"Cũng không cần khoa trương đến mức dùng mạng họ để đổi như vậy.
Phụ tá của Bạch Khanh nhìn hắn ta, đột nhiên ghé vào bên tai Bạch Khanh rồi nói:
"Chỉ cần dùng tính mạng tướng sĩ dưới trướng họ để đổi, bọn họ nhất định sẽ khiến các tướng sĩ thất vọng tột cùng"
"Cho dù Thần Vương đồng ý cách làm tổn hại lợi ích của tướng sĩ hay là Sở Tướng quân đồng ý thì chỉ cần bọn họ gật đầu, cách tướng sĩ nhất định sẽ hoàn toàn quay lưng với họ."
Sau đó phụ tá của Bạch Khanh lại cười lên:
"Đến lúc đó, những tướng sĩ kia chỉ biết nói gì nghe nấy với Bạch Tướng quân. Thần Vương và Sở Tướng không làm được gì nữa.
Bạch Khanh nghe xong lời của phụ tá, trong lòng rất hưởng thụ, tự nghĩ phụ tá nói không sai.
Dù sao muội muội của Thần Vương và Sở Kỳ Dương bị Thế tử Tây Quận bắt đi.
Đối với họ, đây thật sự là chuyện không gì tốt hơn, họ có thể tạo oai phong trong quân lần nữa, để cho những binh lính kia kính ngưỡng mình.
Nhưng Bạch Khanh vẫn còn vấn đề phải lo lắng: "Vậy chuyện chúng ta từng làm...
Phụ tá biết hắn chỉ chuyện nấm độc và chuyện âm thầm liên hệ với Thế tử Tây Quận khiến phe địch bắt được Thần Vương phi liệu có bị lộ ra ngoài hay không, hắn ta thần bí giơ ngón tay lên than nói.
"Chuyện này, trời biết, ngài biết, ta biết là tốt rồi."
Phụ tá thấy Bạch Khanh vẫn do dự, bèn nói thêm: "Những người khác làm sao mà biết được"
Nghe nói như vậy nhưng Bạch Khanh vẫn lo lắng, phụ tá không thể không làm gì khác hơn là tiếp tục khuyên hắn ta: "Ta đã xử lý sạch sẽ những người tham dự rồi, ngài yên tâm đi"
Suy nghĩ giây lát, phụ tá lại bổ sung: "Bọn họ sẽ chết không có đối chứng
Bạch Khanh nghe phụ tá khuyên mình liên tục, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phụ tá quan sát vẻ mặt của hắn ta, biết Bạch Khanh nghe lọt lời mình nói, lúc này mới nói tiếp:
"Hôm nay Thần Vương phi mất tích khi đi tìm thuốc, trước mắt trong quân vẫn cần rất nhiều thảo dược."
Bạch Khanh nghe phụ tá nói những lời này liền hiểu ra: "Ngươi muốn ta đi hái thuốc?"
"Đúng vậy, đây là cách tốt nhất để lấy lòng quân vào lúc này" Phụ tá nói.
Bạch Khanh gật đầu, đang định gọi người vào sắp xếp chuyện đi hái thuốc thì phụ tá đột nhiên gọi hắn ta lại. "Còn chuyện gì?" Bạch Khanh cau mày hỏi.
"Sao Bạch Tướng quân không làm giống thật một chút?"
Phụ tá nhìn Bạch Khanh cau có mặt mày, không đợi hắt ta hỏi đã giải thích luôn:
"Cho dù tìm được thuốc cũng đừng nói mình có thuốc ngay mà phải giả bộ như khó khăn lắm mới tìm được"
"Dù sao không phải Thần Vương phi nói thảo dược này mọc ở trên vách núi, không dễ hái được à?"
"Chắc chắn phải để người khác biết chúng ta trải qua trăm cay nghìn đắng mới đào được thảo dược, ngài nói các binh lính có cảm kích chúng ta không?"
Phụ tá tiếp tục cười gian, Bạch Khanh gật đầu ý mình đã biết, sau đó bắt tay đi chuẩn bị thua mua lòng người.
Trong những ngày tiếp theo, Bạch Khanh chú tâm chọn lựa binh lính bên mình, hắn ta tiếp thu bài học Sở Kiều Tịnh bị bắt.
Cố ý lên núi tra xét xem có gì khác thường không, sau đó mới lựa chọn con đường quanh co hơn đường cũ.
Nhưng đó cũng là con đường tắt mà bên Thế tử Tây Quận không phát hiện, hắn ta lựa chọn con đường này để lén đi hái thuốc.
Hơn nữa còn sắp xếp binh lính trông coi dưới chân núi, nếu thấy có người bên Thế tử Tây Quận phát hiện thì giết chết họ, đồng thời đi lên báo tin.
Tóm lại sắp xếp tương đối đầy đủ.
Bạch Khanh có ý đi tìm thuốc trước, còn đặc biệt thả tin tức trong quân, làm cho binh lính trong cả doanh trại đều đặt hết hy vọng lên hắn ta.
Hơn nữa bởi vì hắn ta chuẩn bị từ trước cho nên không mất nhiều thời gian đã đào được đủ lượng cỏ dã lộc cần có.
Nhưng hải được là chuyện hái được, hắn ta vẫn không cho binh lính của mình nói lỡ miệng mà vẫn tiếp tục chạy lên núi bất kể ngày đêm, cho dù lên núi cũng không làm gì, tóm lại mặt ngoài làm vô cùng đủ.
Liên tục giày vò như vậy ba ngày, thấy thảo dược hái được đã dần khô héo.
Bạch Khanh mới dẫn binh lính xuống, giao những thứ này cho Sở Kỳ Dương và Dạ Chí Thần.
Dựa vào số thảo dược mà Bạch Khanh hái được, chất độc trong người tướng sĩ nhanh chóng giải hết.
Cuối cùng bọn họ cũng không choáng váng, nôn mửa và đau bụng nữa, cả thể xác và tinh thần đều nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều.
Các tướng sĩ vô cùng cảm kích Bạch Khanh đã đi hái thuốc cho họ, nhất là Bạch Khanh còn cố ý khiêm tốn khi ở bên bọn họ.
Sở Kỳ Dương thấy các tướng sĩ được giải độc, hắn cũng rất cảm kích Bạch Khanh, cũng tự mình ôm quyền nói cảm ơn Bạch Khanh.
Ngoài mặt Bạch Khanh lễ phép đáp lại, nhưng trong lòng thì vô cùng khinh thường.
Vẻ khinh thường chợt lóe lên này vừa vặn rơi vào mắt Dạ Chí Thần tình cờ đi qua.
Chỉ thấy hắn kinh ngạc nhìn Bạch Khanh một cái, nhưng vẫn bình thản đi đến.
Bây giờ chuyện quan trọng là cứu được Tịnh Nhi, hắn không cần quan tâm những chuyện khác.
Ngày thứ hai, kết quả xấu nhất đã đến như trong dự kiến.
Binh lính của Sở Kỳ Dương nghiêng ngả chạy vào, nói cho Sở Kỳ Dương rằng Thần Vương phi bị Thế tử Tây Quận bắt giữ, bọn họ truyền thư báo đến.
Trong lòng Sở Kỳ Dương nhớ nhung muội muội, cả đêm không thể ngủ yên.
Cộng thêm sáng chưa ăn được bao nhiêu, nghe được tin tức như vậy, hắn lập tức cảm thấy choáng váng.
Nhưng hắn vẫn cố chống đỡ, không muốn mình ngất đi vào giờ phút quan trọng này.
"Tin tức Tây Quận truyền đến, nói... Nói muốn đổi Thần Vương phi về thì phải giao lương thảo ra"
Binh lính còn chưa nói xong thì đột nhiên bên ngoài xôn xao lên.
Khuôn mặt vạn năm không đổi của Dạ Chí Thần lộ vẻ ưu tư hiếm có.
Hắn cao giọng hỏi bên ngoài: "Người nào ồn ào?"
Bên ngoài nghe được câu hỏi, lập tức trả lời: "Báo, là Tây Quận tấn công, đang làm ầm ĩ ở ngoài."
Sở Kỳ Dương nghe thấy là Tây Quận thì lập tức cầm kiếm lên. Dạ Chí Thần cũng sải bước ra ngoài.
Thế tử Tây Quận nhìn Sở Kỳ Dương khí thế hung hăng lao ra và Dạ Chí Thần thì lập tức bật cười.
"Hai vị cần gì phải khó chịu với ta như vậy, hôm nay ta đến là để đưa cho các ngươi lễ vật cô cùng quý giá"
Nói xong, hắn ta cho thuộc hạ đẩy Sở Kiều Tịnh đang bị trói tay chân và nhét vải vào miệng ra ngoài.
Sở Kiều Tịnh tóc tai bù xù, cả người thảm hại, nhưng dáng người vẫn cao ngất như cũ.
Khi nhìn thấy nhị ca của mình và Dạ Chí Thần, đôi mắt lạnh lùng của nàng lập tức thấp thoáng tia sáng, sau đó lại tràn đầy lo âu, nàng ra sức lắc đầu với bọn họ, để bọn họ không cần lo lắng cho mình.
Sở Kỳ Dương thấy muội muội của mình bị đối xử như vậy, đôi mắt lập tức tràn đầy lửa giận.
Dạ Chí Thần cũng không khá hơn Sở Kỳ Dương chút nào, hắn nắm chặt bội đao của mình, bàn tay nổi rõ khớp xương và gân xanh.
"Các ngươi giao lương thảo cho ta, ta sẽ trả lại nữ nhân mà các ngươi thích nhất cho các ngươi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất