"Vì sao? Nghe nói Thế tử Tây Quận dẫn binh, trước nay luôn coi trọng lương thực mà."
Dù sao nếu không vì Thế tử Tây Quận nhiều lương thực thì họ cũng không cần lãng phí thời gian với đối phương ở đây mãi như thế này.
Chẳng lẽ Sở Tướng quân này thật sự muốn giành thắng lợi trong trận chiến? Nhưng nhìn bản đồ hành quân của hắn, họ lại tin Sở Kỳ Nguyên nói không cần lo lắng là thật?
Nhất thời, các binh lính bắt đầu thì thầm với nhau.
"Yên lặng nào."
Sở Kỳ Nguyên đột nhiên lớn tiếng cắt ngang cuộc thảo luận của các binh lính.
Các binh lính chỉ đành tạm ngừng thảo luận, xem Sở Kỳ Nguyên đang bị họ bao vây ở giữa định nói gì.
Thấy mọi người đều đã im lặng, lúc này Sở Kỳ Nguyên mới nói nốt những lời khi nãy chưa kịp nói:
"Là như thế này, hôm qua lương thực của quân địch đã bị chúng ta đốt hết toàn bộ."
Giọng điệu của Sở Kỳ Nguyên bình tĩnh cực kỳ, nhưng lại khiến các binh lính sửng sốt, mỗi người lính đều bị chấn động bởi sóng gió sau giọng điệu bình tĩnh này.
Dù sao đối thủ của họ cũng là Thế tử Tây Quận, Thế tử Tây Quận không chỉ nhiều lương thực, hơn nữa đối phương còn luôn nham hiểm độc ác, cũng có tài cầm quân riêng.
Sao người như vậy có thể để cho quân địch đốt hết lương thực của mình được?
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Các binh lính đều tò mò.
Nhưng bất kể đã xảy ra chuyện gì thì đây cũng là tin tốt làm lòng người phấn chấn.
Dù sao một trong những nguyên nhân khiến họ không thể hạ gục quân của Thế tử Tây Quận là vì đối phương có rất nhiều lương thực, không lo chết đói.
Mà nếu bên phía Thế tử Tây Quận không còn lương thực, khả năng tấn công thành công của họ sẽ tăng lên rất nhiều.
Các binh lính hưng phấn suy nghĩ như vậy, họ cũng đã chinh chiến bên ngoài lâu lắm rồi, cũng rất muốn trở về sum vầy cùng mẹ cha, hưởng thụ tình cảm ấm áp của vợ con.
Sở Kỳ Nguyên như nhìn thấu suy nghĩ của các binh lính, hắn vẫn cười lịch sự nhã nhặn: "Nếu chúng ta có thể hạ gục phe Thế tử Tây Quận ngay thì sẽ có thể về quây quần bên gia đình và người nhà."
Sau đó, không đợi binh lính lên tiếng, Sở Kỳ Nguyên đã nói tiếp: "Ngày mai chúng ta tiến công luôn đi"
"Nhưng.." Phía dưới có binh lính do dự muốn nói ra băn khoăn của mình.
Dù sao Thế tử Tây Quận này trước nay nổi tiếng hung ác nham hiểm, là một kẻ khó chơi trên chiến trường.
Hai bên đối đầu đã lâu, bây giờ đột nhiên bảo trực tiếp công kích, trong lòng họ khó tránh khỏi hơi e ngại.
Dù sao họ đều là người đã có gia đình, họ muốn được bảo toàn tính mạng trên chiến trường để được về gặp người nhà.
Không ai muốn mất tay mất chân trên chiến trường, thậm chí là tử trận.
Nhưng dường như Sở Kỳ Nguyên đã biết điều mà các binh lính lo lắng, hắn cho mọi người một ánh mắt yên tâm.
Sở Kỳ Nguyên nghiêm túc phân tích: " Bây giờ chúng ta đã có bản đồ hành quân của quân địch, cũng đã đốt hết lương thực của chúng.
"Vì vậy chúng ta đang có ưu thế rất lớn trong việc cung cấp lương thực."
"Chúng ta chỉ cần cẩn thận, chú ý chiến lược của mình, về cơ bản sẽ chiến thắng."
Sau đó Sở Kỳ Nguyên nở nụ cười dịu dàng: "Ngày mai chúng ta sẽ tấn công, không cần lòng vòng với chúng nữa"
"Cho dù thắng cũng không cần lòng vòng"
"Ý của Sở Tướng quân là chúng ta sẽ đánh trận chiến tiêu hao với bọn chúng?" Phía dưới có một binh lính ngạc nhiên hỏi.
"Đúng, ngươi rất thông minh"
Sở Kỳ Nguyên gật đầu khen ngợi nhìn binh lính đó, binh linh ấy ngượng ngùng xoa đầu: "Lúc trước Sở Tướng quân bị bắt cũng là do cố ý đúng không?"
Sở Kỳ Nguyên chỉ cười gật đầu.
Các binh lính thấy Sở Kỳ Nguyên thừa nhận, lúc này mới hiểu lúc trước hắn cố ý làm như bị bắt đi, thực chất là để lẻn vào nội bộ quân địch thăm dò tin tức.
Hơn nữa kết quả thăm dò của Sở Tướng quân cũng không tệ, chẳng những mang được bản đồ hành quân của quân địch về, còn đốt được lương thực của địch.
Làm tốt lắm! Các binh lính đều mừng thầm.
Dẫu sao với họ mà nói, lương thực của Thế tử Tây Quận bị hủy thật sự là cách tuyệt vời khiến họ có thể tăng cơ hội chiến thắng.
Bây giờ Sở Kỳ Nguyên đã giúp họ làm được, họ cũng vô cùng cảm kích Sở Kỳ Nguyên, dự định ngày mai sẽ đánh với quân của Thế tử Tây Quận một trận.
Sáng sớm hôm sau, dưới sự chỉ huy của Sở Kỳ Nguyên, các binh lính hừng hực khí thế ra trận.
Hôm qua sau khi nghe Sở Tướng quân phân tích tình hình quân địch, tinh thần của mọi người đã được nâng cao rất nhiều.
Dù sao quân địch cũng đã hết lương thực, tinh thần nội bộ có lẽ đã rất loạn.
Mà điều họ cần làm là đổ thêm dầu vào lửa trong tình huống hỗn loạn này.
Hơn nữa Sở Tướng quân cũng không bảo họ bắt sống quân địch, chỉ cần chiếm được ưu thế là có thể rút lui ngay.
Điều này so với việc chiếm doanh trại của đối phương dễ dàng hơn rất nhiều.
Vì vậy các binh lính vô cùng tự tin, lên kế hoạch đến quân đội của Thế tử Tây Quận quyết chiến một trận.
Để Thế tử Tây Quận biết rằng họ cũng không dễ bắt nạt, để chúng đừng hòng có ý đồ với họ.
Các binh lính mang theo lý tưởng hào hùng này, ra ngoài cùng Sở Tướng quân.
Khi Sở Kỳ Nguyên dẫn quân đi tới, Thế tử Tây Quận đang sứt đầu mẻ trán vì chuyện lương thực.
Hôm qua sau khi phát hiện ra lương thực bị đốt, Thế tử Tây Quận vô cùng lo lắng vấn đề cung cấp lương thực cho quân lính, nhưng lại không để lộ ra ngoài mặt.
Đồng thời Thế tử Tây Quận cũng cảm thấy việc lương thực bị đốt cháy có lẽ cũng là hành động của phe đối thủ. Vì vậy trong lòng hắn ta cũng rất sốc và tức giận, đồng thời cũng khá lo lắng.
Điều hắn ta bị sốc là Sở Kỳ Nguyên chỉ giả vờ để cho hắn ta bắt, thực ra rất có thể, hắn xuất hiện ở đây là để phóng hỏa.
Điều hắn ta lo lắng là quân địch dám khiến hắn ta không có biện pháp đối phó.
Và điều hắn ta lo lắng là chuyện lương thực bị đốt sẽ bị các binh lính trong trại biết.
Dù sao sau khi biết chuyện, các binh lính sẽ gây ra sự hỗn loạn thế nào là điều hắn ta rất khó có thể đoán được.
Hắn ta thật sự rất sợ bọn họ nội bộ tự loạn, ngược lại để cho Sở Kỳ Nguyên dẫn người tới tấn công, thật sự sợ sẽ bị đánh thất bại thảm hại.
Thế tử Tây Quận đang tâm trạng rối bời, ngơ ngác ở trong trại thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã dồn dập bên ngoài cùng với tiếng hô hoảng loạn: "Thế tử điện hạ, không ổn rồi!"
Lòng Thế tử Tây Quận giật thót, lông mày nhướng lên, hắn ta đang nghĩ không phải là Sở Tướng quân đã dẫn quân tấn công tới đây rồi đấy chứ?
Binh lính bên ngoài đã loạng choạng chạy vào, nhìn thấy Thế tử Tây Quận cũng không màng tới việc hành lễ.
Nhưng nhìn thấy Thế tử Tây Quận dẫn theo binh lính xuất hiện trước mặt mình, Sở Kỳ Nguyên và quân lính dưới trướng hắn không chút hoảng sợ, thật sự là đối mặt với nguy hiểm mà lòng không sợ hãi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất