Dư ba lực lượng khiến vùng đất thất lạc bắt đầu nổ tung, một phiến ánh sáng hồng hoang khuếch tán xung quanh. 

“Ánh sáng diệt thế!” 

Bất luận bạn ở đâu, ngẩng đầu đều có thể nhìn thấy một khoảng ánh sáng khuếch tán ở trên không. 

Đông Giới, Tây Lĩnh, Nam Vực, Bắc Cương. 

Vô số người đều ngẩng đầu nhìn một màn này, bao nhiêu quần chúng không biết rõ chân tướng, tưởng là ngày tận thế tới, lũ lượt nằm phục dưới đất. 

Ánh sáng kéo dài thời gian rất lâu, dẫn tới vô số kiếp nạn, các hỗn độn thú chạy trốn từ trong Hỗn Độn, tử thương hơn một nửa, lúc này mới từ từ tiêu tán. “Phân ra thắng thua rồi sao?” 

Đám người Đan Thánh quốc chủ, Lê Nhân Long và Liễu Chỉ ngước nhìn bầu trời, nhìn cảnh này. 

Chân Thánh, Đường Huy cũng nhìn một màn này. 

Trong Cửu phủ, Nha Đầu đã lớn kéo tay của Lương Long cùng nhìn một màn này. 

Bầu trời giống như tràn ngập pháo hoa tuyệt đẹp, nhìn trông rất rực rỡ chói mắt. 

Một lúc sau, dường như không có động tĩnh nữa. 

Không ai biết kết quả như này, không ai biết ai thắng ai thua. 

Vùng đất thất lạc, Cửu Thiên ở trong ánh sáng ngập trời này, bỗng nhìn thấy hai bóng người xuất hiện ở trước mặt hắn. 

Bóng dáng của hai người đều quen thuộc, chính là Linh Bối và tả sứ biến mất ở điểm cuối của thế giới. 

“Cửu Thiên!” 

Hai người đều gọi, đồng thời lao về phía Cửu Thiên. 

Dường như muốn khiến Cửu Thiên giúp bọn họ rời khỏi nơi này. 

Nhưng vào lúc này, Cửu Thiên bỗng cưỡng chế ra tay, một kiếm đâm xuyên bóng dáng ở bên tay phải. 

Đồng thời tay trái ôm lấy người còn lại, khóe miệng cong lên, Cửu Thiên nhàn nhạt nói: “Tả sứ, chúng ta lại gặp mặt rồi” 

Thần hồn của tả sứ Linh Bối bắt đầu vặn vẹo dữ dội, cô ta điên cuồng hét to: “Tôi là thần sứ, sao tôi có thể chết chứ, Cửu Thiên, anh không phải đã đồng ý với tôi rồi hay sao? Anh đã đồng ý với tôi rồi!” 

Cửu Thiên mỉm cười trả lời: “Phải, vậy nên tôi định khiến cô chuyển sinh sống lại, đây không phải là nhục thân mới hay sao?” 

Tả sứ Linh Bối sững người, Cửu Thiên vung tay trực tiếp quăng vào trong điểm cuối của thế giới. 

Không để ý tiếng kêu của tả sứ, Cửu Thiên quay đầu nói với Linh Bối thật sự: “Anh tới đón em. 

Linh Bối khế ừ một tiếng. 

Cửu Thiên cưỡng chế vặn người, lao ra từ trong ánh sáng này. 

Bụp một tiếng, Cửu Thiên đáp xuống đất. 

Ngẩng đầu nhìn, cả người Phong Thiên đều là máu ngã dưới đất. 

Lúc này xúc tu của hắn ta cũng không phóng ra được nữa, suy yếu giống như một người bình thường. 

Phong Thiên cười điên cuồng, nói: “Thú vị! Rất thú vị! Cửu Thiên, cậu cũng chưa đột phá tới Thần Linh cảnh, tại sao có thể phóng ra sát chiêu như này?” 

Cửu Thiên nói: “Tôi đã nghiên cứu chiêu này mười năm. Phong Thiên, chỉ có thể nói Thiên Ma Thân của anh quá tệ.” 

Vừa nói xong, cơ thể của Cửu Thiên bỗng phát ra ánh sáng mạnh, đó là ánh sáng thần linh. 

Phong Thiên đầu tiên là sững người, sau đó nói: “Cậu đã luyện hóa cơ thể của hỗn độn chi chủ ư?” 

Cửu Thiên nói: “Không sai. Ở nước Thần, vào ba năm trước đã bị tôi luyện hóa. Tôi của bây giờ mới là tư thế của thần linh. 

Phong Thiên phun ra một ngụm máu, cười thảm: “Thì ra là vậy, nhưng cậu vẫn không phải thần linh! Cậu không phải!” 

Cửu Thiên trả lời: “Thần linh nhất định rất tốt sao? Rất xin lỗi, tôi thật sự chưa từng muốn làm thần, tôi cảm thấy người phàm khá tốt. Tôi chỉ tên là Cửu Thiên!” 

Phong Thiên nói: “Nhưng tôi muốn làm thần, tôi muốn nhìn bên ngoài thế giới rốt cuộc là cái gì?” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu, nói: “Tôi cho anh toại nguyện!” 

Dứt lời, Cửu Thiên đi tới trước mặt Phong Thiên, không chút do dự, một kiếm đâm xuyên tim của Phong Thiên. 

Hất tay, Cửu Thiên quăng Phong Thiên ra, trực tiếp vứt vào trong khe nứt mà Cửu Thiên vừa nhảy ra. 

Phong Thiên vào khoảnh khắc cuối cùng, đã tới điểm cuối của thế giới. 

Hắn ta cuối cùng cưỡng chế giãy dụa lao một chút về phía trước, đập ra một vết nứt trong điểm cuối của thế giới. 

Chỉ có điều, hắn ta chưa lao ra từ trong điểm cuối của thế giới, mà lao về một bên khác ở điểm cuối của thế giới. 

Sau đó, trước mắt Phong Thiên tối đen, một chùm ánh sáng duy nhất lóe sáng ở cuối tầm mắt. 

Sau đó, một giọng nói vang lên. 

“Chào mừng tới nước Thần(Chữ thần trong thần linh)!” 

Cuối cùng khóe miệng của Phong Thiên nhếch lên nụ cười, sau đó mất đi sự sống. 

Ở bên ngoài, Cửu Thiên đã làm xong tất cả, cũng ho ra máu. 

Trọng kiếm Vô Phong trong tay keng một tiếng, vỡ tan, Tiểu Hắc xuất hiện trên vai, dường như cũng hoàn toàn hôn mê. 

Cửu Thiên thở dốc, hét to: “Lão Cửu, Lão Cửu ra đây!” 

Cửu Long Huyền Cung Tháp xuất hiện, mang theo tiếng cười điên cuồng, nói: “Chủ nhân vĩ đại, người mới là người chiến thắng cuối cùng, người là thần linh! Người là thần linh duy nhất còn sống, thiên hạ là của người rồi!” 

Cửu Thiên khẽ cười một tiếng, quay đầu liếc nhìn Linh Bối dựa vào người của hắn: “Ta không cần thiên hạ, ta cần cô ấy” 

Linh Bối hôn mê, không biết nghe thấy hay không nghe thấy. 

Cửu Thiên thu cô vào trong chiếc nhẫn, chỉ đợi sau khi quay về, trả lại nhục thân cho cô, để cô hoàn toàn thức tỉnh. 

Thở dốc một lúc, Cửu Thiên mới từ từ đứng dậy, hắn liếc nhìn nơi La mù được chôn cất, dường như không có thay đổi quá lớn. Trái tim mới coi như hoàn toàn thả lỏng. 

Mảnh vỡ của trọng kiếm Vô Phong được hắn thu lại, thanh kiếm này đi theo hắn chinh chiến nhiều năm, sao có thể để nó chôn vùi ở đây. 

Cửu Thiên cưỡng chế rút sạch lực lượng của Cửu Long Huyền Cung Tháp, sau đó vụt người. 

Trực tiếp từ vùng đất thất lạc quay về Bắc Cương, tới trước mặt ngàn vạn ma tu. 

“Nếu đã thắng lợi, vậy thì khiến thiên hạ không còn ma tu nữa!” 

Cửu Thiên vừa nói vừa nhấc tay lên, hắn muốn một chiêu giải quyết tất cả rắc rối. 

Nhưng vào lúc này, một bóng người xuất hiện. 

Cô ta cười nói: “Cửu Thiên, anh muốn làm cái gì?” 

Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn thì nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. 

Vũ Hoàng Yến! 

Cửu Thiên cười nói: “Cô tới đúng lúc, cô đứng ra sau, tôi không muốn làm cô bị thương. Nhưng các ma tu khác, tôi phải giết!” 

Vũ Hoàng Yến cười nói: “Anh giết các ma tu khác, tôi còn làm được tông chủ của ma tu nữa không? Cửu Thiên, tôi và anh lấy Bắc Cương làm ranh giới, hai bên mãi mãi không xâm phạm được không?” 

Cửu Thiên lắc đầu nói: “Vũ Hoàng Yến, cô không có tư cách nói điều kiện với tôi. 

Vũ Hoàng Yến khế phất tay, một bóng người xuất hiện ở hư không đằng sau cô ta. Đó là một đứa trẻ trông chỉ khoảng mười tuổi. 

Cậu bé ôm lấy eo của Vũ Hoàng Yến, có hơi sợ hãi, lại có hơi ngỡ ngàng nhìn Cửu Thiên. 

Vũ Hoàng Yến đẩy cậu bé lên, nói: “Vậy nó có tư cách nói điều kiện với anh không?” 

Cửu Thiên sững người, hắn không biết Vũ Hoàng Yến có ý gì. 

Cửu Thiên cúi đầu nhìn đứa trẻ trông giống hắn tới tám chín phần, trong lòng bỗng dấy lên một ý nghĩ hoang đường. 

Vũ Hoàng Yến nói với cậu bé: “Cửu Kỳ, còn không mau gọi cha!” 

Cậu bé mở miệng, mỉm cười nhìn Cửu Thiên, nói: “Người chính là cha Cửu Thiên của con sao!? Cha!” 

Cửu Kỳ dứt lời thì ôm lấy chân của Cửu Thiên. 

Cửu Thiên sững sờ nhìn Vũ Hoàng Yến, sau đó cười khổ thành tiếng. 

“Cửu Kỳ, hôm ở nước Kỳ, đúng không?” 

Vũ Hoàng Yến mỉm cười gật đầu. 

Cửu Thiên vừa lắc đầu vừa bế Cửu Kỳ lên, hắn chỉ vừa chạm vào đã biết, đây chính là huyết mạch của hắn. Cửu Thiên bất lực nói: “Vũ Hoàng Yến, Vũ tông chủ, cô thắng rồi. 

Vũ Hoàng Yến nói: “Không, Cửu minh chủ, là anh thắng rồi. Từ nay, chính – tà trong thiên hạ đều họ Cửu!” 

Cửu Thiên thở dài một tiếng trong lòng, nhưng cũng không làm được gì. 

eyJpdiI6ImVpMVlyZTRsSGhzTUxuUjdWRHpCNVE9PSIsInZhbHVlIjoiK3phdWtVMFZjUEUrTVBXV1ZBR3lmMGFwblMrYnFndE5URStpXC9SN2RYZUU4TWs0cktJZWxUZkhReDNHdW45N1hPN2o0dWlKWXhcL2pGQmllbUxyOUoxTkh1eWNuVW5heDVQcEJsUTNaSGdNNlpFRFNhKzJHRUJEMll5ZXJ4VGVLODNLZFVQWFlPK1BaaXRDcG9TTXNpQThQbFZlSXQwNUtTNnBJNW1BbGQyd25FSzhmNkYrNU44TEpcL3UyWEJFa0R4ZzBaNHBrdVNyY0ZXUDNjbWxVeFBXZ3J4MUVIeTIraVlzRkFcL1lxWHF5MmM9IiwibWFjIjoiNDZjYjRhNjFjMjdiMmI2MzY1YjY4YTA1YTNlYTZlYWNhNjEyZGRiMjY3NDkyOTJiMmRkOWViMGIxYWE2OGQ2ZiJ9
eyJpdiI6IjZ1UklZSjc0UlJ1K2ozeWdOcThJXC93PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBPVFRaSFJybTd5ZSt0TkRJTlkyMjBTTFA5ejlJQ1lybGVWSmxKV3ZxWjQzWFA1WUJwM0JxYlRBQ2JlT3E4VzErQ1ZwYlVvK2QxYnEzeXFLK2tkRWsxUjFraUVVMWNaQkVONjJhd3VhNVExYnUxNEhqdHptK2FBMzlBNEE1aHN6MExXVm44bzF6U3R6U3pZdVcrZjBuUT09IiwibWFjIjoiMzAwN2IxNjAwMzA0YmIwZjlkYzU4ZmViM2E2Mjc1Nzg3ODYzZjM4NTcxZjM1Y2NiYzBiYTU5NGNhNGUxMDFlZSJ9

Có điều Cửu Thiên ngược lại cảm thấy, là con người, khá tốt!

Ads
';
Advertisement
x