"Tịnh Nhi có chừng mực, nàng ấy không phải nữ nhân nhu mì cần người khác bảo vệ mọi lúc mọi nơi!" Dạ Chí Thần bình tĩnh nhíu này, trên mặt là vẻ tự hào rõ ràng.
Sở Kiều Tịnh không ngờ Dạ Chí Thần lại nghĩ như vậy, nàng đột nhiên xúc động. Là xúc động khi được người khác công nhận.
Ngay khi hai người đang giương cung bạt kiếm, một người mặc quân trang Bất Dạ quốc chạy đến, khi nhìn thấy không khí giữa Thần Vương và Sở Tướng quân không tốt, binh lính sợ tới mức suýt chút nữa là quỳ xuống.
Nhưng may thay hai người bình tĩnh lại như thường, Sở Kiều Tịnh đang muốn tìm cớ nói đỡ cho hai người.
Binh lính sợ bị diệt khẩu nên khoảng hốt nói: "Thuộc hạ chỉ thấy Sở Tướng quân và Thần Vương ở đây, ngoài ra không biết gì nữa"
""
Binh lính thấy hai người không vui, sắc mặt Sở Kỳ Dương và Dạ Chí Thần cũng không dễ nhìn.
Hai người phủi bụi bặm vốn không tồn tại, không hẹn mà cùng đi về phía binh lính ngoài cửa.
Binh lính sợ bọn họ muốn giết người diệt khẩu, vội vàng bỏ lại câu: "Thuộc hạ đã truyền lời."
Sau đó vội vàng chạy mất dạng.
Sau khi nhìn binh lính chạy ra ngoài bị té ngã mấy lần vì lo sợ.
Dạ Chí Thần sờ mặt hỏi Sở Kỳ Dương đang đứng sóng vai bên cạnh mình: "Bổn Vương đáng sợ như vậy à?"
Sở Kỳ Dương lười đáp lại hắn, chính mình đi tìm Sở Kiều Tịnh: "Chúng ta nên đi gặp binh lính để những thuộc hạ kia yên tâm."
Sở Kiều Tịnh gật đầu, sắp xếp đâu vào đấy.
Nhưng còn không chờ Sở Kỳ Dương quay về gặp thuộc hạ của mình, tin tức "Sở Tướng quân bình an trở về" đã nổ tung trong quân rồi.
Dù sao lúc trước nghe nói vị tướng quân này rơi vào tay địch, hơn nữa kẻ địch còn là Thế tử Tây Quận, một kẻ tàn nhẫn độc ác.
Sở Tướng quân lại có thể bình an trở về, điều này khiến mọi người vừa mừng vừa sợ. Cho nên dù tin tức này là thật hay giả, trong quân đều thảo luận ồn ào.
Lúc này Sở Kiều Tịnh vốn định ra ngoài sắp xếp một vài chuyện quân y khác.
Nhưng nàng nhìn thấy các binh lính đang tụ lại một chỗ không biết thảo luận cái gì.
Sở Kiều Tịnh vốn không thèm để ý nên tiếp tục đi tìm bọn họ bàn bạc công việc, nhưng vừa muốn đi thì lại nghe thấy tên nhị ca của mình.
"A, ngươi là binh lính mới đến đúng không, chắc chắn không biết thời gian trước Sở Tướng quân bị bắt đi nhỉ"
"Ngươi nói sao Sở Tướng quân lại xui xẻo như vậy, nghe nói chủ tướng quân địch là Thế tử Tây Quận, Thế tử đó là kẻ âm hiểm cay độc, chắc Sở Tướng quân bị hành hạ không
ít."
"Vậy Sở Tướng quân sao lại trốn được vậy?" Binh lính mới đến mở to đôi mắt, tò mò hỏi.
"Cái này ta cũng không biết, nhưng Sở Tướng quân trốn được là chuyện tốt đối với chúng ta."
"Đúng vậy đúng vậy, lần này càng có lòng tin đi chiến đấu rồi, nói không chừng Thế tử Tây Quận kia căn bản là kẻ ngu ngốc, không đáng sợ như lời đồn"
"Khụ, các ngươi không biết đi, Sở Tướng quân căn bản không phải tự mình trốn ra"
"Không phải, chẳng lẽ lại là tên Thế tử Tây Quận kia tốt bụng thả ngài ấy à? Sao thế được?" Mấy binh lính cũng không tin.
"Thế tử Tây Quận là kẻ âm hiểm như rắn độc, nhất định sẽ không thả người." Binh lính mới đến khẳng định.
"Nhưng Thần Vương và Thần Vương phi của chúng ta lợi hại mà, thời gian trước chính hai người đã đi cứu người"
Lúc này các binh lính nhớ lại thời gian trước, đúng là không nhìn thấy Thần Vương và Thần Vương phi, thì ra bọn họ đi cứu người.
"Bọn họ nào chỉ đi cứu người.
Nhìn các binh lính vây quanh hắn nghe kể chuyện, binh lính kể chuyện lập tức cảm thấy có thành tựu, nói tiếp:
"Nhắc tới, ngày đó Thần Vương phi thậm chí một người một ngựa đi đến đó, dẫu sao Sở Tướng quân cũng là thân ca của Vương phi, Vương phi đương nhiên quan tâm an uy
của ngài ấy"
"Sau khi hỏi thăm được Sở Tướng quân bị Thế tử Tây Quận mang đi, lúc này Thần Vương phi quyết định chuẩn bị lẻn vào bên đó, cứu Sở Tướng quân ra.
Binh lính mặt mày hớn hở, nói như là hắn ta tận mắt nhìn thấy.
Sở Kiều Tịnh biết đầu đuôi mọi chuyện, nhưng nàng nghe được cũng suýt chút nữa là tin cái tin vịt này.
"Sau đó Thần Vương của chúng ta là nhân vật bậc nào, sao có thể dễ dàng để nữ nhân của mình lấy thân vào chỗ hiểm, sau khi biết Vương phi đi qua, ngài cũng vội vàng một người một ngựa đánh tới."
Nói đến đây, binh lính giơ ngón tay cái lên: "Đây mới là phong độ nam nhân đích thực.
Sau đó dưới sự thúc giục của binh lính xung quanh, binh lính này mới nói tiếp: "Tiếp đó bọn họ đại chiến ba trăm hiệp, cuối cùng đánh Thế tử Tây Quận ngã xuống đất, hơi thở thoi thóp."
Tiếp theo chính là các binh lính tán dương Thần Vương và Thần Vương phi.
Nhưng vì các binh lính thảo luận quá nhiệt tình chuyên chú, cũng bởi vì Sở Kiều Tịnh không đứng quá gần bọn họ, vị trí còn khá ẩn núp, cho nên bọn họ không phát hiện ra Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh nghe bọn họ khen ngợi Thần Vương và mình, nàng cảm thấy mình không cần mặt dày nghe tiếp, bèn đi lên nói cho các binh lính nhị ca nhà mình tìm bọn họ họp chuyện.
Những binh lính kia nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, người họ đang bàn luận sôi nổi xuất hiện trước mặt họ thì đều vui vẻ nhìn nàng.
Có một loại cảm giác "vinh dự của ngươi chính là vinh dự của ta", trong ánh mắt tràn đầy tự hào.
Bên này Sở Kiều Tịnh đang bận truyền lời khắp nơi, bên kia Sở Kỳ Dương đã bắt đầu đi đến doanh trướng của mình.
Khi Sở Kỳ Dương quay lại doanh trướng, những binh lính kia nhìn thấy hắn ta thì đều vô cùng kinh ngạc, dù sao bọn họ cũng không ngờ có thể thật sự nhìn thấy Sở Kỳ Dương tự mình xuất hiện ở đây, nếu Sở Tướng quân của bọn họ đã xuất hiện ở đây rồi.
Vậy đã nói rõ, lời binh lính kia nói là thật sao?
Nói là Sở Tướng quân thật sự được Thần Vương và Thần vương phi cứu ra?
Ánh mắt suy đoán và tò mò rối rít rà quét về phía Sở Kỳ Dương, nhưng Sở Kỳ Dương vẫn rất bình tĩnh, nói với mọi người mình muốn mở họp.
Chẳng mấy chốc các binh lính đã đến đông đủ, tập trung ở trước doanh trướng của Sở Kỳ Dương.
Các binh lính không phát hiện trên người Sở Kỳ Dương không có thương tích gì, yên ổn đứng trước mặt họ, trong lòng họ bắt đầu có suy nghĩ "thì ra Thế tử Tây Quận không quá đáng sợ, nếu không chỉ hai người là Thần Vương và Thần Vương phi đã không thể cứu Sở Tướng quân ra"
Cho nên tinh thần lập tức tăng cao.
Sở Kỳ Dương nhìn vẻ kích động trong mắt binh lính, hắn ta đoán được ý tưởng của bọn họ nhưng cũng không nói gì.
Mà đi thẳng vào vấn đề chính, mở bản đồ của quân địch mà mình trộm được từ Thế tử Tây Quận ra cho mọi người xem. "Sở Tướng quân, cái này là?"
Bởi vì bản đồ xuất hiện, các binh lính lại xôn xao lên.
"Cái này là bản đồ quân sự đúng không? Thế tử Tây Quận?"
Sở Kỳ Dương cao lớn thẳng tắp, bình tĩnh quét mắt nhìn mọi người rồi chậm rãi nói: "Về lương thảo của Thế tử Tây Quận, mọi người hoàn toàn không cần lo lắng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất