Để các binh lính yên tâm, trấn an tinh thần mọi người, Sở Kiều Tịnh bảo với họ rằng nấm vòng không gây chết người. 

Nghe Sở Kiều Tịnh bảo đảm rằng nấm này không gây chết người, các binh lính đều thở phào nhẹ nhõm. 

Suy cho cùng, không ai muốn vô duyên vô cớ mất mạng vì một loại nấm nhỏ. 

"Nhưng nếu ăn nhiều quá cũng sẽ hạn chế hành động, dù sao nó cũng khiến các ngươi chóng mặt, buồn nôn, khi trở nên thậm chí sẽ ngã xuống" 

Sau khi Sở Kiều Tịnh bổ sung công hiệu của nấm vòng thì kiểm tra cho Sở Kỳ Nguyên, hỏi hắn có ăn nấm không. 

Sở Kỳ Nguyên gật đầu, hôm đó hắn cũng tưởng là nấm cơm bình thường nên ăn. 

Lúc đó hắn còn cảm thán vì đầu bếp nấu rất ngon. 

Sở Kỳ Nguyên cũng hơi chần chừ, chậm rãi hỏi: "Có cách điều trị không?" 

"Có!" Sở Kiều Tịnh sợ Sở Kỳ Nguyên lo lắng còn gật đầu thật mạnh: "Nhưng dược vật của chúng ta ở đây không đủ" 

Sở Kiều Tịnh hơi tức giận, nếu là loại độc khác thì không sao. 

Trong không gian của nàng có trồng một số thảo dược có thể thanh nhiệt giải độc, khi cần dùng thì lấy ra. 

Nhưng dược liệu giải độc của nấm vòng thì nàng chưa chuẩn bị bao giờ, nàng đến đây là vì đã đọc vài cuốn sách về nhận dạng thực vật hoang dã. 

Nàng cũng biết những thứ như nấm vòng có độc, nhưng nàng tưởng nấm vòng chỉ là truyền thuyết, dù sao ở thời đại của nàng cũng không có nấm vòng. 

Cho nên nàng không chuẩn bị dược liệu giải độc nấm vòng. 

Thế nhưng dược vật giải độc nấm vòng lại là cỏ hươu hoang dã không có gì nổi bật, ngoài tác dụng giải độc nấm vòng ra, tác dụng lớn nhất của loại cỏ dại này vì đẹp mắt. 

Vì vậy Sở Kiều Tịnh thuộc trường phái thực tế không trồng nó trong không gian. 

Hơn nữa tuy loại cỏ hươu hoang dã này có thể tìm được trong tự nhiên, nhưng đồng thời nó cũng khá yếu ớt. 

Nó là loại cỏ dại khá khó nuôi trồng, Sở Kiều Tịnh cũng không biết vì sao loại cỏ dại khó nuôi trồng như vậy lại có thể là cỏ dại. 

Nhưng đây không phải điều nàng phải quan tâm lúc này, nàng an ui Sở Kỳ Nguyên vài câu rồi tìm người cùng đi tìm cỏ hươu hoang dã với mình. 

Dạ Chí Thần cau mày, nhìn bóng lưng hai người rời đi, bất giác lẩm bẩm. 

"Loại độc này e là không đơn giản... 

Quân đội xưa nay kỷ luật nghiêm minh, thứ hoang dã như vậy rất ít ăn, không thể có chuyện lần này bị trúng độc nặng như vậy. 

Xem ra chuyện trúng độc này còn có uẩn khúc. 

Chỉ là không biết có kẻ xâm nhập để đầu độc hay là có kẻ phản bội! 

Dù thế nào, hắn cũng phải điều tra rõ ràng! 

Để xem kẻ nào dám giở trò ngay trong địa bàn của hắn! 

Khi Dạ Chí Thần tìm thuộc hạ của mình để điều tra, Sở Kiều Tịnh đã tìm được vài binh lính thân thể khỏe mạnh và linh hoạt cùng mình lên núi hái thuốc. 

Tuy cỏ hươu hoang dã là cỏ dại không nổi bật, nhưng nó là loài cực kỳ khó sống, thích mọc ở nơi cao ráo, lạnh và ẩm... 

Vách đá dựng đứng là nơi thích hợp nhất để mọc, do đó người bình thường rất khó hái được nó. 

