Sở Kỳ Nguyên vì lời của Thế tử Tây Quận mà hơi do dự, Dạ Chí Thần nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
Sở Kiều Tịnh nhạy cảm nhận ra suy nghĩ của Nhị ca, cũng nhìn ra Dạ Chí Thần muốn gật đầu, nàng càng lắc đầu mạnh hơn, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Nhị ca và Dạ Chí Thần ý bảo họ đừng làm như vậy.
Lúc này không biết có phải trời cao thương xót Sở Kiều Tịnh hay không mà nàng lại giãy giụa khiến miếng vải rơi được ra khỏi miệng.
Sở Kiều Tịnh chẳng màng hít thở không khí trong lành, vội hét lớn với Nhị ca và Dạ Chí Thần.
"Mọi người đừng đồng ý với hắn ta, cho dù mọi người làm như vậy, hắn ta cũng không thả ta đâu"
Thế tử Tây Quận thấy hơi bực vì bị nhìn thấu, hắn ta tát Sở Kiều Tịnh một cái thật mạnh: "Câm miệng!"
Chẳng mấy chốc, khuôn mặt Sở Kiều Tịnh đã sưng to, Sở Kỳ Nguyên thấy mà đau lòng, Dạ Chí Thần lại càng ước có thể chịu thay cho nàng.
Tịnh Nhi của hắn, Tịnh Nhi mà hắn không nỡ bắt nạt, thế mà lại bị người khác tát như thế này.
Đôi mắt Dạ Chí Thần dần trở nên đỏ ngầu, hắn đang định bước lên chiến đấu với Thế tử Tây Quận.
Nhưng Sở Kiều Tịnh đã lén giật được dây thừng đang trói mình ra, đây là kỹ thuật tối qua nàng tìm ra rồi âm thầm giãy giụa cố gắng giật dây ra.
Nhưng vì sợ binh lính phát hiện nên nàng không dám giật ra hoàn toàn, mà lúc này tuy bởi trước đó đã quá mệt nên không còn sức.
Nhưng nàng biết nếu mình không cố gắng thì bản thân nàng, Nhị ca và Dạ Chí Thần đều sẽ chết.
Vì vậy nàng dùng chút sức cuối cùng, nhẩm niệm lấy thuốc độc từ không gian ra, ném vào miệng và mũi của Thế tử Tây Quận.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Thế tử Tây Quận không kịp phản ứng thì đã hít phải bột thuốc độc, hắt xì hơi vài lần khiến hắn ta rất khó chịu.
Vì thế hắn ta lại tát Sở Kiều Tịnh mạnh hơn khiến nàng ngã quỳ dưới đất, sau đó lại đạp nàng một cái thật mạnh.
Sở Kiều Tịnh chỉ thấy toàn thân đau rát, tứ chi khó chịu như sắp rụng rời, nhưng nàng lại chợt cười điên cuồng.
"Ha ha ha..."
Khi Thế tử Tây Quận và người của hắn ta đều nhìn nàng với vẻ khó hiểu thì Sở Kiều Tịnh gian nan, khàn giọng nói ra từng chữ. "Thế tử điện hạ định chôn cùng ta đấy à?"
Nghe Sở Kiều Tịnh nói thế, nghĩ đến bột phấn nàng hất vào mặt mình lúc trước, lòng Thế tử Tây Quận giật thót.
Nhưng ngoài mặt hắn ta vẫn giả vờ như không để tâm, cắn răng nói:
"Có ý gì? Nữ nhân chết tiệt này, người phải chết là ngươi"
"Thế tử thật sự không biết hay là giả vờ không biết thế?"
Sở Kiều Tịnh nhìn Thế tử Tây Quận với nụ cười nửa miệng: "Sao, ngươi đang nghi ngờ độc tính thuốc của ta à?"
"Ngươi sẽ không ngây thơ thật sự cho rằng thứ bột ta vừa mới hất là bột thông thường đấy chứ?"
"Nếu ngươi không muốn chôn cùng ta thì tốt nhất về nhà nghỉ ngơi đi!"
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh quan sát vẻ mặt Thế tử Tây Quận.
Ngoại trừ lúc đầu còn nghi ngờ, bây giờ nghe Sở Kiều Tịnh nói thẳng ra như thế, Thế tử Tây Quận thoáng thấy cả người đều không ổn.
Sắc mặt hắn ta cũng trở nên hơi tái, dường như độc đã bắt đầu phát tác.
Mà sau khi nghe những lời Sở Kiều Tịnh vừa nói, thuộc hạ của Thế tử Tây Quận bắt đầu thấy lo lắng cho chủ nhân của mình.
Lúc này lại thấy sắc mặt Thế tử Tây Quận tái nhợt đáng sợ, bọn họ lại càng tin rằng Sở Kiều Tịnh đã hạ độc Thế tử Tây Quận.
Nội bộ bắt đầu hoảng loạn.
Thế tử Tây Quận không trúng độc còn đỡ, bọn họ đều có cơ hội thắng, không có gì đáng ngại.
Nhưng bây giờ Thế tử Tây Quận đã bị Sở Vương phi hạ độc.
Nếu bọn họ ra tay với Sở Tướng quân và Thần Vương lại thật sự sợ Sở Vương phi sẽ giết Thế tử của mình.
Nếu Thế tử chết, đó sẽ không phải chuyện không có người lãnh đạo, mà là phụ thân của Thế tử sẽ biết rằng bọn họ không dám hy sinh vì con trai của ông ta.
Như vậy cho dù bọn họ có mười cái đầu cũng không đủ để chém.
Vì thế binh lính của Thế tử Tây Quận đưa mắt nhìn nhau, đều ăn ý không dám tiến lên, muốn chờ lệnh của Thế tử Tây Quận.
Nhưng bọn họ còn chưa đợi được Thế tử Tây Quận lên tiếng đã thấy hắn ta ngã xuống khỏi ngựa.
Binh lính của Thế tử Tây Quận thấy tình hình này, không biết ai hô một tiếng rút lui, tất cả bọn họ đều rìu Thế tử của mình chạy đi.
Mà khoảnh khắc Sở Kiều Tịnh nhìn vào ánh mắt Sở Kỳ Nguyên và Dạ Chí Thần, nàng bèn cho họ một ánh mắt yên tâm.
Khi các binh lính của Thế tử Tây Quận rút lui cũng không quên tăng cường giám sát Sở Kiều Tịnh.
Điều này khiến Dạ Chí Thần và Sở Kỳ Nguyên muốn nhân lúc hỗn loạn lao vào cứu người hoàn toàn không có cơ hội.
Chỉ có thể bất lực nhìn binh lính của Thế tử Tây Quận đưa Sở Kiều Tịnh đi một lần nữa.
Nhưng họ cũng không làm được gì, dù sao binh lính của đối phương cũng đang kề kiếm sắc bén vào cổ họng Sở Kiều Tịnh.
Sau khi binh lính của Thế tử Tây Quận về đến quân doanh, Thế tử được đỡ trên ngựa đi chòng chành cả đoạn đường, lúc này không nhịn được nữa, nôn ra ngoài.
Các binh lính thấy Thế tử như vậy thì vội lên đưa nước, lấy khăn lau.
Sau khi Thế tử Tây Quận ổn định hơn một chút, người đầu tiên hỏi ta hỏi chính là Sở Kiều Tịnh, sợ con cờ trong tay mình chạy mất.
Binh lính nghe Thế tử Tây Quận hỏi thế, vội đưa Sở Kiều Tịnh tới.
Lúc này Sở Kiều Tịnh toàn thân bẩn thỉu được các binh lính đưa tới.
Nhưng ánh mắt nàng lại sáng rỡ lạ thường, khóe miệng còn hơi cong lên đầy vẻ châm chọc.
Thế tử Tây Quận không nhìn thấy Sở Kiều Tịnh còn đỡ, thấy rồi thù mới nợ cũ càng dâng lên, khiến hắn ta tức tới nỗi rút luôn kiếm của thị vệ bên cạnh ra.
Hắn ta đang định đâm Sở Kiều Tịnh một phát.
Tuy nhiên hắn ta cũng chỉ định đâm vào nơi không gây chết người cho nàng.
Dù sao hắn ta cũng biết Sở Kiều Tịnh vẫn chưa thể chết, cùng lắm chỉ đâm một nhát cho hả giận, sau đó lại bảo quân y băng bó cho nàng.
Nhưng không trút giận ra được cũng rất khó chịu.
Tuy Thế tử Tây Quận nghĩ như vậy, nhưng hắn ta nhanh chóng nhận ra cơ thể mình yếu ớt không có sức.
Đừng nói là đâm Sở Kiều Tịnh, đến cầm kiếm, hắn ta cũng không có bao nhiêu sức lực.
Kiếm rơi bộp xuống đất hoàn toàn khiến Thế tử Tây Quận tỉnh táo lại, hắn ta phẫn nộ nhìn Sở Kiều Tịnh, nghiến răng nói:
"Ngươi đã hạ độc gì cho ta?"
"Thì ra Thế tử vẫn chưa biết à" Sở Kiều Tịnh nhếch miệng, vết máu đã khô trên mặt càng làm nàng có vẻ quỷ dị.
"Thuốc này có tên là phân gân mềm cốt, thuốc đúng như tên, Thế tử điện hạ từ từ cảm nhận đi."
"Nhưng thuốc này cũng không phải không có thuốc giả, chỉ cần điện hạ đồng ý với yêu cầu của ta, tâm trạng ta tốt, có lẽ sẽ để điện hạ đi đấy"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất