Không phải Thế tử Tây Quận không nghĩ ra cách nào, dời doanh trại tới nơi bí mật hơn cũng vẫn bị phe Sở Kỳ Nguyên tìm ra.
Cố ý phớt lờ phe Sở Kỳ Nguyên cũng vẫn bị Sở Kỳ Nguyên dẫn quân tới đánh tơi bời.
Còn tàn bạo hơn khi binh lính đối đầu trực diện với Sở Kỳ Nguyên lúc đầu.
Hơn nữa phe Sở Kỳ Nguyên lần nào cũng mau chóng rút lui khi chiếm được ưu thế, đây là cách miêu tả tốt nhất cho câu người trẻ tuổi không màng võ đức.
Điều này khiến quân đội của Thế tử Tây Quận phải chịu tổn thất nặng nề.
Vài ngày sau, quân lính bên phía Thế tử Tây Quận đã kiệt quệ cả về tinh thần và thể lực, không thể chiến đấu được nữa, Sở Kỳ Nguyên cảm thấy cuối cùng cơ hội cũng đã đến.
Hắn bèn tổ chức cuộc họp, bàn với các binh lính về việc tấn công quân địch, hạ gục bọn chúng trong một lần tấn công.
Binh lính cũng rất ủng hộ, dù sao qua thời gian này, họ cũng đã cảm nhận được quân mình càng đánh càng hăng.
Thời gian giành chiến thắng cũng ngày càng ngắn, sĩ khí tăng lên rất nhiều, bây giờ không đánh còn đợi đến khi nào?
Vì vậy sau khi bàn bạc ngày mai sẽ quét sạch quân địch trong một lần, mọi người đều đã sẵn sàng chờ ngày mai đến.
Không ai để ý, một thanh niên cao to giả làm binh lính ở đây bí mật đến tìm Bạch Khanh.
Bạch Khanh nghe trợ thủ nói về động thái của Sở Kỳ Nguyên trong cuộc họp xong thì cười nhạo:
"Tên Sở Kỳ Nguyên đó cho rằng thật sự dễ dàng thắng lợi như vậy sao? Hừ!"
Sau đó hắn ta ngoắc tay gọi trợ thủ báo tin lại gần, ghé vào tai người ấy nói gì đó.
Ban đầu trợ thủ kinh hãi, nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười cấu kết với nhau làm việc xấu.
Sau đó hắn ta giơ ngón tay cái lên với Bạch Khanh: "Thủ đoạn của Bạch Tướng quân quả nhiên cao minh" Bạch Khanh chỉ cười không nói, nhưng nụ cười lại khá nham hiểm.
Sau một đêm, quả nhiên Sở Kỳ Nguyên đã dân quân tới chỗ Thế tử Tây Quận, dự định hôm nay dù thế nào cũng sẽ tóm gọn phe quân địch.
Thấy Sở Kỳ Nguyên và các binh lính hăm hở khí thế ngồi trên ngựa, tuy vẻ mặt Bạch Khanh vẫn như cũ nhưng trong lòng đã sớm thù hận nói: "Sở Kỳ Nguyên, ngươi chờ có đi mà không có về đi."
Phía Sở Kỳ Nguyên không hề biết Bạch Khanh nghĩ gì, chỉ nghĩ rằng Bạch Khanh đang dõi theo họ, vì vậy cũng không nghĩ nhiều.
Khi tới chỗ Thế tử Tây Quận, mọi người vẫn đánh theo lối cũ với Thế tử Tây Quận và quân đội của hắn ta.
Thế nhưng, trận chiến đáng lẽ phải thắng này lại có một bước ngoặt bất ngờ xảy ra.
Khi một tên binh lính Tây Quận bị Sở Tướng quân chém ngã.
Binh lính Tây Quận còn chưa ngã xuống, Sở Tướng quân chợt thấy buồn nôn khó chịu, trước mắt tối sầm rồi ngã xuống.
Binh lính Tây Quận cũng bất ngờ trước tình huống này, ngơ ngác nhìn Sở Tướng quân vài giây rồi mau chóng về lại ngựa của mình, định tiếp tục cắn răng chiến đấu.
Nhưng trận chiến mà các binh lính Tây Quận cho rằng khó chiến đấu lại không khó khăn đến thế.
Bởi vì quân đội Sở Kỳ Nguyên đưa đến bắt đầu nôn mửa hoặc là ngất xỉu.
Có người rõ ràng đã chuẩn bị đâm được vào ngực binh lính Tây Quận rồi, nhưng bất chợt ngã ngựa vì hoa mắt chóng mặt.
Có người đang đánh bỗng phải tìm nơi để nôn, kể cả Sở Kỳ Nguyên cũng thấy đầu mình choáng váng nặng nề.
Toàn bộ cục diện phải nói là vô cùng hỗn loạn và bất lợi cho phía Sở Kỳ Nguyên, mà quân đội Tây Quận vốn đã không có hy vọng, lúc này lại thấy quân địch của mình người ngã ngựa đổ.
Bọn chúng chợt nhận ra cơ hội đã đến, sĩ khí toàn quân bỗng hăng hái hơn bao giờ hết, tinh thần uể oải trước đó chợt tăng lên rất nhiều.
Nhưng đầu Sở Kỳ Nguyên càng lúc càng nặng, càng choáng, thấy binh lính Tây Quận bỗng chốc trở nên linh hoạt là biết không thể ở lại nơi này lâu.
Hắn vội hạ lệnh rút quân, lập tức phóng hỏa về phía Tây Quận để yểm hộ, sau đó dẫn quân lính còn đang thấy buồn nôn chật vật trở về doanh trại.
Sở Kiều Tịnh vốn tưởng Nhị ca sẽ chiến thắng trở về, vậy nên vẫn luôn chờ Sở Kỳ Nguyên, bây giờ tuy Nhị ca đã về.
Nhưng nhìn mọi người vô cùng chật vật, hơn nữa số lượng người còn giảm đi.
Sở Kiều Tịnh biết ngay Nhị ca đã thất bại.
Bây giờ Sở Kiều Tịnh cũng không có thời gian để suy nghĩ về sai sót và sơ hở trong kế hoạch chiến đấu vốn rất hoàn hảo này.
Nàng cũng không muốn biết có phải lúc trước Thế tử Tây Quận cố ý vụng về để lừa Nhị ca của mình hay là còn có biến cố bất chợt gì.
Nàng chỉ thấy xót Nhị ca, nàng biết lúc trước Nhị ca dấn thân vào nguy hiểm cần rất nhiều dũng khí.
Nếu kế hoạch này không thành công sẽ mang lại thất bại rất lớn cho Nhị ca.
Vì vậy nàng thấy quân Sở Kỳ Nguyên về cũng không biết nên nói gì, nhưng Sở Kỳ Nguyên lại phản ứng rất nhanh.
Nhìn thấy muội muội, hắn nhớ ra muội muội rất giỏi y thuật bèn kể chuyện vừa rồi trên chiến trường Thế tử Tây Quận cho nàng nghe.
Hắn còn khẩn cầu muội muội khám cho những binh lính được đưa về, hiện giờ vẫn đang hơi chóng mặt.
Dù sao những binh lính nôn mửa nghiêm trọng, vừa nãy hắn ta thật sự không thể đưa về được, chỉ có thể để họ tự sinh tự diệt trên chiến trường.
Nói đến đây, Sở Kỳ Nguyên trước nay luôn bình tĩnh, hiện giờ cũng lộ vẻ đau buồn và áy náy.
Sở Kiều Tịnh càng thêm thương Nhị ca của mình.
Vì vậy nàng mau chóng giúp Nhị ca đưa binh lính còn đang chóng mặt về lều trại, bắt mạch cho từng người một.
Bởi vì trong quân đội này, Sở Kiều Tịnh là quân y, mọi người đều không kiêng kỵ, vậy nên Sở Kiều Tịnh trực tiếp đặt tay lên cổ tay các binh lính, dùng thân phận đại phu nghiêm túc tìm lý do tại sao hôm nay các binh lính lại thất bại.
Chẳng mấy chốc Sở Kiều Tịnh đã bắt mạch xong, lại nhìn tưa lưỡi của các binh lính, nàng kiên nhẫn và dịu dàng hỏi họ:
"Hai ngày gần đây nhất các ngươi đã ăn gì?"
Các binh lính đều trả lời một số loại thức ăn thông thường, chỉ có một loại nấm là đặc biệt hơn chút.
Sở Kiều Tịnh gật đầu: "Có phải một loại nấm màu trắng ngà, có hình từng đóa hoa nhỏ không? Nếu phải thì các ngươi đã trúng độc rồi."
Giọng điệu Sở Kiều Tịnh nghe thì bình thường nhưng lại khiến các binh lính run sợ.
Không phải họ không biết ăn nấm độc sẽ trúng độc, nhưng nấm hôm qua họ ăn không có màu sắc tươi sáng bắt mắt.
Trông nó giống như một loại nấm bình thường, sao lại trúng độc?
Nhưng Sở Kiều Tịnh nói họ đã trúng độc thì khả năng cao là như vậy.
Dù sao triệu chứng của mọi người đều là nôn mửa, mà y thuật của Sở Kiều Tịnh có lẽ rất cao siêu.
Vừa nãy Sở Kiều Tịnh đã hỏi rõ ràng loại nấm họ ăn là nấm vòng chỉ có ở Bất Dạ Quốc, loại nấm này ăn vào sẽ không chết.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất