Sau khi trải qua một hồi lặn lội, rốt cuộc bọn họ cũng an toàn trở lại nơi đóng quân của mình.
Khuôn mặt lạnh lùng vạn năm của Dạ Chí Thần hiện lên vẻ khẩn trương: "Nàng không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?"
Sở Kiều Tịnh lắc đầu, nàng không yếu ớt đến mức đó.
Nhưng Dạ Chí Thần không chịu bỏ qua, nhất quyết cởi áo ngoài của Sở Kiều Tịnh ra, kiểm tra xem trên người nàng có vết thương hay không.
Sở Kiều Tịnh thấy sự căng thẳng và nghiêm túc của Dạ Chí Thần, trong lòng dần ấm áp.
Sở Kỳ Dương nhìn hai người tương tác, cơn giận đột nhiên bâng lên trong lòng.
Nữ tử này rốt cuộc có lai lịch gì mà có thể làm cho Thần Vương mê muội cưng chiều nàng ta như vậy?
Nhưng bây giờ điều đó không quan trọng, Thần Vương cưới hỏi muội muối hắn đàng hoàng, hơn nữa còn đồng ý đối xử tốt với muội muội trong một năm.
Thế mà hôm nay lại trắng trợn mang một nữ tử đến bên người, còn quan tâm như vậy, thật là hoang đường.
Muội muội hắn yêu thương nhất há có thể để người khinh rẻ! Đáng ghét! Vậy mà hắn còn coi Dạ Chí Thần là bạn
"Dạ Chí Thần, ngươi đừng quá đáng!"
Sở Kỳ Dương vừa dứt lời, trường kiếm trong tay đã đâm về phía Dạ Chí Thần.
Dạ Chí Thần nhìn thấy Sở Kỳ Dương cầm kiếm đâm mình thì lập tức cảnh giác ôm Sở Kiều Tịnh né tránh.
Động tác của hai người thân mật, nhưng rơi vào mắt Sở Kỳ Dương thì đặc biệt chói mắt, khiến cho hắn ta càng giận dữ hơn.
Sở Kỳ Dương lập tức đâm ra kiếm thứ hai, nhanh chóng tấn công Dạ Chí Thần. Nhưng dù trong lòng tức giận, hắn ta cũng cố gắng tránh không làm Sở Kiều Tịnh bị thương. Dẫu sao chuyện đả thương nữ tử không phải chuyện hắn ta có thể làm được.
"Dạ Chí Thần, ngươi phụ lòng muội muội ta! Bên cạnh ngươi không chỉ có Thượng Quan Ý mà hôm nay lại có thêm nữ tử này! Ngươi bắt chẹt Sở gia ta không có người sao?"
Sơ Kỳ Dương đột nhiên cao giọng, kiếm cũng ngày càng đâm nhanh hơn. Khuôn mặt anh tuấn tràn đầy tức giận.
Dạ Chí Thần mặt đầy dửng dưng, cũng không đánh lại Sở Kỳ Dương mà chỉ né tránh thanh kiếm hắn ta đâm tới.
Hành động này không khác nào đổ thêm dầu vào lửa đối với Sở Kỳ Dương: "Ngươi là đồ lòng lang dạ sói, ta giết ngươi!"
Dạ Chí Thần thấy hắn ta như vậy thì chợt cảm thấy buồn cười.
Không ngờ Sở Kỳ Dương lại có một mặt không bình tĩnh như vậy, cho Kiều Tịnh mới thương ca ca của nàng đến thế, đây cũng coi như chuyện may mắn.
Sở Kỳ Dương thấy hắn cươi, đôi chân mày càng nhăn sâu, vừa định lên tiếng thì thấy Sở Kiều Tịnh quả quyết tránh khỏi tay Dạ Chí Thần, tiến lên chắn trước người hắn. "Nhị ca, là muội"
Dung nhan khuynh thành của Sở Kiều Tịnh mang vẻ lo lắng, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ấm áp như cũ.
Thượng đế thương hại nàng, đời trước không cảm nhận được ấm áp, đời này đã đền bù tất cả cho nàng.
Bởi vì một tiếng "Nhị ca" của Sở Kiều Tịnh, Sở Kỳ Dương nhất thời dừng lại thế công, mặt đầy dò xét nhìn Sở Kiều Tịnh.
"Là muội, muội là Tịnh Nhi, nhị ca không nhận ra muội à?"
Sở Kiều Tịnh thoải mái để Sở Kỳ Dương đánh giá mình, mặt đầy ý cười.
Trong ấn tượng của nàng, mặc dù nhị ca luôn vui vẻ không dịu dàng chín chắn như đại ca nhưng cũng chưa từng thấy giận dữ, không quan tâm tôn ti vua tôi như thế này.
Đôi mắt âm trầm tức giận của Sở Kỳ Dương đột nhiên trợn tò, nhưng nhìn Dạ Chí Thần ở bên cạnh thì lại bình tĩnh xuống.
Lúc ấy hắn rất kháng cự khi phải cưới Tịnh Nhi, hôm nay sao lại biết che chở muội ấy như vậy. Hơn nữa tướng mạo của Tịnh Nhi thay đổi quá nhiều.
Hắn ta quan sát Sở Kiều Tịnh lần nữa, cũng nói: "Từ nhỏ muội muội ta đã có vết bớt.
"Là cái trên tay trái này nhỉ.
Sở Kiều Tịnh thoải mái vén tay áo lên cho Sở Kỳ Dương xem, trên cánh tay của cô quả thật có một vết bớt hình con bướm màu hồng.
"Còn nữa, năm ca tám tuổi, phu tử của trường đã thưởng cho ca một chiếc nghiên mực, đây là phần thưởng đầu tiên mà ca có được, còn là đồ người triều trước từng dùng, giá
trị không nhỏ."
"Ca tặng nó cho muội, nhưng muội không thích, đòi ăn kẹo hồ lô"
"Ca nhịn đau bán nghiên cực, đổi được rất nhiều tiền."
"Sau đó lại gạt muội nói chỉ đổi được mất đồng, nhưng vẫn mua kẹo hồ lô cho muội, còn mua cả kẹo đường nữa." "Cuối cùng muội ăn kẹo đau răng, hại ca bị chửi, sau đó tra ra chuyện ca bán nghiên mực"
"Hỏi tiền bán nghiên mực thì ca sống chết không cho, nói sau này làm đồ cưới cho ta, chọc cả nhà buồn cười"
"Cuối cùng ngoài chọc phu tử của trường tức giận rất lâu thì không có vấn đề gì cả."
Nghe Sở Kiều Tịnh nói đến cuối, Sở Kỳ Dương vô cùng chắc chắn đây đúng là muội muội ruột của mình.
Bởi vì chuyện này là bí mật của hai người họ, chỉ bọn họ biết đầu đuôi câu chuyện.
Cho nên Sở Kỳ Dương lập tức kích động ôm Sở Kiều Tịnh: "Tịnh Nhi, thật sự là muội!"
Sở Kiều Tịnh cảm nhận được nhiệt độ trên người Sở Kỳ Dương, mũi đột nhiên chua xót, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, người bác sĩ ngoài chiến trường luôn lạnh lùng kiên cường lại bị những tình thân này xoa dịu.
Dạ Chí Thần nhìn hai người ôm nhau, hắn chợt cảm thấy hơi chướng mắt.
Tịnh Nhi của hắn chưa bao giờ ôm hắn như vậy cả.
Nghĩ thế, hắn không nói lời nào mà tiến lên kéo Sở Kỳ Dương ra, đồng thời che Sở Kiều Tịnh ở sau lưng.
"A, ngươi kéo ta làm gì?" Sở Kỳ Dương cau mày không vui nhìn nam tử chặn trước mặt muội muội.
Hơn một năm chưa được gặp muội muội, vất vả lắm mới gặp lại, còn chưa ôm đủ đã bị hắn ngăn cản.
Dạ Chí Thần liếc nhìn Sở Kỳ Dương một cái, hắn vẫn giữa Sở Kiều Tịnh muốn chiếm làm của riêng: "Bây giờ Tịnh Nhi là thê tử của ta.
Dạ Chí Thần không tự xưng là bổn Vương, cũng không nói Sở Kiều Tịnh là Vương phi của mình, mà là thê tử.
Tựa như đôi phu thê bình thường, thay đổi này của hắn làm Sở Kỳ Dương hơi kinh ngạc.
Ban đầu nếu không phải mình lấy danh bằng hữu cộng thêm hắn từng đồng ý làm theo yêu cầu của mình, khẩn cầu Dạ Chí Thần cho Sở Kiều Tịnh thể diện, chỉ cần cưới nàng chăm sóc nàng một năm, có lẽ Dạ Chí Thần căn bản sẽ không cưới nàng.
Không ngờ đến hôm nay, từng hành động của hắn, từng ánh mắt của hắn cũng lộ ra sự yêu thương đối với Sở Kiều Tịnh.
Chẳng lẽ Dạ Chí Thần thật sự động lòng?
Nhưng mà...
Sở Kỳ Dương nhìn xung quanh, lại nhíu mày hỏi: "Vậy sao ngươi lại đành lòng mang muội muội ta đến nơi đạo kiếm không có mắt như vậy? Thần Vương phủ của ngươi quá nhỏ
à?"
"Đúng là quá liều lĩnh!" Sở Kỳ Dương đau lòng nhìn Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh thấy vậy bèn vội vàng tránh khỏi sau lưng hắn, kéo ống tay áo Sở Kỳ Dương: "Nhị ca... Không phải chàng ấy dẫn muội đến, là muội xin thánh chỉ của Hoàng Thượng, coi như quân y đi theo quân"
Dạ Chí Thần nghe Sở Kiều Tịnh nói vậy, khóe miệng vô thức cong lên.
Nói xong, Sở Kỳ Dương lại trợn mắt nhìn Dạ Chí Thần lần nữa, không biết vì sao bây giờ càng nhìn khuôn mặt hoàn mỹ này của hắn lại càng thấy không vừa mắt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất