Một năm sau.
Nước Võ Đỉnh, đô thành.
Đường sâu, ngõ cũ.
Một quán nhỏ, khách lại rất đông. Bàn gỗ ghế gỗ, cũng không có bất cứ đồ trang trí nào, lại thu hút rất nhiều người quyền quý tới.
Mùi rượu thơm xộc vào mũi, rượu ở đây rất đỉnh.
Ở cửa dựng một bia đá, một bát không say, có thể ngồi xuống. Mười bát không gục, mời vào trong nhà.
Bia đá này nổi tiếng cả nước Võ Đỉnh dạo gần đây.
Phàm là người thích rượuai thì sẽ tới đây thưởng thức một ly.
Nhưng thật sự có thể một bát không say, không có mấy người. Nghe nói ngay cả bệ hạ cũng từng uống một bát.
Cuối cùng kết quả thì sao, nghe nói bệ hạ hạ lệnh cấm, không cho ai nói ra.
Ai nói thì sẽ tìm người đó gây rắc rối.
Làm việc như này, mọi người đoán sơ cũng biết, bệ hạ tám phần là một bát đã gục. Dù sao sau này không dám tới nữa.
Có tuyên truyền như này, quán này đương nhiên càng ngày càng nổi tiếng, càng truyền càng đông khách.
Nhưng người thật sự có gi thể uống rượu trong phòng, thật sự không có mấy người.
Cộng thêm ông chủ của quán này, cũng là một người tính cách kỳ quái.
Có lúc mở cửa, có lúc không mở.
Lúc đông người thì bắt người ta đợi ở bên ngoài. Càng khuya thì mở mấy canh giờ.
Giống như mọi thứ tùy theo tâm trạng, một số nhân vật lớn, vì vậy mà rất bất mãn, còn muốn tìm ông chủ lý luận.
Nhưng kết quả đều buông xuôi, các nhân vật lớn chuồn khỏi nước Võ Đỉnh, không dám nói thêm một chữ.
Thường xuyên có người nghe ngóng, ông chủ rốt cuộc là ai.
Nhưng người thật sự có thể nói ông chủ có dáng vẻ này đều không có, càng đừng nhắc rốt cuộc ông chủ rốt cuộc là ai.
Phàm là người đi vào quán này, đều nói mình tuyệt đối đã nhìn thấy dáng vẻ của ông chủ.
Nhưng sau khi đi ra thì không nhớ gì nữa.
Tình huống này đã đồn thổi rất nhiều kiểu, bao gồm cái gì mà có người ở trong quán nhìn thấy nữ ma đầu số một thiên hạ hiện nay, tin tức của Vũ Hoàng Yến truyền ra ngoài.
Còn có cái gì mà có người ở trong quán được ông chủ chỉ điểm một câu thì có được thu hoạch lớn, tu vi tăng mấy bậc.
Điều khoa trương hơn là người của Võ Thần Cửu gia hình như cũng khách sáo với quán này.
Chỉ cần là con cháu của Cửu gia đi qua quán này thì đều cúi người hành lễ, tuy bọn họ cũng không biết tại sao.
Còn có trưởng lão của Thần Hoàng nhất mạch thuộc Cửu Tiêu môn, Đông mập và Phong Tuấn Kiệt cũng là khách quen ở đây.
Đủ dị bản, càng tăng thêm vài phần truyền kỳ cho quán này.
Đêm khuya, trăng sáng ít sao.
Quán nhỏ truyền kỳ lại từ từ mở cửa vào lúc vắng vẻ.
Bên trong, truyền tới mấy tiếng cười.
“Hàn Liên sư huynh, uống ít thôi, người có cả đống con rồi. Mau về nhà chăm sóc vợ con đi, ở đây uống cái gì mà uống!”
“Đừng cản huynh, đừng ai cản huynh. Vợ của huynh cả ngày đuổi mắng huynh, ông già cũng không có chuyện thì tới chỗ huynh càm ràm, phiền chết huynh rồi, huynh phải uống thêm mấy ly. Đại sư huynh, huynh cũng uống đi!”
“Đi thôi, đi thôi, ta uống xong rồi, phải quay về nghỉ ngơi. Nam Cung huynh, anh cũng về sớm đi, em dâu Mục Khả đợi lâu rồi.
Một tràng cười nói, mấy bóng người đi ra.
Chính là những người nổi tiếng trong thiên hạ hiện nay như: Thiên Kiếm Tôn của Hàn gia – Hàn Liên, Đao Kiếm Tôn của Sở gia – Sở Trực, Sở Chính và Hạo Nhiên Võ Tôn Nam Cung Lệ tiếng tăm lừng lẫy.
Mấy người khoác vai nhau, lảo đảo đi ra ngoài.
Ở cửa, ông chủ của quán nhỏ cười ha ha đứng ở đó.
Không phải Cửu Thiên thì là ai.
Ở đằng sau hắn, Linh Bối và Huyễn Tâm cười híp mắt bắt đầu thu dọn bàn ghế.
Linh Bối cười nói: “Cửu Thiên, đừng nhìn nữa. Một đám người đi hết rồi. Lúc nào chúng ta lại tới Bắc Cương thăm Vũ Hoàng Yến và Cửu Kỳ, em nhớ bọn họ rồi.
Huyễn Tầm vác cái bụng to, cũng cười nói: “Phải đó, Cửu Thiên. Em còn muốn du ngoạn tứ giới một lần. Rất nhiều nơi em cũng chưa từng đi!”
Cửu Thiên quay trở lại, mỉm cười ngồi xuống đằng sau quầy, nói: “Qua một khoảng thời gian nữa chúng ta sẽ đi thăm đám người Cửu Kỳ. Tốc độ tu luyện của tên nhóc thối này quá nhanh, tâm tính lại giống mẹ của nó, là một tiểu quỷ ranh ma. Anh sợ còn cho nó chỗ tốt nữa, nó sẽ trở thành đệ nhất ma đầu trong lịch sử. Tên nhóc thối, anh sống chết
nói không được nó, một lòng muốn làm ma tu, ma tu có gì tốt chứ?”
Linh Bối nói: “Ma tu như thằng bé, thứ nhất không lạm sát người vô tội, thứ hai không ăn người uống máu, thứ ba không ích kỷ tổn hại người khác. Em cảm thấy khá tốt, nếu ma tu trong thiên hạ đều bị thằng bé thay đổi, vậy thì sẽ thái bình rồi”
Cửu Thiên nói: “Nó là có suy nghĩ này, cái gì mà muốn trở thành tông chủ của Đạo Đức Ma Tông số một thiên hạ. Bản thân cũng đã đổi Đạo Tâm Ma Tông thành Đạo Đức Ma Tông rồi. Bỏ đi, kệ nó chơi đi.
Cửu Thiên cũng có vẻ mặt bất lực.
Linh Bối và Huyễn Tầm lại cười rất vui. Hiện nay thiên hạ thái bình, ma tu dưới sự trói buộc của Vũ Hoàng Yến không làm loạn nữa, tứ giới bình yên, mọi thứ đều rất tốt. Không có gì cần phải nhọc lòng. Nhiều nhất cũng chỉ là những hỗn độn thú chạy ra từ Hỗn Độn, gây chuyện khắp nơi mà thôi. Những cái này ngược lại khơi gợi hứng thú giết thú của cường giả trong thiên hạ.
Đối với bọn họ mà nói, chính là ăn hết đồ ăn ngon của thiên hạ, ngao du tứ giới mà thôi.
Cửu Thiên nhàm chán, cũng bắt đầu nghiên cứu cách ủ rượu. Một thân tu vi đều dùng vào việc làm sao ủ được rượu ngon hơn.
Đương nhiên, những chuyện này không thể thật sự để người trong thiên hạ biết. Nếu không, mặt mũi của Cửu gia chắc sẽ bị hắn làm cho gần mất hết.
Vì vậy, lúc này Cửu Thiên mới tự mở quán nhỏ, còn cướp địa bàn của Đông mập người ta.
Dù sao bây giờ hắn là tông chủ của Cửu Tiêu môn, nói một câu, Đông mập cũng phải nghe, cũng phải chấp nhận.
Ăn mặc thoảime mái, để râu, Cửu Thiên ngồi trên ghế nằm, lắc qua lắc lại, ngước nhìn mặt trăng trên trời.
Vào lúc này, một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bẩy tuổi bỗng xông vào quán.
Trên người hắn ta dính máu, nhìn trông có chút nhếch nhác, nhưng vẻ mặt tràn ngập sự cương nghị.
“Ông chủ, lên rượu!”
Thiếu niên móc từ trong ngực mình ra một nắm đồng xu, đặt ở trên bàn.
Cửu Thiên nhìn hắn ta, cười híp mắt lấy ra một vò rượu, ngồi ở trước mặt hắn ta: “Chàng trai trẻ, có chuyện gì mà khổ não thế?”
Thiếu niên siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói: “Tôi qua nửa năm nữa sẽ bị đuổi khỏi gia tộc, đuổi khỏi đô thành, về quê trông mộ. Tôi không phục, tôi cố gắng tu luyện mỗi ngày, tại sao không có cách nào ngưng ra canh kình, tôi biết thể chất của tôi yếu bẩm sinh, nhưng lúc đầu Võ Thần Cửu Thiên cũng bắt đầu từ đó, tại sao tôi không được.
Thiếu niên nhận lấy vò rượu, ngẩng đầu uống một miếng.
Cửu Thiên nhìn hai tay của hắn ta, đều là vết thương đánh vào đá, có mới có cũ, bây giờ máu vẫn đang chảy.
Lại quét qua cơ thể của hắn ta, quả nhiên là nền tảng yếu, khó thể tu võ.
Cửu Thiên nhìn hắn ta uống mộtmm ngụm rượu, cả người bắt đầu đỏ lên, cười hỏi: “Vậy cậu còn định tiếp tục tu luyện không?”
Thiếu niên nói: “Đương nhiên, võ đạo là sinh mệnh của tôi, tôi thề sẽ trở thành một võ giả. Tôi nói những cái này với chú làm cái gì, rượu này không tệ, tiền tôi đưa có đủ không?”
Thiếu niên nói xong lại lục lọi trên người.
Ngón tay Cửu Thiên búng nhẹ vào vò rượu, truyền một tia canh khí vào trong rượu.
Cửu Thiên nở nụ cười, nói: “Yên tâm, đủ. Uống thêm vài ngụm đi, tin một câu của tôi, cậu sẽ thành công, chỉ cần cậu kiên trì”
Thiếu niên nhận lấy rượu, lại uống một miếng, lảo đảo nói: “Tôi tên..”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất