Nghĩ đến đây, Sở Kiều Tịnh đột nhiên hơi bực bội.
Suy cho cùng những người này đều là mạng người, là người mà Tây Quận mua về.
"Sở cô nương cứ kệ đi, những người này không liên quan gì đến cô nương cả. Binh lính đi đầu nhìn thấy Sở Kiều Tịnh thì trả lời nàng.
Hơn nữa mấy ngày nay bọn họ cũng đã nhìn thấy nỗ lực của Sở Kiều Tịnh đối với bệnh dịch, không còn đối xử lạnh lùng với nàng như lúc đầu nữa.
Vậy nên các binh lính mới tốt bụng khuyên Sở Kiều Tịnh đừng quan tâm.
Sở Kiều Tịnh không thể không quan tâm, nàng muốn hỏi rõ binh lính định đưa những người này đi đâu.
Các binh lính không còn cách nào khác đành nói cho Sở Kiều Tịnh biết sự thật.
Nói cho nàng biết những nữ nô lệ và binh lính này vì bệnh quá nặng mà thuốc lại quá hiếm, vậy nên không thể không đưa ra ngoài chôn.
"Những người này đã hấp hối rồi, cho dù không đưa ra ngoài chôn thì họ cũng không sống được bao lâu"
Nhìn vẻ mặt không nỡ của Sở Kiều Tịnh, binh lính đi đầu nói thêm:
"Binh lính đã chết lúc trước có lẽ chính là nguồn gốc của bệnh dịch lần này"
"Vì sau khi bị thương không được xử lý vết thương nên mưng mủ mới gây ra bệnh dịch hiện tại, vậy nên bây giờ chúng ta phải xử lý, cũng là có trách nhiệm với người sống.
Nói xong binh lính đi đầu lệnh cho các binh lính khác tiếp tục làm việc, đưa những nữ nô lệ và binh lính này ra ngoài chôn sống.
Sở Kiều Tịnh chợt lên tiếng ngăn cản: "Đừng chôn những người này vội."
Binh lính đi đầu thấy mình đã giải thích nhiều như vậy rồi mà Sở Kiều Tịnh vẫn không hiểu, lúc này còn đối đầu với họ, cản trở họ làm nhiệm vụ, trên mặt cũng đã có vẻ mất kiên nhẫn.
"Sở cô nương hiền lành lương thiện, nhưng kết cục đã định rồi, có thể thay đổi được gì?"
"Hôm nay không phải họ chết thì ngày mai chúng ta sẽ có nhiều người chết hơn, mong Sở cô nương nhìn rõ tình hình!"
Binh lính đi đầu nói xong thì mặc kệ Sở Kiều Tịnh, đưa những người sắp bị chôn sống này đi.
Nhưng bọn họ còn chưa đi, Sở Kiều Tịnh đã lại chắn trước mặt họ.
Thấy Sở Kiều Tịnh lại làm thế, binh lính đi đầu rất cáu kỉnh, dù sao hôm nay cũng không chỉ có mấy người này bị hắn ta đưa đi chôn. Hắn ta vừa định khiển trách Sở Kiều Tịnh thì nàng đã thản nhiên nói trước: "Không phải ta xin thay cho những người này"
Lời này nằm ngoài dự đoán của các binh lính, trong chốc lát mọi người đều sửng sốt, không hẹn mà cùng nhìn về Sở Kiều Tịnh. "Thời gian này ta đang nghiên cứu thuốc!" Sở Kiều Tịnh thờ ơ nhìn binh lính đi đầu.
Binh lính hơi khó hiểu, không biết sao nàng lại đột nhiên nói tới điều này, nhưng vẫn gật đầu.
"Ta cần mấy người thử thuốc, thử xem thuốc có hiệu nghiệm hay không, có chết giết người hay không.
Sở Kiều Tịnh cố gắng giải thích thí nghiệm thuốc cho họ theo cách mà họ có thể hiểu được.
Mọi người lại sững sờ, vô thức nhìn về phía những nữ nô lệ và binh lính đáng lẽ bị chôn sống.
"Những người các ngươi định đưa đi chôn sống này vừa khéo có thể cho ta thử thuốc." Sở Kiều Tịnh nhìn binh lính đi đầu nói.
"Cô nương nhất định phải... Binh lính còn đang do dự có nên giao những người chuẩn bị phải chôn sống này cho Sở Kiều Tịnh hay không.
"Cũng không nhất định phải là họ, có người thử thuốc là được. Nếu các ngươi không đồng ý để họ thử, nhất quyết muốn chôn họ thì các ngươi thử cũng được"
Sở Kiều Tịnh giả vờ thoải mái nói xong những lời này, sau đó yên lặng chờ quyết định của họ.
