Sở Kiều Tịnh không cần quay đầu lại cũng biết đây là Thế tử điện hạ và thuộc hạ của hắn đuổi tới.
Cho nên nàng kéo Sở Kỳ Nguyên, tăng nhanh tốc độ chạy dưới chân.
Sắc mặt Sở Kỳ Nguyên cũng khó coi, hắn ta được Sở Kiều Tịnh kéo chạy về phía trước.
Mặc dù tốc độ chạy của cả hai không chậm, nhưng thuộc hạ của Thế tử lại tìm cho hắn một con ngựa, điều này khiến cho Thế tử Tây Quận chiếm ưu thế tuyệt đối về tốc độ.
Nghe tiếng vó ngựa lộp cộp phía sau, trên mặt Sở Kiều Tịnh hiện lên vẻ nóng nảy, mà Sở Kỳ Dương lại sắc mặt nặng nề.
Bởi vì dù hai người họ có chạy nhanh hơn nữa thì cũng không có khả năng so được với vó ngựa.
Sở Kiều Tịnh nhanh chóng nhìn xung quanh, căn bản không có gì có thể mang cho bọn họ cơ hội thoát khỏi khốn cảnh ngựa truy
Sớm biết thế này, lúc ấy nên cưỡi ngựa tới phóng hỏa, như vậy cũng tốt hơn chạy trốn một ít.
Sở Kiều Tịnh và Sở Kỳ Dương đang trốn đông trốn tây để kéo chậm tốc độ Thế tử Tây Quận đuổi kịp,
Thế tử Tây Quận đã phóng ngựa đuổi theo, nhìn sắc mặt xanh mét của hắn ta là có thể biết tâm trạng của hắn ta đã tệ cỡ nào.
Khi sắp đuổi kịp Sở Kiều Tịnh và Sở Kỳ Dương, Thế tử Tây Quận đã quất roi dài về phía Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh phản ứng cực nhanh, không đợi roi ngựa chạm đến gần nàng, nàng đã buông lỏng tay Sở Kỳ Dương ra, đồng thời nhanh chóng kéo roi ngựa chưa kịp rơi xuống.
Động tác thuần thục này khiến Thế tử Tây Quận đang ngồi trên lưng ngựa càng xanh mặt hơn.
"Rốt cuộc ngươi là ai?"
Bây giờ Thế tử Tây Quận đã vô cùng chắc chắn người nữ tử trước mặt này tuyệt đối không phải nữ nô mà thuộc hạ của mình tiến cuống.
Dù sao những nữ nô kia đều là một đám mèo không có răng nanh và móng vuốt nhọn, họ chỉ có thể sống nhờ vào việc lấy lòng chủ nhân là hắn ta.
Còn người nữ tử trước này, nàng có bản lĩnh vượt xa sức tưởng tượng của hắn ta.
Sở Kiều Tịnh không đáp lại Thế tử Tây Quận, điều này nằm trong dự đoán của hắn ta.
Nhưng từ vẻ mặt đầy cảnh giác đối với câu hỏi của Thế tử Tây Quận là có thể thấy được nàng cũng rất kiêng kị Thế tử.
Sở Kỳ Dương thì càng không cần phải nói, hắn ta cũng cảnh giác nhìn chằm chằm Thế tử Tây Quận, muốn đề phòng Thế tử lại âm mưu gì khác.
Thế tử Tây Quận nhìn thấy Sở Kiều Tịnh và Sở Kỳ Dương có dáng vẻ ấy thì chỉ nghĩ là họ sợ mình, nhưng hắn ta lại vô cùng tức giận chuyện Sở Kiều Tịnh lấy thân phận đầy tớ lẻn vào, không biết nàng muốn làm gì.
Hắn ta nhớ tới mới vừa rồi, nữ tử này giả mạo thân phận nữ nô, còn to gan muốn dùng mỹ nhân kế trước mặt hắn ta, hơn nữa còn bày ra dáng vẻ muốn mà còn chê?
Lại nghĩ đến chính mình, hình như bị nữ tử này coi như món đồ chơi, đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Loại cảm giác bị coi là đồ chơi, bị lừa dối cùng đùa bỡn khiến cho Thế tử Tây Quận không dễ chịu.
Đây là lần đầu tiên hắn ta bị đùa bỡn, nhất là người đùa bỡn hắn ta còn là nữ tử.
Trước kia chỉ có hắn ta mới là người đùa bỡn người khác.
Thế tử Tây Quận rất nóng này, Thế tử Tây Quận muốn giết người.
"Người là người Bất Dạ quốc?"
Nhìn thấy rõ Sở Kỳ Dương đang ở bên cạnh Sở Kiều Tịnh, hơn nữa mới vừa rồi khi nhìn họ từ xa, hắn ta nhìn thấy bọn họ như là đi từ doanh trại bên kia.
Còn cả khi hắn ta nhắc đến Bất Dạ quốc, ánh mắt nữ tử này hơi lóe lên vẻ kinh ngạc nhưng sau đó đã bị đè nén ngay lập tức.
Thế tử Tây Quận vô cùng chắc chắn nữ tử này cũng là người Bất Dạ quốc như Sở Kỳ Dương.
Cho nên Thế tử Tây Quận tức giận lạnh lùng hừ một tiếng: "Không ngờ Đại tướng quân Bất Dạ quốc lại cần một nữ tử đến cứu giúp"
Trong giọng nói tràn đầy ý châm chọc, hắn ta cố ý nói vậy để sỉ nhục Sở Kỳ Dương.
Sắc mặt Sở Kỳ Dương lập tức xanh mét, cũng không để ý đến mình không có vũ khí, hắn tay lập tức đi qua đánh với Thế tử Tây Quận dù tay không tấc sắt.
Thế tử Tây Quận lạnh lùng nhìn Sở Kỳ Dương đang xông tới, hắn ta cũng rút kiếm của mình ra bắt đầu chiến đấu.
Nhưng một kẻ có ngựa có binh khí, một kẻ tay không.
Cho dù võ công của Sở Kỳ Dương không tệ thì sự chênh lệch của hai bên cũng nhanh chóng được phân rõ.
Sở Kiều Tịnh thấy vậy bèn vội vàng nắm lấy ngân châm, muốn đánh lén Thế tử Tây Quận.
Nhưng Thế tử Tây Quận lại nhìn thấy động tác cầm ngân châm của Sở Kiều Tịnh, hắn ta vội vàng dùng kiếm đánh bay hết ngân châm của nàng xuống đất.
Ngân châm của Sở Kiều Tịnh bị gạt hết xuống đất nhưng nàng cũng không nóng này, dù sao trong không gian của nàng có rất nhiều ngân châm.
Có điều tốc độ của Thế tử Tây Quận nhanh hơn tốc độ nàng lấy ngân châm ra khỏi không gian, nhìn thấy Thế tử đã đi đến.
Sở Kiều Tịnh không thể làm gì khác hơn là thừa dịp Thế tử Tây Quận không chú ý để móc đao ra, cùng đấu với hắn ta.
Ở bên kia, Sở Kỳ Dương cũng đã cướp được kiếm từ thuộc hạ của Thế tử Tây Quận, đang dây dưa với thuộc hạ của hắn ta.
Võ công của Sở Kiều Tịnh và Sở Kỳ Dương rất mạnh, nhưng Thế tử Tây Quận cũng không yếu, hơn nữa hắn ta mang đến nhiều thuộc hạ, cho nên trong lúc nhất thời, hai bên không phân rõ thắng bại.
May mắn thay, đúng lúc này Dư Tây đi đến, nhìn thấy chủ tử Sở Kiều Tịnh của mình đang chiến đấu.
Dư Tây suy nghĩ giây lát, sau đó thừa dịp bọn họ vẫn chưa nhìn thấy mình để lẻn đi, nhanh chóng về gọi cứu binh.
Dư Tây đi không bao lâu thì gọi được cứu binh đến, hắn ta che mặt xuất hiện trước mặt Sở Kiều Tịnh, trợ giúp Sở Kiều Tịnh và Sở Kỳ Dương đánh Thế tử Tây Quận.
Thế tử Tây Quận tự có võ nghệ, cộng thêm bên hắn ta người đông thế mạnh khiến hắn ta nghĩ mình có thể đánh Sở Kiều Tịnh và Sở Kỳ Dương dễ dàng.
Nhưng bây giờ hai phe đánh vào lại khó phân thắng bại.
Hơn nữa phía xa có tiếng vó ngựa truyền đến, trước mặt họ lại có thêm một đội người gia nhập, đó là Dạ Chí Thần và thuộc hạ của hắn.
Dạ Chí Thần nghe được tình huống bên này nên mới giục ngựa chạy đến.
Khi Dạ Chí Thần đến, hắn vừa vặn nhìn thấy Thế tử Tây Quận đánh trúng Sở Kiều Tịnh, lửa giận trong lòng lập tức thiêu đốt hừng hực.
Hắn lập tức cầm vũ khí lao tới đánh Thế tử Tây Quận giúp Sở Kiều Tịnh, thuộc hạ hắn mang đến cũng lập tức vây công Thế tử Tây Quận.
Nhưng lúc này đám người bên Thế tử Tây Quận đột nhiên tấn công hung mãnh hơn, khiến nhóm Dạ Chí Thần cũng căn bản không cách nào rút người ra.
Khi Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần và Sở Kỳ Dương đang cảm thấy chiến đấu khó khăn thì Thế tử Tây Quận như là nghĩ đến điều gì, hắn ta dừng công kích bọn họ.
Đang lúc mấy người Sở Kiều Tịnh chưa hiểu tại sao Thế tử Tây Quận lại ngừng chiến thì hắn ta đột nhiên tuyên bố rút lui.
Hơn nữa còn giục ngựa rời đi trước, chỉ có một vài từ như lương thảo, bị đốt được gió truyền đến.
Những người khác cũng nghĩ như vậy, cho nên đoàn người Dạ Chí Thần mang đến lập tức giành lấy ngựa của phe địch rồi nhanh chóng rời khỏi đây.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất