"Ngươi!"
Thế tử Tây Quận vô cùng tức giận, nhưng toàn thân mềm nhũn vô lực lại khiến hắn ta buộc phải thỏa hiệp.
Dù sao hảo hán không chịu thiệt trước mắt, sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội tính sổ với nữ nhân này.
Thế tử Tây Quận lạnh lùng nhìn Sở Kiều Tịnh, cắn răng nghiến lợi hỏi: "Ngươi muốn ta thả ngươi đi à?"
Đến lúc đó sau khi lấy được thuốc giải từ Sở Kiều Tịnh, hắn ta sẽ âm thầm phái binh lính đi theo nàng, rồi lại bắt nàng về giám sát nghiêm ngặt lần nữa là được.
Dù sao hắn ta cũng đã bị Sở Kiều Tịnh hạ độc một lần, lần này dù thế nào hắn ta cũng sẽ không cho nàng cơ hội thừa cơ nữa.
Nhưng hắn ta không ngờ Sở Kiều Tịnh vẫn bình tĩnh, lắc đầu, vẻ mặt đầy châm chọc: "Ngươi thả ta đi rồi lại bắt ta về, không mệt à?"
Thấy tâm tư của mình bị nữ nhân đối diện vạch trần, trong mắt Thế tử Tây Quận không khỏi hiện lên vẻ mất tự nhiên.
Nhưng rất nhanh lại bị hắn ta kiềm lại.
"Ngươi nghĩ ta là tiểu nhân nói lời không giữ lời như vậy à?"
"Dù sao ta cũng sẽ không tin tưởng kẻ thù" Sở Kiều Tịnh trả lời thẳng thắn.
"Được rồi, vậy phải làm thế nào người mới đưa thuốc giải cho ta?" Thế tử Tây Quận nhìn Sở Kiều Tịnh, phẫn nộ nói: "Muốn điều kiện gì thì nói đi"
"Thế tử vẫn nên khách sáo với ta đi, nếu không ta hồi hộp quá quên mất thuốc giải thì phiền phức đấy"
"Ngươi.." Thế tử Tây Quận nghe vậy, ngón tay không khỏi run rẩy chỉ vào nàng.
Cuối cùng nhìn thấy thái độ thờ ơ của Sở Kiều Tịnh, hắn ta chỉ đành nuốt giận vào lòng. Trong mắt đầy vẻ không kiên nhẫn, nhưng giọng điệu vẫn rất kiềm chế: "Vậy ngươi nói đi, điều kiện là gì"
Sở Kiều Tịnh nhìn Thế tử Tây Quận, nói từng chữ: "Ngươi cho ta được ăn một bữa đàng hoàng, tắm nước nóng, chuẩn bị cho ta một bộ quần áo sạch trước đi đã rồi ta nói
tiếp"
"Ngươi!"
Thế tử Tây Quận tức điên lườm Sở Kiều Tịnh, nhưng độc tính trên người khiến hắn ta thật sự không làm gì được nàng.
Vì vậy sau một hồi suy nghĩ, hắn ta chỉ đành ngoan ngoãn sai người chuẩn bị nước nóng và quần áo sạch, còn phải chuẩn bị cơm cho Sở Kiều Tịnh tắm xong ra ăn.
Hắn ta sai người chuẩn bị xong nước nóng, Sở Kiều Tịnh cũng không khách sáo đuổi hắn ta ra, ở trong phòng tắm rửa thoải mái.
Sở Kiều Tịnh tắm xong, thay bộ quần áo sạch sẽ hắn ta vừa đưa cho mình vào.
Thấy Thế tử Tây Quận giận đùng đùng xông về phía mình, Sở Kiều Tịnh vẫn bình tĩnh: "Cơm ngươi chuẩn bị cho ta đâu?"
"Ngươi thật sự có thuốc giải chứ?" Thế tử Tây Quận trừng mắt nhìn nàng.
"Ngươi nghĩ sao?" Sở Kiều Tịnh nhướng mày khinh thường nhìn hắn ta: "Cho ta một lều riêng, không có sự cho phép của ta thì không ai được vào" "Ngươi đừng quá đáng!"
"Quá đáng? Ngươi có thể làm được gì?" Đôi mắt Sở Kiều Tịnh lạnh lẽo, khí thế lạnh lẽo trên người toát ra khiến người ta hít thở cũng khó khăn.
Ngay khi Thế tử Tây Quận sắp nổi giận thì lại thấy lửa giận xông thẳng lên ngực, hắn ta nôn ra một ngụm máu, sau đó ngã khuỵu xuống đất, cơ thể như bị ngàn vạn con sâu mọt gặm nhấm, vừa đau vừa tê.
"Chậc chậc... Đúng là không nghe lời.." Sở Kiều Tịnh nhìn hắn ta từ trên cao xuống với vẻ mặt giễu cợt: "Ta quên nói cho ngươi biết về loại độc này, ngươi không được quá xúc động, nếu không có thuốc giải, ngươi sẽ chỉ sống không bằng chết!"
"Vậy nên... đừng miệng nhanh hơn não, nếu không ngươi sẽ chỉ chết thảm hơn ta thôi!"
Sở Kiều Tịnh nói xong ngồi thẳng xuống ghế chính, tự rót trà cho mình: "Cho ngươi mười lăm phút chuẩn bị, quá giờ... ta không đảm bảo có thuốc giải hay không đâu!"
Binh lính bên ngoài nghe thấy âm thanh bèn đi vào, vội đỡ Thế tử Tây Quận dậy, đang định nổi đóa thì bị Thế tử Tây Quận ngăn lại.
"Đi... chuẩn bị phòng!" Thế tử Tây Quận khó khăn nói, cho dù sắc mặt hắn ta khó coi nhưng binh lính cũng không dám phản bác.
Nghe vậy, binh lính chỉ biết vâng lời, vội vàng lui đi.
Sau khi Sở Kiều Tịnh ra hiệu cho binh lính tìm vài loại dược liệu tới, nàng kéo rèm lều lại nói mình muốn điều chế thuốc giải, không ai được phép quấy rầy.
Binh lính nhìn Thế tử Tây Quận, thấy hắn ta ngầm chấp nhận mệnh lệnh của Sở Kiều Tịnh thì vội rời đi.
Thấy mọi người đã ra ngoài, Sở Kiều Tịnh nhàn nhã cầm thảo dược binh lính Tây Quận đưa cho vào không gian trồng, sau đó nằm lên giường ngủ thiếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, Sở Kiều Tịnh chậm rãi mở mắt ra.
Nàng nhẩm tính thời gian, vươn vai rồi lấy thuốc giải đã có sẵn trong không gian ra, đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa nàng đã thấy Thế tử Tây Quận đang chờ sẵn bên ngoài.
Thấy Sở Kiều Tịnh đi ra, Thế tử Tây Quận vội vàng muốn giật thuốc giải trên tay nàng, nhưng bị nàng nhanh nhẹn né được.
"Vội cái gì? Đây chỉ là một phần nhỏ của thuốc giải thôi, sau khi ngươi đảm bảo ta bình an vô sự thì ta mới đưa nốt phần còn lại cho ngươi."
Ý nàng là đang mỉa mai Thế tử Tây Quận định thả nàng đi xong lại âm thầm đi theo phía bắt nàng trở lại.
Mặc dù bị nàng vạch trần, nhưng Thế tử cũng không tiện tỏ ra quá tức giận, hắn ta chỉ cười khẩy một tiếng: " Ngươi không sợ bổn thế tử tìm quân y luyện chế loại thuốc giống như ngươi, không cần dùng tới thuốc giải của ngươi nữa à?"
Hắn ta cứ tưởng những lời này sẽ làm Sở Kiều Tịnh sợ hãi, nhưng nàng vẫn bình tĩnh như cũ.
"Ngươi cứ thử đi rồi sẽ biết bọn họ có điều chế ra được hay không!"
"Ta khuyên ngươi có thời gian suy nghĩ lung tung, không bằng nghĩ cách lấy lòng ta khiến ta hài lòng, ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi"
"Còn nữa... Cách điều chế thuốc giải ở trong đầu ta, ngươi muốn có là điều không thể nha!"
Nghe Sở Kiều Tịnh nói thế, lại nhìn dáng vẻ tự tin của nàng, niềm hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Thế tử Tây Quận cũng dần tan thành mây khói.
Nhưng khi uống một phần nhỏ thuốc giải kia, hắn ta lại âm thầm giấu đi một chút, định tìm quân y xem có điều thế ra được loại giống vậy hay không.
Sở Kiều Tịnh nhìn thấy rõ hành động của hắn ta nhưng cũng phớt lờ.
Độc dược nàng luyện chế, đặc biệt là loại có thể dễ dàng giải được, cho dù có thuốc giải trong tay cũng không thể nghiên cứu ra được loại như vậy!
Hơn nữa bây giờ Thế tử Tây Quận đã chuẩn bị bữa tối cho mình, Sở Kiều Tịnh càng không muốn so đo nhiều.
Nhưng đối diện doanh trại của Thế tử Tây Quận, Dạ Chí Thần lại như bức tượng điêu khắc bằng băng, hắn luôn nhìn về phía doanh trại Tây Quận.
Hắn đi theo Sở Kiều Tịnh tới đây, rất muốn nhân lúc hỗn loạn đưa nàng về bên mình.
Nhưng rút bài học từ việc Sở Kiều Tịnh giả làm nô lệ lần trước, người của Thế tử Tây Quận đều canh gác nghiêm ngặt, Dạ Chí Thần không thể vào được.
Hắn chỉ có thể đứng nhìn từ xa, chờ cơ hội.
Chỉ đành bất lực trở về, định về doanh trại bàn biện pháp đối phó.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất