"Nội gián?" 

Sở Kỳ Dương không khỏi kinh hãi. 

Từ xưa hành quân đánh giặc, mặc dù nội gián không hiếm thấy nhưng hắn vẫn cho là quân đội của mình sẽ không xuất hiện. 

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Sở Kỳ Dương, Dạ Chí Thần cố gắng nói nhỏ hơn: 

"Nếu không phải người bên Thế tử Tây Quận thì làm sao họ lại biết hướng đi của Tịnh Nhi?" 

"Không chỉ là hôm nay Tịnh Nhi bị bắt, mà ngọn núi Tịnh Nhi đi cách bọn họ rất xa, theo lý thuyết căn bản không đụng vào người của họ mới đúng" 

"Nhưng người bên họ lại biết Tịnh Nhi đến bên kia, đến vào giờ nào, ngươi cảm thấy có phải có người tiết lộ chuyện Tịnh Nhi dẫn người đi hái thuốc không?" 

"Hơn nữa có thể có người cố ý gắp nấm cho ngươi, hết lần này tới lần khác, cuối cùng đúng là có người đã gắp nấm cho ngươi." 

"Loại chuyện gây bất lợi cho người khác này tuyệt đối không phải chuyện bên ta làm, trừ phi có người bên phe địch đến bên chúng ta" 

Dạ Chí Thần nói những điều này cho Sở Kỳ Dương nghe, nghiêng túc nói: 

"Bên chúng ta thật sự xuất hiện nội gián" 

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Dạ Chí Thần, Sở Kỳ Dương dần nhíu chặt chân mày. 

Thì ra phe mình thật sự có nội gián, mặc dù lúc trước hắn cũng từng nghi ngờ vì đủ chuyện trùng hợp xuất hiện. 

Nhưng hắn không điều tra, vì những chuyện trùng hợp này cũng không ảnh hưởng gì. 

Chẳng qua bây giờ nhìn lại mới thấy tất cả đều vô cùng đáng nghi. 

"Ngày đó ngươi điều tra đầu bếp, kết quả thế nào rồi?" 

Sở Kỳ Dương đột nhiên nhớ đến nguyên nhân hại muội muội mất tích, hắn bèn hỏi Dạ Chí Thần. 

Dạ Chí Thần lắc đầu: "Đầu bếp không biết gì cả, cuối cùng còn bị người hại chết, đầu mối của chúng ta cũng đứt gãy" 

"Càn rỡ, dám ngang ngược trên địa bàn của chúng ta" 

Sở Kỳ Dương tức khắc nổi giận, người luôn tao nhã lịch sự như hắn cũng không nhịn được muốn mắng người, trong lòng hận không thể bắt được những nội gián này ngay lập 

tức. 

Dạ Chí Thần cũng hiểu tâm trạng của Sở Kỳ Dương. 

Nội gián còn ở một ngày, phần thắng của họ sẽ ít hơn, mà hắn không thích làm chuyện có tỷ lệ thắng nhỏ. 

Hai người thương lượng một hồi, quyết định tạm thời không rút dây động rừng. 

Để tránh kích thích đến nội gián khiến hắn ta tăng cường vỏ bọc trên người, tránh cho sau này càng khó bắt được hắn ta hơn. 

Vì vậy cuối cùng Dạ Chí Thần chỉ lấy lý do điều tra chuyện đầu bếp hái nấm ngày đó để gọi binh lính cấp dưới đến. 

Nhưng những binh lính bọn họ gọi đến đều là những người từng đi tuần lúc trước. 

Dạ Chí Thần nói rằng họ không thể tiết lộ bí mật cho đến khi sự việc được làm sáng tỏ, vì vậy hắn đã nhờ những người lính thân tín của mình canh giữ những người này. 

Sở Kỳ Dương thầm chấp nhận cách làm của hắn, lúc cần thiết cũng tích cực phối hợp với Dạ Chí Thần. 

Binh lính trong quân doanh biết Sở Tướng quân và Thần Vương rất coi trọng chuyện này, cho nên cũng tận tâm tận lực phối hợp. 

Có điều vì Sở Kiều Tịnh đã qua một đêm còn không trở về, mặc dù Thần Vương và Sở Tướng quân không để lộ ra điều gì. 

Nhưng từ các loại hành động của bọn họ, những người khác cũng đoán được có thể Sở Kiều Tịnh đã gặp bất trắc, hoặc là bị Thế tử Tây Quận bắt làm tù binh. 

Bên ngoài có Thần Vương phi Sở Kiều Tịnh bị bắt, bên trong có Sở Tướng quân và Thần Vương nghiêm khắc điều tra kỹ chuyện lúc trước, các binh lính đều cảm thấy có mưa gió sắp đến. 

Có binh lính không đủ kiên định đã tự tưởng tượng ra Sở Kiều Tịnh bị mang đến uy hiếp Thần Vương và Sở Tướng quân bởi vì nàng vừa là Thần Vương phi, vừa là muội muội của Sở Tướng quân. 

Nhìn Thần Vương và Sở Tướng quân rất yêu thương Sở Kiều Tinh này, đến lúc đó dù binh lính Tây Quận đưa ra yêu cầu hoang đường gì họ cũng sẽ đồng ý. 

Khi đó bọn họ chỉ có thể trở thành vật hy sinh, chỉ có thể trở thành đá lót đường cho thành công của Thế tử Tây Quận. 

Các binh lính càng nghĩ càng thấy lòng hoảng hốt, bọn họ cũng nói suy nghĩ này cho các binh lính tương đối lớn khác. 

Trong lúc nhất thời, cả doanh trại đều bàng hoàng không yên, thậm chí có người đã có cảm giác mình nhất định sẽ thua. 

Còn có binh lính gan nhỏ không chịu được mà đi lén tự sát. 

Dù thế nào đi nữa cũng tốt hơn là rơi vào tay Thế tử Tây Quận rồi phải chịu thủ đoạn cay độc tàn nhẫn của hắn ta. 

Cả doanh trại rơi vào bầu không khí hỗn loạn mù mịt. 

Đang lúc binh lính của Sở Kỳ Dương và Dạ Chí Thần hỗn loạn lo âu, bên phía Bạch Khanh cũng không khá hơn chỗ nào. 

Dẫu sao binh lính của hắn ta vừa mới nói cho hắn ta chuyện Thần Vương phi mất tích, Thần Vương và Sở Tướng Quân đang điều tra kỹ chuyện này. 

Lòng quân đã tan rã. 

Hơn nữa quan trọng chính là chuyện mà Thần Vương và Sở Tướng quân đang điều tra kia, người đứng sau chính là hắn ta. 

Dù là chuyện Thần Vương phi mất tích, hay là chuyện hạ độc, hắn ta đều khó thoát trách nhiệm. 

Mặc dù hắn ta cũng là nghe trợ thủ của mình xúi giục, còn ngụy tạo cái chết của đầu bếp nấu ăn đêm đó thành sợ tội tự sát, còn chuyện Thần Vương phi mất tích thì làm bí mật hơn. 

Nhưng nhìn những hành động của Thần Vương và Sở Tướng Quân cũng biết bọn họ không muốn bỏ qua chuyện này. 

Trái lại còn muốn điều tra triệt để đầu đuôi tất cả mọi chuyện. 

Hắn ta sợ mình bị bọn họ tra được, dựa theo tình cảm của Thần Vương và Sở Kỳ Dương dành cho Thần Vương phi, đến lúc đó cái chờ hắn ta chỉ có một chữ chết. 

Cho nên hắn ta lại vội vàng tìm phụ tá, nói cho đối phương biết sự lo âu của mình. 

"Bọn họ có thể phát hiện được đó là ta làm không?" 

Bạch Khanh lo lắng nhìn phụ tá, hy vọng đối phương có thể an ủi mình. 

"Không đâu tướng quân, chúng ta làm rất bí mật" 

Bạch Khanh nghe được phụ tá nói vậy thì trong lòng dễ chịu hơn đôi chút. 

Phụ tá thấy Bạch Khanh thở vào nhẹ nhõm, biết được bây giờ hắn ta có thể nghe lời mình nói. 

Cho nên hắn ta lớn gan khuyên nhủ Bạch Khanh: 

"Ngài xem không phải Thần Vương phi kia bị Thế tử Tây Quận bắt được à?" 

Mặc dù Bạch Khanh không biết vì sao phụ tá lại đột nhiên nhắc đến chuyện này nhưng vẫn gật đầu một cái. 

Sáng sớm hôm nay hắn đã được binh lính tới báo tin Thần Vương phi bị bắt đi. 

"Thần Vương phi bị bắt sẽ ảnh hưởng thế nào đối với quân lính?" 

Phụ tá không nói thẳng ra ngay mà nói xa nói gần với Bạch Khanh. 

Bạch Khanh lập tức hiểu ý phụ tá, cũng biết tại sao phụ tá muốn thuộc hạ báo cho mình biết Thế tử Tây Quận bắt Thần Vương phi. 

"Ngươi muốn nói Sở Kiều Tịnh bị bắt, Thần Vương và Sở Kỳ Dương sẽ nghĩ cách cứu nàng ta?" 

"Đúng, Thần Vương phi bị bắt đi, nàng ta còn không phải tiền đặt cược lớn nhất trong tay Thế tử Tây Quận vào lúc này à?" 

Trên mặt phụ tá của Bạch Khanh lộ ra nụ cười xảo trá. 

"Hơn nữa Thế tử Tây Quận bắt Thần Vương phi làm gì, tóm lại chắc chắn không hòa thuận gì với Thần Vương phi cả. Hắn ta nhất định sẽ lợi dụng Thần Vương phi thật tốt." "Đúng vậy, hắn ta nhất định sẽ lấy Thần Vương phi uy hiếp Thần Vương và Sở Kỳ Dương, dùng đó để đàm phán với chúng ta" 

Bạch Khanh tiếp lời phụ tá: 

eyJpdiI6IkVJVDl5Q3V0VG1oY0JLbDhrOGZZMlE9PSIsInZhbHVlIjoiZzRvWm9SY2N0RDI3VjBSdUVUU3dFWHFWRDA0NE0yTVpmbXdJVmRCU2RrTkhsM0dObjZGUmpCNHVyMWdDeWhFdVE1ejNxZkFacEVXMkVtVzQ3UUdGeFRkM3lKZzIybUtzRXRwZGp2VWRWOGJQRnBZUjVCWEs2T0FVVnpNZUluSElEbmZabmMxYzhGYk1nTEFRUU12amJhYTc4cTQ1Z29COStydTROclN1bGp0a1Nhb0R6M2xlSjVMK2dnYjRvMFk2bVNMRVhoWk4yc3NhWWx2K0M5Mmd3VlwvZ1VXMk1URWVhSkNISHp6c09zczkyOXpCc3BLU1RiV2d3SFRvYVM5a05jZDRud1pOVVZEOCtYNlFpcXJLRFZPN1Z4TXZHcWo0QmVcL2ZZa1NBc0lIYUt5azhcLzBtQWV1V0NFa3gzSkhiYlB2YnBtMGRWWTh2MWd2d0kraFFYXC9YbktRYnFYUDF0c1U4K2M0a0xqWHVYYnh0UWZ1VVlJVngrR0swS01sc3lwelNIcHJJSnQxUUs1bzJjZnJTQWMzQm92NzRPSU5WVHpOeDZMWHJqelpzY2Rid1hcL1BneWdTTElKNHh2V3M4MGpUIiwibWFjIjoiYTUzNGQxNjBiOGZkNzY1YmM0NTJlZGZlNmU5ZWQxM2MxMjVkODlmZDUyMzAwNDM3N2JjODBlOTE1YjhlZWMwNyJ9
eyJpdiI6InJLZlJ6ekI0TVRpSWVhVmlRQ1A4dkE9PSIsInZhbHVlIjoiK1YyU1wvUmE2blVjMjNvSnVXZjBrUVc2WnhTUXlGbVZnMlNNbU5MZnFiVHhvSVFRUGEyejdLanNSZkI3Y2dSZTdZbFcxRWZPNzUrYVwvQXBXczBGS2JIT04ra0h4NjE3bXlXRms3c3pIYzYzdTZpVnZyM2NZb0F2dTBXVjA5ZG1lc3dmYTEra2M3dHNtSE5JTGJLXC9wcE9pN0Z3XC9KMXI3cGxnZys0ZVEweGNnVjZIWjhYYmMycHdCUEdrNGxRYWFPQU9JVk80T29BXC9GdnVnbnVQYVNGcmtMbXpJMnMyeWc2MnBHaHhQNWpaNlBWVFJQZllnZ0pvZm9wQXpGUkpsXC81WG1nZlwvWGlpemVVR1ZEbWtZSFUrOUhwUUpXekNFSVJ3dFBVV2NNbzRDQ24rZnlZWTRTQk9ocXFwRTIybk5PUkVFIiwibWFjIjoiMDI5ZjY0MTRhOTI0ZTIxZTUxMTg4MGZiMmEwZWQzZmRjYmViMDAwMDNkNjc2NGJhMDE4YWJjODE1NmM5OTMwNCJ9

Nhưng hắn ta vô cùng xem thường điều này, không phải chỉ là một nữ nhân có dáng vẻ xinh đẹp một chút thôi à?

Advertisement
x