Khi Dạ Chí Thần lo lắng cho Sở Kiều Tịnh thì Sở Kiều Tịnh lại ăn uống no say trước vẻ mặt đau đớn của Thế tử Tây Quận. 

Thấy nàng đã ăn no, Thế tử Tây Quận nói bằng giọng âm trầm nham hiểm: "Bây giờ có thể đưa phần còn lại của thuốc giải cho ta rồi chứ?" 

Hắn ta thật sự không muốn xin thứ gì từ kẻ thấp hèn Sở Kiều Tịnh, nhưng bây giờ người hắn ta khó chịu như có hàng loạt con sâu bọ gặm nhấm. 

Ban đầu chỉ hơi ngứa ngáy, bây giờ đã châm chích như bị kim đâm. 

Sở Kiều Tịnh biết Thế tử Tây Quận độc phát tác nên mới như vậy, nàng bình thản nhìn hắn ta, thấy hắn ta nhíu chặt mày thì không khỏi nhướng mày nói: "Thuốc giải còn phải xem biểu hiện của Thế tử, ta đi nghỉ ngơi trước đây." 

Nói xong nàng cũng chẳng quan tâm Thế tử Tây Quận có đồng ý hay không đã ra ngoài, mắt điếc tai ngơ trước tiếng mắng chửi khe khẽ của hắn ta. 

Ngày thứ hai, Sở Kiều Tịnh đang nằm trong chăn chợt thấy chăn trên người bị ai đó nhấc ra, cảm giác lành lạnh nhanh chóng lan khắp người. 

"Ai?" 

Sở Kiều Tịnh ngồi phắt dậy, cảnh giác nhìn người đó. 

Binh lính nôn nóng nhìn Sở Kiều Tịnh, thấy nàng không nhúc nhích, hắn ta giơ tay định kéo nàng lên. 

Nhưng còn chưa chạm được vào người Sở Kiều Tịnh, hắn ta đã bị nàng nắm chặt tay. 

"Thế tử điện hạ sốt rồi!" 

Binh lính cảm thấy cổ tay đau đớn, không khỏi há mồm ra hít suýt xoa, sau đó nói với vẻ đầy sợ hãi, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. 

Nhưng trong mắt hắn ta vẫn có sự tố cáo Sở Kiều Tịnh, như thể Sở Kiều Tịnh là kẻ đầu sỏ khiến cho Thế tử của bọn hắn bị sốt vậy. 

"Bị sốt?" Sở Kiều Tịnh tự lẩm bẩm, cũng không buông tay hắn ta ra. 

"Thế tử điện hạ sốt chẳng phải điều mà ngươi muốn thấy à?" Binh lính thấy Sở Kiều Tịnh bình tĩnh quá đáng, không khỏi lớn mật hơn: "Ta khuyên ngươi hãy nhanh lên một chút, 

như thế Thế tử cũng sẽ trừng phạt ngươi nhẹ tay hơn." 

Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, liếc nhìn hắn ta: "Vậy thì Thế tử nhà ngươi cũng phải còn sống đã" 

Nói xong Sở Kiều Tịnh chẳng để ý đến hắn ta nữa, mau chóng kéo lại áo khoác ngoài: "Đi thôi, xem xác hẳn đã lạnh chưa" 

Nghe vậy binh lính chợt phẫn nộ, mặt đỏ bừng, nhưng còn chưa kịp nói thì đã thấy Sở Kiều Tịnh đi ra ngoài trước. 

Hắn ta bất đắc dĩ, chỉ đành đi theo nàng. 

Hắn ta canh chừng Sở Kiều Tịnh nghiêm ngặt, sợ mình lơ là một chút là nàng sẽ chạy mất. 

Lúc này trong lòng Sở Kiều Tịnh cũng rất tò mò rốt cuộc vì điều gì mà Thế tử Tây Quận lại sốt cao như vậy. 

Dù sao hôm qua nàng cũng đã cho Thế tử Tây Quận uống một phần thuốc giải, tuy những thuốc giải này hiệu quả hơi chậm. 

Nhưng buổi tối đi ngủ có lẽ đã giải một nửa độc tố, không thể nào có khả năng phát độc nữa. 

Cho dù lùi một vạn bước để nói thì thật sự cũng có khả năng phát độc. 

Loại độc nàng đầu độc hắn ta khiến toàn thân mềm nhũn yếu ớt, không thể cầm được vật nặng. 

Cùng lúc chỉ là thi thoảng kích động, trên người sẽ có cảm giác tê như bị con gì gặm nhấm, hoặc là châm chích như bị kim đâm thôi. 

Dù thế nào cũng chẳng thể sốt được, thế mà Thế tử Tây Quận lại sốt? Vì sao chứ? 

Chẳng lẽ còn có người khác hạ độc hắn ta nữa, hay là ông trời cũng không ưa hắn ta, muốn xử lý hắn ta? 

Sở Kiều Tịnh vừa tò mò vừa đi về phía phòng của Thế tử Tây Quận. 

Mà binh lính phía sau rất sợ Sở Kiều Tịnh chạy mất nên cũng theo sát nàng từng bước. 

Vừa bước đến bên giường, Sở Kiều Tịnh đã thấy Thế tử Tây Quận mặt đỏ phừng phừng. 

Màu đỏ này thực sự khiến Thế tử Tây Quận như con tôm chín quá, làm dịu đi sự kiêu ngạo thường ngày của hắn ta. 

Nghe thấy thanh âm bên giường, Thế tử Tây Quận khó khăn mở mắt ra, ánh mắt rất tiều tụy bơ phờ. 

Khi nhìn rõ Sở Kiều Tịnh đến, hắn ta định quát lên thì chợt phát hiện cổ họng mình đã khàn, không thể phát ra được âm thanh. 

Chỉ đành chán nản nhắm mắt lại. 

Sở Kiều Tịnh nhìn Thế tử Tây Quận rồi lắc đầu, tuy nàng vì lý do cá nhân mà không muốn để ý tới hắn ta, nhưng thứ nhất, nàng cũng là đại phu. 

Thứ hai, vì bây giờ nàng cần Thế tử Tây Quận cung cấp quần áo và lương thực, hơn nữa hạ độc Thế tử Tây Quận cũng là con cờ của nàng. 

Thứ ba là nàng tò mò, độc của nàng sẽ không làm người ta phát sốt, nhưng Thế tử vẫn sốt, còn sốt cao thế này nữa. 

Vì vậy nàng vẫn đưa tay ra, bắt đầu bắt mạch cho Thế tử Tây Quận. 

Khi nàng đang nheo mắt nghiêm túc bắt mạch thì bên ngoài lại có binh lính loạng choạng chạy vào, nhìn thấy binh lính đưa Sở Kiều Tịnh tới, người đó báo tin: "Bên ngoài có rất nhiều binh lính đang sốt cao!" 

Binh lính vừa dứt lời thì phát hiện trong phòng còn có Sở Kiều Tịnh, hắn ta nhận ra là tù binh Thế tử đưa về nên lại kinh ngạc nói: 

"Không phải là nữ nhân này hạ độc chúng ta đấy chứ?" Hắn ta tức giận trừng mắt nhìn nàng. 

Hắn ta đã từng thấy nữ nhân này chơi xấu, hạ độc Thế tử trên chiến trường. 

"Ngu xuẩn!" Sở Kiều Tịnh lườm hắn ta. 

Khi binh lính đó còn muốn nói thêm gì nữa thì đã bị binh lính thâm niên đưa Sở Kiều Tịnh tới ngăn lại. 

Binh lính trẻ chỉ đành bực bội ngậm miệng, nhưng khi ngậm miệng cũng không quên lườm Sở Kiều Tịnh. 

Lúc này, binh lính thâm niên nói với Sở Kiều Tịnh: "Ngươi đừng giả vờ nữa, lúc này rồi còn bắt mạch cái gì, chẳng phải là ngươi hạ độc sao? Chẩn đoán ra gì rồi?" 

Tuy binh lính thâm niên nói như vậy, nhưng vừa nãy hắn ta cũng đã nhìn ra vẻ mặt ngạc nhiên của Sở Kiều Tịnh khi thấy Thế tử Tây Quận phát sốt, còn có vẻ mặt phức tạp khi nàng bắt mạch. 

Nhất thời hắn ta cũng không chắc mình có hiểu lầm Sở Kiều Tịnh hay không, nhưng hắn ta cũng không muốn thua khí thế. 

"Bệnh dịch. Nghe thấy binh lính chất vấn mình, Sở Kiều Tịnh nói ngắn gọn. 

"Sao có thể là bệnh dịch được? Chắc chắn là ngươi hạ độc chúng ta, đồ nữ nhân đê hèn nham hiểm" 

Binh lính trẻ rõ ràng không tin Sở Kiều Tịnh, cao giọng hét lên. 

Mà lúc này, quân y Tây Quận ngay từ đầu đã đứng bên cạnh Thế tử Tây Quận, yên lặng quan sát Sở Kiều Tịnh cũng ngơ ngác nói: 

"Bệnh dịch?" 

Ông ta không khỏi nhỏ giọng lặp lại, thật ra ông ta cũng từng nghi ngờ nhưng không quá xác định. 

Dù sao cũng có khả năng là nữ nhân này hạ độc, nhưng nhìn từ phản ứng của nàng, xem ra có thể thật sự là bệnh dịch. 

Dù sao nếu thật sự là nàng hạ độc thì nàng cũng không có phản ứng như bây giờ. 

Sở Kiều Tịnh không quan tâm mọi người nghĩ gì mà nhanh chóng tính toán trong đầu, bệnh dịch bên phía Thế tử Tây Quận đã là chuyện chắc chắn. 

Lúc trước bọn họ bị đốt lương thực, tinh thần đã giảm đi nhiều, cho dù Thế tử Tây Quận bắt nàng về nhưng hắn ta cũng vẫn trúng độc của nàng. 

eyJpdiI6IlVNNGpZZjI3eStnS0xNVVdXa1ViVVE9PSIsInZhbHVlIjoiS3hGNUM3N2pYcU56ZjEzUjE2TkFcL2puQndXS21NaXEzS2QrRjU4c3lGUnd5NGd1XC9XZ1huTTIybGlWUHl5cG5VdCt2dDlEYVhPNGtKWko4c0VmRFNrU3JJYVdTVFdmRHhRZ25MMVByUllMXC9VZ3gzR2tRSVorRmtuclZHczRJbUJESnNibFhIRjlzMFdPK3FiVHlEVHh5dW1SYjdFbmw4XC8wU2JOTmZxODJyV0FEbkFzSVpITUwzMTJKVWdHM3FwMUtlOWU0WnorQXhDbTkwR1g1aDJmQzVIdEFOVmhaUmtcL1lOSElvUFZKNDE4Z1VnUFV2RTU0Qm9OdGwxaXhnWlRzcnE5aXIrekRUU2NsSUJPMVNOSWZjYVwvQ3ZWWEFPeklVekN3SjZcL2llZkduUWRDTWVhRWRLRVRzcjRPekpYeWJ1IiwibWFjIjoiNmYzYTdkMWFmNWEzZDFhODk4ZDAwZDE5N2ZlOWM3MDA1NGM3Mjg5MDdmZDI4MTIxOWFiMmYzMWU3MmRkN2U4NCJ9
eyJpdiI6IjFQTk93dUgzTXEzcStSRVRib0lrZmc9PSIsInZhbHVlIjoiSGJWRnBlZmJ4NEVpT2Erb1UxY0NpYTl1VGR2cUFBWlZNakg4emxIYysyNktDUWZ4MTVaTWJaMnNBN1dJM2F2dzNGVUl3WWFsZ2NKTjlGSjZ2MEhTWGRienEweUQxWTJUbmRHOGUrUjlrZzVWMEVSc0o4Uk1OajgxRk1PSUJuR1hiZkVWcnBVTkI3ZVErTXN1Q0VtXC82UUljcmwrYlFSRzZkSXh0UkZIaDl4QzZuWnBuSXBqNlE1VVQzVmlrZmtPTVpIM29Db1pUWGZsa0gwNVwvZlR0Z2FuR0RuT2xUMmx3XC92R0doTkliY3cyVGJGU3ZvY25TM2kwXC9ZMlZoWGhCQ1lpbHp2UlRTUmJzRG1rOFNPZkVWV0d0Yk5EOTdZeUhXNDRlMUhnVFVvdnVvaHZxN0diR25Tck5GbWxDNjB4VzA0IiwibWFjIjoiNTk1MDExMjg0ZGMzODg1MjNmNmE4NzQ0ZGE2NGRhZDJlODQ2MjBmNDM0NTVjZDI2MTIxNzE4OTIyZDM0ZjJkNSJ9

Ước chừng mấy ngày nữa, nơi này sẽ hỗn loạn.

Advertisement
x