Bởi thế lần này Sở Kiều Tịnh cố ý tìm vài binh lính trông có vẻ giỏi leo trèo, linh hoạt và khỏe mạnh đi cùng. 

Khi Sở Kiều Tịnh đưa nhóm người tới chân núi, trời cao không có mây, thời tiết rất đẹp. 

Thêm với cảnh đẹp trước mắt, nếu không vội giải quyết nhiệm vụ cấp bách. 

Nhóm Sở Kiều Tịnh suýt nữa đã nghĩ rằng mình đang đi nghỉ dưỡng, dù sao mọi thứ ở đây khiến họ rất thoải mái. 

Bởi vì nhóm Sở Kiều Tịnh vẫn nhớ hôm nay mình có nhiệm vụ nên cho dù phong cảnh trước mặt có đẹp đến đâu, họ cũng chẳng có tâm trạng để thưởng thức. 

Đoàn người bắt đầu leo lên núi dưới sự chỉ đạo của Sở Kiều Tịnh. 

"A..." 

Một tiếng hét sắc bén vang lên làm loạn đội hình. 

Sở Kiều Tịnh suy nghĩ rất nhanh, châm bạc xuất hiện trong tay, nàng cảnh giác nhìn nơi phát ra âm thanh. 

Một binh lính vô tình giẫm phải dây thừng, sợi dây thu lại rất nhanh, sau đó hắn ta bị treo ngược lên một cái cây gần đó. 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh ở cách xa binh lính đó, nàng còn chưa phản ứng kịp. 

Những binh lính khác thấy đồng đội của mình không biết vì sao lại bị treo ngược lên cành cây thô to thì đều chạy tới nhìn binh lính xui xẻo ấy. 

Khi họ đang nghĩ cách giải cứu đồng đội. 

Một tấm lưới khổng lồ bất ngờ rơi từ trên cao xuống, bao trùm hết những binh lính đang định cứu đồng đội. 

Chính sự xuất hiện đột ngột của tấm lưới khổng lồ này, Sở Kiều Tịnh biết chắc mình đã bị mai phục. 

Đây là nơi hai quân giao chiến, thợ săn bình thường đều tránh xa, sợ mình vô tình bị thương. 

Huống chi tuy trong núi này có nhiều thảo dược và thực vật, nhưng vì có chướng khí nên các thợ săn không dám tới đây săn mồi. 

Cho nên đây không thể nào là bẫy do thợ săn đặt ra để săn mồi, mà là do có người cố ý sắp đặt. 

Còn kẻ mai phục ở đây, dụ người mắc bẫy chỉ có thể là người của phe Thế tử Tây Quận. 

Dù sao thủ đoạn của Thế tử Tây Quận cũng rất đáng khinh, để thắng trận mà chuyện gì cũng có thể làm. 

Đầu óc Sở Kiều Tịnh xoay chuyển rất nhanh, nàng đang thầm nghĩ làm sao bọn chúng biết đoàn người của mình sẽ lên núi hái thuốc thì quả nhiên quân đội của phe Thế tử Tây Quận đã xuất hiện. 

Thấy các binh lính bị tấm lưới và dây thừng trói chặt, bọn chúng phá lên cười lớn. 

"Không ngờ người của Sở Kỳ Nguyên cũng có ngày rơi vào tay chúng ta cơ đấy. Chẳng phải Sở Tướng quân của các ngươi chắc chắn sẽ bảo vệ các ngươi chu toàn sao?" 

Nghe lời nói ngạo mạn và châm ngòi ly gián của đối phương, vẻ mặt Sở Kiều Tịnh càng thêm lạnh lùng. 

Nhưng nàng còn chưa kịp nói, sau lưng đã chợt vang lên tiếng cười thô tục. 

"Người đẹp, không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như vậy đấy. Có phải nói lên rằng duyên phận của chúng ta còn chưa kết thúc không?" 

Thế tử Tây Quận giễu cợt xuất hiện trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh nhíu chặt mày, nhìn tình cảnh trước mắt, nàng biết hôm nay có lẽ mình sẽ rơi vào tay hắn ta, trong lòng không khỏi thấy hơi phiền muộn. 

Xem ra chuyện trúng độc ban đầu đã là một âm mưu, mà mục đích của việc này có lẽ chính là nàng! 

Sở Kiều Tịnh cắn răng nghiến lợi, đôi mắt phượng lạnh lùng quét qua đám người. 

Ngón tay nàng khẽ chuyển động, châm bạc nhanh chóng bắn về phía đám người Tây Quận. 

Người ở hàng đầu của Tây Quận không ngờ Tây Quận sẽ tấn công bất ngờ, một người trong số chúng đã ngã xuống đất. 

Thấy vậy, Thế tử Tây Quận không còn cười nữa, trong mắt hiện lên vẻ độc ác nham hiểm, hắn ta nhanh chóng tới trước mặt các binh lính bị lưới chụp của Bất Dạ Quốc. 

Thế tử Tây Quận rút kiếm đâm vào một người trong số họ. 

Máu phun ra, người đó lập tức mất mạng. 

eyJpdiI6InE5MU9mRUlDSHlSVHVIeXZkNlhNZEE9PSIsInZhbHVlIjoiaUQ4dlVZR2ZzSGhxWWVKcVJ3d1VKclwvMFFKem1TOXZEUVRybU80SmNVT3VcL1puWnNQSUxwNExqM0J3Ym9pQ1gwZnNxcXJsUE40Y0tXVk1aK2pTaDVITU85XC9cL2JQTnk5QVFjcGo4a09rbWZhUGx1T3dZenF5N1dkVXpaUjh1OUM4TmZcL3Y0U3RCdzZOTmJUbTkzV01JV20zeEhFUk04NnIwMDBtVTQ2Ulo5TFNVcU1UU0FmMzZsNWsrK2RTMWxaWVhRMng4dzlsTE05WHlYMHQ1bUhyXC9XRkJ6aHRncTBPRUhIXC9RMDBSWm9ZSWluNVd0dFRZam50ODR5SzEydlZscVBxM0hrZlh4NG5nd01hb1wvbXIwdmNvZz09IiwibWFjIjoiZjQzNjE5NGMyMGI2ODI2MGNkZmMzYjc3ZmViYmM1ZDBlYzFmNThmYmJmZGJiNWY1M2EwNzc4NzBiOGY1MTdmOCJ9
eyJpdiI6Ino0c2ZJSjNOa2JQYWZnRTJlRHlNSFE9PSIsInZhbHVlIjoiY0V0M2Zweng0UkxWaEkwdTlyd3lJbnpuTzBqSDM2M2xUVnpBdEFueGVpV2duXC9IWURuZUwxSFVsbmkwY2xwZFBMU1wvREtkOGM1ZWZsZEk3cGo1Wnh4d0QxQ0tjZEpQeHN4Qk81eWhxVTVmR3N0OThxc1VDSndoVmdhY0J0ajRERWRvejN6OEN3V3d2RXJCcDlXMnBBd3JhR2laRTF3ME9ENVh2T2hoSEMzU3FWR1QyWUZnd0JGampsTnZBd3dtdVwvT2JtNHdkQkZ2U2pnRWl1RHpLVXJkNFVtNHpyVVwvSGNLbEJKV0VHOENUbXNkbFFBeXNNc0ZqQytaVHNpbVRvMzJyMlVPeUlQdTZJcitSXC8ybGtZcms1cGtKeTE3bFQyK25yblNTazEzZXpnY2Z2QW1yV1ZcL3kwZG1ibUlrZVZST3lQZHBVOUdvcUJ4Tk1Bd3VtcmI4cExCRTlnNWZoSnFHejlnN2FcL2tiTFFZenZ2MkM2QU50TmJvQnNiMGY4WG1XQjZVZGNSY0VlTzhCcitMWmVndk9JUEc3enpwMnk1a0xza2MyM1VUUTZvXC9UWUdpUXlGMG5jQktFcjkzaTZVRzU0Z2dCVlU1UVRoQmlYRERNK1lGdHVCSTd0SkJDME1RQVduYmc3QUhCYW1OUE0xMVdzUnRxUFRiaFNSVDRvNXRwcVdneHM3MFp3c1FadnpPVDJyV1RUdUE9PSIsIm1hYyI6ImM5MGMyMGNmNGYzZmFhOTNhNTQ3OTU5MmQ3OWM0Y2U4NDdiNWFiYWJkMjc4MTM3Yjk2YTE2ZWMzYjM2Y2YwYTYifQ==

"Ngươi... khốn kiếp!"

Advertisement
x