh mắt nhìn Sở Kiều Tịnh càng thêm cảnh giác. 

Sắc mặt Sở Kiều Tịnh chợt lạnh hơn, nàng vừa định lên tiếng thì bên ngoài có tiếng hô lớn. 

"Đại Hoàng tử phái cứu viện tới, mọi người mau ra nghênh đón!" 

Tất cả mọi người trong phòng đều chạy ra ngoài, trừ Thế tử Tây Quận đang nằm trên giường không thể di chuyển. 

Dù sao tiếng gọi này cũng mang lại hy vọng cho mọi người, sự xuất hiện của nó trong hoàn cảnh này thậm chí còn có thể so sánh được với âm thanh của tự nhiên. 

Khi mọi người trong phòng đi ra đến cửa thì thấy một nam nhân đeo mặt nạ bạc bằng chất liệu đặc biệt đang từ từ tiến lại gần. 

Nam nhân này ăn mặc xa hoa, khí chất phi phàm, tràn đầy khí chất của một bậc vương giả. 

Nhưng không biết vì sao, Sở Kiều Tịnh lại cảm thấy khí tức của người này rất quen thuộc. 

Chỉ trong nháy mắt, vài bước chân người này đã đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Mọi người đang định hành lễ với hắn ta thì lại thấy hắn ta phất tay ngăn lại. 

"Ta đã nghe thấy những lời các ngươi vừa nói rồi, cứ làm theo cô nương này nói đi" 

"Nhưng.." Binh lính trẻ là người đầu tiên không phục, đang định vạch trần thân phận Vương phi nước địch của Sở Kiều Tịnh thì lại bị nam nhân đeo mặt nạ ngăn lại. 

"Nếu nàng ta có thể chữa thì chắc chắn sẽ không hại chúng ta đây là cách giải quyết tốt nhất ở giai đoạn này" 

Mọi người nhìn nhau, nhưng người mà Đại Hoàng tử cử tới bây giờ bảo bọn họ làm vậy, bọn họ lại không thể phản bác, chỉ có thể miễn cưỡng làm theo. 

Sở Kiều Tịnh nghe thấy lời của nam nhân đeo mặt nạ cũng sửng sốt, nàng không khỏi nhìn về phía hắn ta. 

Nhưng đối phương lại không hề nhìn nàng. Sở Kiều Tịnh không nhìn ra được người này là ai, trong lòng càng thêm khó hiểu. 

Nhưng chẳng mấy chốc Sở Kiều Tịnh đã trở lại bình thường. Nàng khẽ gật đầu với hắn ta rồi định rời khỏi đây. 

Dù sao cũng là người Đại Hoàng tử cử tới, chẳng liên quan gì đến nàng, nàng không cần tự tìm phiền phức. 

Sở Kiều Tịnh chậm rãi rời đi, tình cờ khi đi ngang qua sứ giả Thẩm Dương Đại Hoàng tử cử tới, một giọng nói chân thành dễ nghe vang lên bên tai nàng: 

"Cảm ơn nàng sẵn lòng giúp đỡ" 

Sở Kiều Tịnh lại sửng sốt, vô thức nhìn sứ giả. 

"Trong mắt đại phu chỉ có bệnh nhân, không phân biệt địch ta. Chỉ hy vọng sau khi kiểm soát được bệnh dịch, các ngươi có thể thả ta đi!" 

Nói xong không đợi nam nhân đeo mặt nạ đáp lại, Sở Kiều Tịnh đã rời đi. 

Sau lưng, Thẩm Dương nhìn bóng lưng Sở Kiều Tịnh đi xa, đôi mắt giấu dưới lớp mặt nạ hiện lên vẻ trêu đùa, đôi môi mỏng nhếch lên nụ cười tà: "Lại gặp nhau rồi, Sở Kiều Tịnh.." 

Dưới yêu cầu của sứ giả Thẩm Dương mà Đại Hoàng tử cử đến, quân đội của Thế tử Tây Quận chỉ đành nghe theo lời Sở Kiều Tịnh, không chỉ lấy dược vật hiện có bây giờ ra. 

Còn phải nghĩ cách lấy được những dược liệu khác về cho Sở Kiều Tịnh nghiên cứu. 

Trên bàn Sở Kiều Tịnh chẳng mấy chốc đã chất đầy đồ, tỏa ra mùi thơm của thảo dược. 

Mấy ngày nay vì bệnh dịch lây lan nhanh hơn, Sở Kiều Tịnh cũng dốc sức nghiên cứu tìm thuốc giải. 

Vì vậy cuộc sống hàng ngày của nàng khi ở bên cạnh Thế tử Tây Quận là mỗi sáng mở mắt lại xem đống thảo dược đầy ắp trên bàn. 

Ngày nào nàng cũng ngồi trước bàn rất lâu, đến tận khi trăng lên cao, trời đầy sao, nàng cũng vẫn miệt mài nghiên cứu trước bàn. 

Đúng là nàng rất mệt, nhưng lại sợ bệnh dịch lây lan nên không dám chậm lại. 

Sau mấy ngày đêm nghiên cứu, cuối cùng Sở Kiều Tịnh cũng nghiên cứu ra một vài kết quả, nàng xoay cổ cứng ngắc, tạm thời đặt thảo dược đang nghiên cứu trong tay xuống rồi bước ra ngoài. 

Khi Sở Kiều Tịnh ra ngoài thì thấy binh lính của Thế tử Tây Quận đang áp giải một vài binh lính và nữ nô lệ trong có vẻ bệnh rất nặng ra ngoài. 

eyJpdiI6IllRMWJWdmt2K2kxTDNQNmVWSnNKYmc9PSIsInZhbHVlIjoiUjBnczNJSzQrWjF2SE5Gdld1VUpkcjBscDZQMHdsQ1AxSVc2c092UUlEOEF6ZDlXblRyMUZ4QlVVRHZYSU9NcGtHVDRPdXZ0K1NZd1hoZXk4dnhCSFE3blBmQUIyVUpHWXZYY0VwNG1IOUVsQ1VnSndyTUtMNVBaZ3JCNkxGQllTdFpmZ2ZmY0ZDTjY2UjZmOXdvZmFBMVB1andyYVNWc3BiYUxcL1hTTVFnTT0iLCJtYWMiOiIxNDZiNTZmOTdkM2IxNWU0NzAxMjExMmZjYzNhMTExMjE3NDEzNTNlMjljMjQ2OGI4ZDMxN2ZkOTc3ZmVkMzhiIn0=
eyJpdiI6IldoaUM1VndSUUZMV2x3VktQWWxIWGc9PSIsInZhbHVlIjoicDhHN3FkXC8rMzhwV0dUamZGOHk1WXk2ckViMkNXRlYyNUZjYm12UUN1cTNFcEhyZklvZTUyVTdHbkQxMXo4eGdTOWtBN3ZwMnZ1VkFTTkdxSkZxS2VMYnNVeVA1UVdYeFJMbUNFb2JhU2h3MTVLYjdnaExqSllCYmxcL1Bzdzh4dUF1cGVPR2VJRFJkbHJxeFRMcDJENDh3Sk5FXC9neHZNRVwvZ1F2OVo3cnEzWnZmS2MwQlBMcjNLcituUktKK1ByYVg2dlpvR3pTMDN1YmFMa1N6VDUxSTVlZWpMNDB4aGUxUHI1XC81U0wyWSt2aStPZFVxaVg4dUJaUzQ3XC95U0pHdUduUjVHbmI2cnlMc2pPMnRZVWJuZ3VXRU9kN25HXC9MdDB4VXRpSk9na1wvdVNNNUcrYVAzXC9oZDdmZVRQaVk3NnlwMEI2MDIwbFlQRU11eUFWNXBKSWl1YWFSeGtZdDF3K244QUpTVXk1dmxZPSIsIm1hYyI6ImM3YmNlNDFhOTM5YWU1MGM1ZWFmNjBmYjk3Y2NlNzcwMGFjMWMzZDM4MWFmMmViOGMzYzhmMzkyZmE2ZTAxZDcifQ==

Trong lòng nàng vô cùng chấn động, chặng lẽ bọn họ định bỏ mặc những người này?

Advertisement
x