Sở Kỳ Nguyên cảm nhận được rõ sự thù địch của đối phương, lông mày không khỏi nhíu lại, hắn thận trọng ứng phó. 

Đánh qua đánh lại, Bạch Khanh nhanh chóng rơi vào thế bất lợi. 

Cuối cùng Bạch Khanh so tài thất bại, được trợ thủ của mình đưa về. 

Muốn thảm hại bao nhiêu có bấy nhiêu, hắn ta thậm chí còn say khướt nôn ra đầy đất. 

Các binh lính đều không muốn nhìn hắn ta thêm nữa. 

Mà tiệc ăn mừng vốn nên viên mãn này cũng vì Bạch Khanh mà kết thúc vội vàng, binh lính đều trở về lều của mình. 

Khi trợ thủ của Bạch Khanh đưa hắn ta về cũng tốn rất nhiều sức lực, dù sao Bạch Khanh không chỉ uống say mà còn bị thương, trên đường đi hắn ta còn luôn chửi bới trong men say nồng. 

Thỉnh thoảng hắn ta còn coi trợ thủ đang cõng mình về là Sở Kỳ Nguyên mà đánh mạnh, khiến trợ thủ cực kỳ khó chịu. 

Nhưng trợ thủ cũng có kế hoạch riêng nên đành nhẫn nhịn, đưa Bạch Khanh về. 

Vừa đưa Bạch Khanh về lều trại, hắn ta được trợ thủ cõng về xóc nảy nên nhịn không được lại nôn ra lần nữa. 

Trợ thủ thấy rất buồn nôn, nhưng vì kế hoạch của mình, hắn ta không hề thể hiện ra rằng mình đang khó chịu. 

Ngược lại hắn ta còn quan tâm nhìn Bạch Khanh, ở bên cạnh hỏi thăm hắn ta. 

Còn tốt bụng bảo binh lính nấu canh giải rượu cho Bạch Khanh. 

Cũng vì được trợ thủ chăm sóc mà cuối cùng Bạch Khanh cũng tỉnh rượu, suy nghĩ cũng dần tỉnh táo lại. Hắn ta khàn giọng hỏi trợ thủ của mình: "Sao ngươi lại ở đây?" 

Dù sao trí nhớ của Bạch Khanh cũng chỉ dừng lại ở việc vì đố kỵ với Sở Kỳ Nguyên mà uống rất nhiều rượu. 

Sau đó nói muốn so tài với Sở Kỳ Nguyên, hắn ta không còn trí nhớ của việc sau đó nữa. 

Lúc này trợ thủ nghe thấy Bạch Khanh hỏi về những chuyện này thì vội thêm mắm dặm muối giải thích chuyện Bạch Khanh uống say rồi khiêu khích Sở Kỳ Nguyên. 

Hắn ta còn bịa ra ánh mắt và lời nói khinh thường lúc cuối của Sở Kỳ Nguyên và binh lính của hắn khi nhìn Bạch Khanh. 

Bạch Khanh nghe xong càng giận, siết chặt nắm đấm, rất muốn giết người. 

Trợ thủ của Bạch Khanh thấy Bạch Khanh như vậy, trong mắt thoáng qua vẻ đắc ý. Hắn ta quan sát vẻ mặt Bạch Khanh rồi nói tiếp. 

"Sở Kỳ Nguyên là cái thá gì, người từng bị Thế tử Tây Quận bắt thì có thể có được năng lực gì?" 

Trợ thủ nói Sở Kỳ Nguyên kém cỏi hiển nhiên đã nói đúng nỗi lòng của Bạch Khanh. 

Vì vậy Bạch Khanh, người trước nay không thích nghe nhiều lời vô nghĩa, hôm nay lại nghiêm túc lắng nghe những lời lảm nhảm của trợ thủ. 

"Hắn ta có thể thoát khỏi tay Thế tử Tây Quận chẳng qua là do may mắn thôi" 

"Nếu không phải Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh tới thì có lẽ hắn ta thật sự đã chết ở chỗ Thế tử Tây Quận rồi. Chỉ cần hắn ta chết ở đó, bây giờ Bạch Tướng quân có còn phải bực tức ở đây nữa không?" 

Thấy sắc mặt Bạch Khanh lạnh đi, trợ thủ biết mình đã nói đúng nỗi lòng của hắn ta nên mạnh dạn nói tiếp: 

"Cũng là do Sở Kỳ Nguyên biết mê hoặc lòng người mới khiên cho các binh lính trong doanh trại đều hướng về hắn ta. Nếu không chỉ dựa vào hắn ta, hừ, dựa vào cái gì chứ?" 

Thấy trợ thủ nói ra tâm tư của mình, cuối cùng Bạch Khanh cũng trút ra được nỗi bực, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ nói: 

"Ăn nói cho cẩn thận, Thần Vương gia là người mà chúng ta có thể suy đoán linh tinh được à?" 

Mà dường như trợ thủ đã đoán được Bạch Khanh sẽ nói như vậy, hắn ta giả vờ tủi thân nói: 

"Bạch Tướng quân, ta đang thấy bất bình thay ngài mà, rõ ràng ngài mới là người đáng được khâm phục ngưỡng mộ nhất. 

Thấy sắc mặt Bạch Khanh dần dịu đi, trợ thủ biết mình đã nịnh đúng, tiếp tục châm ngòi ly gián Bạch Khanh và Sở Kỳ Nguyên: "Nhưng bây giờ, người được các binh linh tôn trọng và nể phục chỉ có Sở Kỳ Nguyên, không có ngài" 

"Có lẽ người khác không nhìn rõ, nhưng Sở Kỳ Nguyên chỉ là một tên vô dụng gặp may thôi, sao có thể so sánh được với Bạch Tướng quân ngài." 

Nghe trợ thủ lảm nhảm những lời này, Bạch Khanh càng thêm cáu kỉnh, hắn ta phất tay bảo trợ thủ đừng nói nữa, hắn ta muốn nghỉ ngơi, bảo trợ thủ ra ngoài. 

Lúc này từ vẻ mặt Bạch Khanh, trợ thủ cũng đã nhìn ra mưu đồ của mình rất thành công, vậy nên hắn ta cũng yên tâm đi ra ngoài. 

Bạch Khanh ở lại một mình, đấm mạnh xuống bàn, thấp giọng lẩm bẩm: "Sở Kỳ Nguyên, ngươi chờ đó cho ta" 

Sau khi đập bàn, Bạch Khanh thầm suy tính, tuy Sở Kỳ Nguyên đốt lương thực bên phía Tây Quận, tình hình vô cùng có lợi cho họ, nhưng hắn ta không muốn mọi người đều cảm thấy rằng chuyện này là do Sở Kỳ Nguyên lập công. 

Huống hồ trước đó Sở Kỳ Nguyên đã bị Thế tử Tây Quận bắt, Bạch Khanh cảm thấy chuyện lương thực bị đốt rất có thể chỉ là Sở Kỳ Nguyên may mắn làm bừa. 

Nhưng các binh lính lại nói Sở Kỳ Nguyên dấn thân vào nguy hiểm, tôn thờ hắn ta một cách rất mù quáng. 

Nghĩ đến đây, Bạch Khanh lại nhớ tới khuôn mặt xinh đẹp của Dạ Linh Nhi, còn có ánh mắt nàng ấy lén nhìn Sở Kỳ Nguyên. 

Bạch Khanh vô cùng tức giận, dự định phải tìm cách phá hủy công lao của Sở Kỳ Nguyên. 

Bạch Khanh tiếp tục nghĩ rằng trước mắt Tây Quận đã hết lương thực, nhưng để chờ được tiếp tế lương thực thì cũng phải hơn một tháng nữa. 

Mà hơn một tháng, ai có thể đảm bảo mọi người đều có thể an toàn trở về từ chiến trường đao kiếm tàn khốc? 

Nếu Dạ Chí Thần và Sở Kỳ Nguyên gặp chuyện ngoài ý muốn... 

Bạch Khanh nghĩ tới đây, khóe miệng giương lên nụ cười vô cùng nham hiểm. 

Gặp chuyện ngoài ý muốn trên chiến trường đao kiếm tàn khốc là chuyện hết sức bình thường. 

Đến khi hai kẻ chướng mắt là Dạ Chí Thần và Sở Kỳ Nguyên gặp chuyện ngoài ý muốn, Bạch Khanh hắn ta vẫn có thể tiêu diệt được Tây Quận khi đã chẳng còn lương thực dự trữ. 

Đến lúc đó hắn ta chiến thắng trở về, không có sự tồn tại của tên chướng mắt và đáng ghét Sở Kỳ Nguyên. 

Hắn ta không chỉ có thể thăng quan tiến chức mà quan trọng hơn là hắn ta còn có thể lấy được người mà mình yêu thương. 

Hắn ta đã thích Dạ Linh Nhi từ lâu, nhưng nàng ấy lại vì Sở Kỳ Nguyên mà chẳng để ý tới hắn ta. 

Đây thật sự là một mũi tên trúng hai con chim, rất đáng để làm. Bạch Khanh suy tính như vậy, cuối cùng cũng không còn phiền não nữa. 

Mà điều Bạch Khanh suy nghĩ tối nay sẽ chẳng ai biết, bởi vì dù sao hắn ta cũng chưa từng nói cho ai. 

Ngày hôm sau vẻ mặt hắn ta vẫn như thường, thậm chí hắn ta còn chân thành xin lỗi Sở Kỳ Nguyên vì chuyện uống say khiêu khích hôm qua. 

Điều này khiến trợ thủ của Bạch Khanh hơi lo lắng vì nghĩ có phải kế hoạch gây bất hòa của mình đã thất bại hay không. 

Sở Kỳ Nguyên gật đầu, chấp nhận lời xin lỗi của Bạch Khanh, sau đó dẫn binh lính ra ngoài để phát động cuộc tấn công thứ hai với phe Thế tử Tây Quận. 

Hơn nữa hắn vẫn áp dụng cách đánh giống lần trước, dự định đánh thắng sẽ chạy, không lãng phí thời gian ở đó. 

Thấy Sở Kỳ Nguyên mang quân tới, rõ ràng quân Tây Quận đã tự loạn trước. 

eyJpdiI6IjJ4bUZ1dGoxMXdxRkRWRTE0NnFYc1E9PSIsInZhbHVlIjoiOUtoRkkxOHNpQUJ3UytLbjdOQ0FTRVlJN1lRXC80OCtTVEV1TTByODZzTWJzd29WOFFsMGVKYm5reHc4TWU4bVBURVJkbHFidEZhRzEwMys1a01yOE1cL2RMTVNQSHlubFRiczNyRmJkNktLTk0za0dMc3YzU3V5MytUQXltM3dIa0x5YkZyZ2tXRmdIUlhcL3JJRmpLTEFzSzVldjlSY2hzNFFRN1h1SWUxTkE3bzg0OUhORmk2ZW1IZE9nZVY5SWR3MXlUeXJIYzlVWUI0N1BWWHZcL2l6aXhJUE40eW42amNXcE5ya2drKzh4RTcrREh1d1wvNXNJYU9kNGRHQXBWcURVVTRmbUJpdmVHT2FZa1NFaFErenphZWFKS0dURHVTSnU2N0c0d1ZLOVBLMlYrSWk2cER4dzlGRXBRSUZqdENoWSIsIm1hYyI6IjY5Mzk5N2RmNDhhODM3OTJiZDAxZmY3ODhlZDk3ZWExMTFkNDM1YWIzODhmZDc2MDA5NmM3OWVjNGRlZTViMDAifQ==
eyJpdiI6IlJzWDdNK1wvNDBDZ09cL2hZXC81TnM0OUE9PSIsInZhbHVlIjoiREJaUjVtNUVWZXJkc2hBTjl4Zk5NXC9rKzI0YmlEMVwvSitFdG40bCt2cXNUbUNjT3dzaEt2TWpvVzlrK3dyRnA4WDRtemVPREtqaGU0SWdtYzk3b3FoRXBwblVwdHkwZWNLOWZ2R01VbVRxR1M2TWVOSjk1d0diWklFcEF1U3hiMW5EZlA2TUJJaERNT0drbjh0Rm5EZXoycUtwMHp4Zk1CM20zUXZTTmR0VVNUMkxJVWd3RVVTdzZEc0NLSDk2c3A5VjRnZTZrMVdnelRxdFBDbW5wdFN3eTFGMG9OZVRkVVwva1g3S0NNcmxzNmZ4ckJVU3M1QmdLUkJacjUzY0JKYnZ6am12a1U0ZmU2ZFpEek5FXC9kZzNJZmp3V3VvRUZKMHNFc0p3K2tZTHUwPSIsIm1hYyI6IjUyOTUxZDdiZTcyODhjZGUxM2Q4ZTJkNmI0ZjBhMTAwMjlhZTIwZGRhODZlZWQ5ZTQwZjQ0YWYxNmQyNTU5OWIifQ==

Hơn nữa không chỉ một hai ngày như vậy, liên tiếp mấy ngày, Sở Kỳ Nguyên đều dùng cùng một cách đánh để giày vò quân đội của Thế tử Tây Quận.

Advertisement
x