Nàng rất chắc chắn binh lính khỏe mạnh sẽ không trao mạng sống của mình cho nàng để đi thử thuốc của nàng.
Mà thực tế cũng giống như nàng dự đoán, người khỏe mạnh không muốn, nhưng cũng không thể quyết định được có nên đưa những binh lính và nữ nô lệ bị bệnh đáng lẽ bị chôn sống này cho nàng hay không.
Dù sao chỉ khi chôn sống hoặc thiêu hết những người này thì mới có thể giải quyết sạch sẽ, giữ lại thì lúc nào cũng có khả năng lây nhiễm.
Thế là không khí bỗng chốc yên lặng một hồi, tất cả mọi người đều bế tắc, không ai phá vỡ sự im lặng quái dị này.
Cho đến khi Thẩm Dương xuất hiện.
"Mọi chuyện chữa bệnh đều do Sở cô nương phụ trách, không được phép phản kháng hay chất vấn"
Trên người Thẩm Dương toát ra khí thế khó cãi lại.
Dù mọi người vẫn hơi nghi ngờ và do dự, nhưng cũng không thể không làm theo mệnh lệnh của hắn ta.
Dù sao đây cũng là người của Đại Hoàng tử, đến lúc đó nếu xảy ra chuyện gì thì cũng là trách nhiệm của Đại Hoàng tử hoặc là Thẩm Dương, người mà hắn ta cử đến, không liên quan gì đến bọn họ.
Vì mọi người đã ngầm đồng ý nên Sở Kiều Tịnh thuận lợi giải cứu được những nữ nô lệ và binh lính đáng lẽ phải chôn sống này, nàng nhanh chóng đưa họ đi.
Chỉ là sắc mặt của những nữ nô lệ và binh lính ấy cũng không được vui vẻ cho lắm.
Không có cảm giác vui mừng sau khi được cứu về, ngược lại ánh mắt họ còn rất u ám và vô hồn.
Trong lòng Sở Kiều Tịnh hiểu rõ tâm tư của những người này, cảm giác nhảy từ hố lửa này sang hố lửa khác đúng là không dễ chịu.
Đặc biệt là khi hố lửa đầu tiên có thể chịu đựng và chết mà không cảm thấy gì, còn hố lửa thứ hai thì họ không biết sự giày vò nào đang chờ đợi mình.
Mặc dù Sở Kiều Tịnh có thể hiểu được họ, nhưng bây giờ nàng cũng đã nói ra.
Không thể để những binh lính khỏe mạnh muốn chôn sống những nữ nô lệ và binh lính ốm yếu này nghi ngờ.
Cho nên nàng đành phải những người này về thử thuốc, dù sao đây là hy vọng duy nhất để những người bệnh nặng này sống sót.
Nhưng nàng cũng không phải người lòng dạ sắt đá, thấy những nữ nô lệ và binh lính này sợ hãi, vừa dẫn họ về trước lều trại của mình, vẻ mặt lãnh đạm của nàng đã dịu đi đôi phần.
"Mọi người đừng sợ, thử thuốc đúng là có rủi ro, nhưng cũng có hy vọng chữa khỏi được bệnh"
Sở Kiều Tịnh vừa dứt lời an ủi, một nữ nô lệ nhát gan đã không kìm được bật khóc.
Vừa nãy khi những binh lính khỏe mạnh đưa họ đi định chôn sống họ, nàng ấy đã kìm nén những giọt nước mắt cứ lăn dài trên mi.
Nhưng bây giờ thực sự sợ hãi và không kìm được nữa nên nàng ấy không thể kiểm soát được nước mắt nữa.
Chỉ là nàng ấy không dám khóc ra tiếng, chỉ là cơ thể không ngừng run lên.
Cực kỳ nổi bật trong nhóm người bị bệnh mặt không cảm xúc này.
"Đừng khóc." Sở Kiều Tịnh chưa thấy ai khóc thế này trước mặt mình, không biết nên làm thế nào.
Không biết phải làm thế nào mới có thể khiến nàng ấy ngừng khóc, chỉ đành ra lệnh cho nàng ấy không được khóc.
Nhưng mấy chữ Sở Kiều Tịnh nói càng khiến lòng nữ nô lệ thêm đau, nàng ấy càng khóc dữ dội hơn.
Dù không kìm được cảm xúc, nhưng nàng ấy cũng biết khóc vào lúc này là không đúng nên cũng cố hết sức để kìm lại.
Dù sao nếu họ không tin tưởng nàng, không thử thuốc mà chạy trốn hoặc nghĩ cách tự sát thì cũng không được, bởi thân phận của nàng ở quân doanh vốn đã rất khó xử.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất