"Ha ha ha... Đáng ghét thì sao, ngươi giả trang làm nữ nô sau đó trong ngoài phối hợp với Sở Kỳ Dương, đốt lương thảo của ta. Bản Thế tử giết mấy nô bộc như người thì sao!" 

Thế tử Tây Quận cười tàn nhẫn. 

Sở Kiều Tịnh quét mắt nhìn binh lính Bất Dạ quốc, con ngươi lạnh băng cuối cùng mang theo vài phần không đành lòng. 

"Thả bọn họ, ta đi theo ngươi!" 

"Ha ha, ngây thơ, thật là ngây thơ, ngươi cho là bản Thế tử không thả họ thì ngươi có thể chạy à?" 

"Ngươi thử một chút là biết!" Sở Kiều Tịnh lạnh lùng bình tĩnh nhìn hắn ta, ánh mắt vô cùng dửng dưng: "Nếu ngươi không tiếc bắt những thuộc hạ này chôn cùng ta thì cứ không thả ngươi đi! Đến lúc đó chỉ sợ cái Thế tử lấy được cũng chỉ là một thi thể của ta mà thôi." 

Thế tử Tây Quận nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ: "Ngươi... Đừng không biết phải trái!" 

"Thế tử cần phải hiểu rõ!" Sắc mặt Sở Kiều Tịnh vẫn như cũ, nàng giơ tay lên, ngân châm trong tay khúc xạ ánh mặt trời. 

Thế tử Tây Quận nhíu chặt mày, hắn ta hung hăng cắn răng, sau khi suy tư một lúc, hắn ta chợt thu kiếm lại. 

"Cũng được, dù sao ta cũng chỉ muốn mình ngươi thôi!" Thế tử Tây Quận dứt lời, hắn ta phất tay hô to: "Thả người!" 

Mọi người nghe lệnh thả binh lính của Bất Dạ quốc ra, lúc này mới trói Sở Kiều Tịnh đưa về doanh trại Tây Quận. 

Ở bên kia, Sở Kỳ Dương ngồi trong doanh trướng chờ bọn họ đã lâu cũng bắt đầu nóng nảy. 

Bởi vì chờ mãi cũng chưa thấy bọn họ trở về, trong lòng hắn bắt đầu có dự cảm xấu. 

Nhưng hắn vội vàng lắc đầu quăng những ý nghĩ này ra khỏi đầu mình. 

Muội muội hẳn là người tốt tự có phúc, dù sao cũng chỉ là đi hái thuốc chứ không phải lên núi đao xuống biển lửa, có thể có chuyện gì? 

Có lẽ là có chuyện gì giữ chân lại thôi. 

Hắn cố gắng bình ổn suy nghĩ trong lòng, nhưng mắt phải mấp máy liên tục khiến hắn cảm thấy khó chịu và lo âu. 

Mà lúc này muội muội mà Sở Kỳ Dương lo lắng đã đi vào doanh trại của Tây Quận. 

"Ngươi biết bản Thế tử bắt ngươi đến làm gì không?" Thế tử Tây Quận ngồi ở chủ vị, một tay cầm chén trà lắc nhẹ. 

Thấy Sở Kiều Tịnh không có ý muốn đáp lại mình, Thế tử Tây Quận cũng không gấp, hắt ta nói tiếp: "Lúc trước bản Thế tử không biết mỹ nhân cho bản Thế tử một ánh mắt kinh hồn nhưng lại không muốn sà vào lòng bản Thế tử là ai, không ngờ cuối cùng lại là Thần Vương phi của Bất Dạ quốc, là muội muội của Sở Kỳ Dương - Đại Tướng quân của Bất Dạ quốc. Đúng là có vốn liếng để kiêu ngạo. 

Nói xong, Thế tử Tây Quận đứng dậy bước chậm đến trước mặt nàng, hắn ta nhẹ nhàng nâng cằm Sở Kiều Tịnh lên, ép Sở Kiều Tịnh nhìn mình. 

Sở Kiều Tịnh nhìn vẻ trêu chọc trên mặt hắn ta thì tức giận phun một ngụm nước bọt lên mặt Thế tử Tây Quận nhưng bị hắn ta tránh được. 

Mặc dù Sở Kiều Tịnh ngại Thế tử Tây Quận nói năng càn rỡ tùy tiện, nhưng cũng vô cùng ngạc nhiên, rốt cuộc hắn nhận ra thân phận của mình bằng cách nào? 

Nàng tự thấy mình đã rất cẩn thận, không để lộ cái gì cả. 

Tiếp theo Sở Kiều Tịnh lại bắt đầu lo âu Thế tử Tây Quận có thể lấy nàng đi uy hiếp nhị ca hay không. 

Nhưng hôm nay nàng bị trói đi là thật sự, mà không thể làm gì Thế tử Tây Quận được, trong miệng bị nhét vải khiến nàng không thể nói. Chỉ có thể tức giận hung tợn trợn mắt nhìn Thế tử Tây Quận. 

Thế tử Tây Quận nhìn thấy nàng như vậy thì cười một tiếng. 

"Mỹ nhân hờn dỗi cũng xinh đẹp như vậy, khiến bản Thế tử cũng không khỏi động lòng" 

Mặc dù hắn ta nói lời đùa cợt nhưng hắn ta cũng không làm gì Sở Kiều Tịnh. 

Thay vào đó hắn ta rút kiếm ra, nhanh chóng đâm vài nhát lên người nàng! 

"Không cần chữa trị vết thương cho nàng ta, để nàng ta kéo hơi tàn là được." 

Thế tử Tây Quận tìm thuộc hạ đáng tin của mình để họ trông coi Sở Kiều Tịnh. 

Dù sao nữ nhân này còn tác dụng, vẫn không thể động được! 

Mới vừa rồi khi ở trên sườn núi, nữ nhân này giương nanh múa vuốt định giết mình. Hơn nữa trước kia còn giả mạo nữ nô đi vào đùa bỡn lừa dối mình. 

Vậy hắn ta đâm nàng mấy kiếm cũng coi như dạy dỗ nàng, dù sao đều đâm vào những chỗ không nguy hiểm, không phải trí mạng, trong thời gian ngắn nàng không chết được. 

Thế tử Tây Quận nghĩ vậy liền không xen vào nữ nhận này nữa mà quay ra đi làm chuyện của mình. 

Sở Kiều Tịnh nhìn theo lưng Thế tử Tây Quận, trong lòng đã thăm hỏi mười tám đời tổ tông của hắn ta vô số lần. 

Nếu như ánh mắt có thể giết người, lúc này thi thế của Thế tử Tây Quận đã sớm bị băm thành trăm mảnh. 

Thế tử Tây Quận, những vết thương này sớm muộn gì cũng trả lại hết cho ngươi! 

Sở Kiều Tịnh bị nhãn đi, trong lòng cũng đè nén tức giận xuống. 

Hôm nay chỉ có thể suy nghĩ xem nên chạy trốn thế nào, tuyệt đối không thể để mình thành uy hiếp của nhị ca và Dạ Chí Thần. 

Sở Kiều Tịnh suy nghĩ, nàng từ bỏ dãy dụa, nàng muốn giữa thể lực, tranh thủ tìm cơ hội chạy trốn ra ngoài. 

Nhưng nàng chưa kịp nghĩ ra cách thì đã bị hôn mê bất tỉnh do mất máu quá nhiều. 

Ở bên kia, Sở Kỳ Dương và Dạ Chí Thần đã đứng ngồi không yên, chân mày cũng nhăn chặt hơn. 

Hắn đã đợi sắp hết một ngày, đến khi trời tối cũng không thấy muội muội mình trở lại. Mà kết quả chờ được lại là binh lính Bất Dạ quốc được Thế tử Tây Quận tha về! 

Sau khi biết Sở Kiều Tịnh bị Thế tử Tây Quận mang đi, hai người lập tức đứng lên. 

Sở Kỳ Dương túm chặt người đến đưa tin, sau khi chắc chắn Sở Kiều Tịnh bị bắt đi, hắn trở nên như một con sư tử bị chọc giận, cầm kiếm muốn đi ra ngoài, nhưng không ngờ lại bị người ngăn cản. 

"Tránh ra!" 

Dù Sở Kỳ Dương thấy rõ người ngăn cản là Dạ Chí Thần nhưng vì nóng lòng muốn tìm muội muội khiến hắn vẫn rít kiếm trên người ra tức giận chỉ về phía đối phương. 

Ở trong mắt hắn, không có bất kỳ ai có thể ngăn cản mình đi tìm muội muội. 

"Bây giờ ngươi đi cũng chỉ nộp mạng mà thôi!" 

Sở Kỳ Dương từ chối cho ý kiến với lời Dạ Chí Thần nói, nhưng nghĩ đến có thể bây giờ Sở Kiều Tịnh đang bị hành hạ, trong lòng càng nóng nảy hơn. 

"Ngươi đừng xía vào, đó là muội muội của ta. Ta nhất định phải đi cứu muội ấy. 

"Ngươi cứu được à?" Đôi mắt lạnh lùng của Dạ Chí Thần đầy ẩn nhẫn: "Tịnh Nhi cũng là thê tử của ta, ta cũng rất muối cứu nàng ấy, nhưng không phải bây giờ!" 

"Nếu như chúng ta tùy tiện đi, không chỉ không cứu Tịnh Nhi về mà còn chặt đứt hy vọng cứu nàng ấy về" 

Dạ Chí Thần tỉnh táo phân tích cho Sở Kỳ Dương nghe, sắc mặt Sở Kỳ Dương càng trắng hơn, hắn chán nản buông kiếm xuống: "Vậy ngươi nói bây giờ phải làm sao?" 

"Bọn họ bắt Tịnh Nhi đi, chắc chắn đã biết thân phận của nàng ấy, nếu là như vậy Tịnh Nhi sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Chúng ta chỉ cần chờ xem hắn ta muốn cái gì!" 

Dạ Chí Thần thấy Sở Kỳ Dương bình tĩnh hơn nên thả hắn ra. 

eyJpdiI6IjlLT1NKamVNRzRaOGFXSDdkb3doTHc9PSIsInZhbHVlIjoib2tWc0lOWFNEZGNkNjMrZVNpN291Mkg5WDh0d2xtMEpFRkRvMmowdzVcL3VFcDV3aVE2S0hWcXo5NVhDOG9UTXpQcXhjTnRWVXhpN1wvYzEzRFRpSEJ4U3VUdXpHZDdFRURnVU9jUDA4SWNhK1wvSlQyZWZvTURaSWpXc3ZuSlhVSmlId2hkS29Qd3p0dUFOWm5EdWJKRXM1bnhhWkxzeldwRW95TE1PTVRJOUt4UVJUUWZyS2VINW0xMjZ6dDJXdGsya0U5QzVSZXhnRk9DVENYSk9VcUs5RjlIYlFlR2hBVjI1blRIa05FRVY0ZHdwM042cUp5K1lkM3RKa0JJdllRVmlScWJTZXJtaXZpRGRaNjdncHZYUUo1d1RNSnVOXC9qRkRINmtUZmUwbHpPY0xrdVhkbFRXb0FJWmxwcGtPaVhmUTU3d2x1NDlqNW9WaHRoc2VXTmxBUTlUQ2V1cWZKcDlocHpoZlpWUFBLdUlKZUU4ZHlrczRyRHY4V2twQlhTTiIsIm1hYyI6IjBjYTZhODI1ODczM2I0ZjJmNmY1Y2ZkYzNmODNiNDk4ZTRlOWY3Yjk2YjlhNGM2MDliY2U2YzY5YWRmNmZiMmQifQ==
eyJpdiI6IjA0Y0d3WXhmMnZmYnEzTCt1Nm42a1E9PSIsInZhbHVlIjoiY1pWb1wvZXNzWXJkNEdMdGJzT3BRNzlRUzFNXC9yem9ISVJ1UW1tQk5PeTVxVElyY0JEOCs4Y0lVaE9lZ3dvR3N2amRhN0ZyN1wvamN0OEtvbmtIV1NuWG9VcWJqd1wvUVlaMnJ0eksrdmhWNVwvdTdFZjBcL0Q0OUljYzJYRWJBUUxmK1VNY1ZjOCtjOCtuc3lkaFNQajkzbEJ5MVF3WDZkT2xHSFJLeG43U3I1RDQ3TU1sT2FHQzA2emdXd0laRVM5R25qem5KTFJLK0V0bDVQbDBDTW5jYjFzZz09IiwibWFjIjoiMTZhMDA3YmY1NjNhMzhkNzVhYjgyODY5ZmY3ODM2ZmIzY2UyM2EwNmE5ZTk3YmFmNTBlYjkxNDk0MTc3ZWVmZiJ9

Sau khi chắc chắn xung quanh không có người nghe lén, Dạ Chí Thần bỗng nhiên hỏi.

Advertisement
x