Khí thế của hai người đã không thể dùng thế để hình dung.
Nếu muốn miêu tả, chỉ có thể nói là uy.
Chỉ đứng ở đó, hai người đã cho Lê tông chủ cảm giác giống như hai thần linh khai thiên lập địa. Dùng uy thế vô thượng, càn quét thiên hạ.
Khoảnh khắc này, Lê tông chủ bèn cảm thấy sự sống của mình bị dập tắt.
Hình ảnh cuối cùng mà ông ta nhìn thấy trong mắt không phải là dáng vẻ của Cửu Thiên và Phong Thiên.
Mà là hai luồng ánh sáng một trắng một đen, lập lòe trước mắt.
Lúc này, ông ta giống như một cường giả đột phá cực hạn.
Ánh mắt của ông ta xuyên qua hai luồng ánh sáng một trắng một đen này, nhìn thấy một thế giới khác.
Nơi đó có cung điện khổng lồ, trong cung điện có một chùm ánh sáng lập lòe.
“Thế giới khác!”
Lê tông chủ lẩm bẩm thành tiếng, ánh sáng trong mắt biến mất, cuối cùng nhắm hai mắt lại.
Ông ta nở nụ cười, cơ thể nhanh chóng hóa thành tro bụi dưới uy thế vô thượng của Cửu Thiên và Phong Thiên.
Chiến đấu như này vốn không phải là thứ người bình thường như ông ta có thể xem.
Trước khi Lê tông chủ chết đã hoàn thành tất cả nguyện vọng của mình.
Cửu Thiên cũng cảm giác được sự ra đi của Lê tông chủ. Trong lòng khẽ thở dài.
Trên đời này, người Cửu Thiên tôn trọng không có nhiều. Lê tông chủ là một người trong số đó.
Sự ra đi của ông ta đại biểu cho sự kết thúc của một thời đại.
Cửu Thiên vào thời khắc cuối cùng, thu lấy chiếc xe lăn của Lê tông chủ.
Sau đó, hắn vung trọng kiếm Vô Phong, một kiếm hư không chém về phía Phong Thiên.
Một kiếm này không có tên, không có ánh sáng.
Chỉ có sự hủy diệt, lực lượng phóng ra trên người đều là một thế giới.
Phong Thiên cũng nhấc kiếm của mình lên, ở trước mặt của hai người bọn họ, khoảng cách chỉ là một thứ như có như không.
Sát chiêu của hai người sớm đã vượt khỏi sự trói buộc của khoảng cách, quần áo trên người cũng bị cuốn lên.
Hai thế giới tự hình thành đầy mạnh mẽ va chạm vào nhau.
Đồng thời, bóng dáng của hai người biến mất, chỉ để lại một tiếng ầm rất lớn, truyền tới từ Bắc Cương.
Mà tế đài hai người vừa đứng, trực tiếp vỡ tan, từ đằng sau, bao nhiêu đất nước trong Bắc Cương cũng chịu ảnh hưởng.
Bup!
Khi bóng dáng của hai người xuất hiện lần nữa đã tới rìa Bắc Cương.
Cơ thể nhanh chóng biến to, chỉ trong nháy mắt, cơ thể của Cửu Thiên và Phong Thiên đều trở nên cao to hơn đất nước.
Cùng lúc đó, Tiểu Hắc và Thông Thiên Ma Viêm cũng giết ra, cơ thể hoang thú khổng lồ va chạm với nhau.
Ánh sáng trong mắt Phong Thiên lập lòe, bóng tối vô tận như một bàn tay khổng lồ bóp lấy Cửu Thiên, cưỡng chế trói buộc cơ thể của Cửu Thiên.
Cùng lúc, kiếm khổng lồ trong tay Phong Thiên bỗng hóa thành một luồng ánh sáng trắng xám, xung kích vào người Cửu Thiên.
Cửu Thiên chịu một chiêu của Phong Thiên, nhấc tay khua một cái, ở đằng sau Phong Thiên, đất nước xa xôi chỉ có một chút ánh sáng đột nhiên bị Cửu Thiên rút hết toàn bộ lực lượng thiên địa.
Một chưởng giáng xuống, trước ngực Phong Thiên cũng xuất hiện một vết lõm cực lớn. Hai người đọ chiêu, Đông Giới, Tây Lĩnh và Nam Vực đều chấn động theo. Một số nước nhỏ bắt đầu núi lửa phun trào, đất nứt ra.
Chấn động vô vạn, không ngừng truyền tới. Nước Võ Đỉnh cũng chịu xung kích.
Sau một chiêu, bóng dáng của Cửu Thiên và Phong Thiên lại biến mất.
Trong đạo chi lực vô tận của hai người vẫn đang giao chiến. Nhìn trông không có động tác gì nhưng lực lượng mà bọn họ khống chế đã không biết chiến đấu bao nhiêu lần.
Bup!
Một âm thanh vang lên, khi Cửu Thiên và Phong Thiên xuất hiện lần nữa, vậy mà đánh tan hư không, tới Hỗn Độn.
Hỗn độn thú vô cùng vô tận, ở xung quanh bọn họ, nhưng nhìn thấy hai người vậy mà đều nằm phục dưới đất.
Nhấc tay, Cửu Thiên bỗng lấy ra sáu viên hỗn độn lục đạo châu.
Lục đạo tề tụ, trên người Cửu Thiên bắt đầu xuất hiện ánh sáng thần ngự.
Đồng tử của Phong Thiên hơi co rút, cười lớn nói: “Ánh sáng thần ngự, không tồi. Vậy cũng đỡ chiêu này của tôi!”
Vừa nói xong, cánh tay của Phong Thiên đột nhiên hóa thành một rừng xúc tu. Kiếm trong tay bắt đầu nhanh chóng thay đổi, vậy mà biến thành một cái cây to mọc đầy con måt.
“Đoạt thiên chi lực, nghịch thần chi uy, hủy diệt chi lâm!”
Cửu Thiên quát to một tiếng.
“Thần uy cuồn cuộn, dùng ta làm vật dẫn, trừ ma diệt tà!”
Chiêu thực của hai người lại va chạm, lần này, thứ xui xẻo dĩ nhiên là cả Hỗn Độn.
Tiếng nổ đáng sợ không ngừng vang lên trong Hỗn Độn.
Cơ thể của Cửu Thiên bỗng bị vô số xúc tu xuyên thấu, nhưng kiếm của Cửu Thiên cũng cắm vào đầu của Phong Thiên.
Không lùi lại, không sợ hãi.
Tới cảnh giới như bọn họ, hoặc là đánh mười năm trăm năm, từ từ tiêu hao, xem ai thua.
Hoặc là dùng mạng liều mạng, dùng tư thế tuyệt sát, mấy chiêu phân ra thắng thua.
Rõ ràng, hai người đều chọn cách giết sau..
Dùng mạng liều mạng, xem mạng của ai cứng hơn!
Cả Hỗn Độn bắt đầu dấy thủy triều khí hỗn độn. Bao nhiêu hỗn độn thú, vào lúc này bị lao ra từ trong Hỗn Độn.
Trong tứ giới, xuất hiện những lối vào Hỗn Độn rõ ràng.
Các hỗn độn thú lũ lượt chạy vào trong tứ giới.
Cửu Thiên và Phong Thiên không lùi bước, máu bắn ra.
Trong trạng thái như này, trên người Phong Thiên còn có một phiến xúc tu lao thẳng về phía tim của Cửu Thiên.
Tay trái của Cửu Thiên cũng ngưng ra một chiêu diệt thần hồn, vỗ vào phần tim của Phong Thiên.
Ầm! Lại một tiếng nổ vang lên.
Hỗn Độn hoàn toàn bị nổ tới hỗn loạn, hai người từ trong khe nứt đáp thẳng xuống.
Bỗng nhiên, hai luồng ánh sáng từ đằng xa bay tới, chui vào người của hai người.
Một luồng ánh sáng là Tiểu Hắc nhập thể.
Một luồng khác cũng là Tiểu Bạch của Phong Thiên quay lại.
Linh thú nhập thể, tư thái toàn thắng.
Giết! Giết! Giết!
“Đoạt Hồn Diệt Phách!”
“Thần Hồn Phệ Sát!”
Lực lượng thần hồn của hai người cũng va chạm với nhau.
Sau đó, hai người cùng biến mất, rơi vào một phiến hư vô.
Cố giãy dụa đứng dậy, đột nhiên, đất dưới chân hóa thành một vùng đát đen bị nguyền rủa.
Cả người chảy ra, Cửu Thiên dựa vào kiếm, thần hồn bị tổn thương.
Phong Thiên đáp ở trước mặt Cửu Thiên, máu đen bắn ra, thần quang nhạt đi.
“Chiến trường thất lạc, vùng đất thất lạc, thú vị!”
Phong Thiên liếc nhìn xung quanh, khẽ cười thành tiếng.
Cửu Thiên lau máu ở khóe miệng, nói: “Nói không chừng chính là chốn về của hai chúng ta”
Phong Thiên cười ha ha nói: “Vùng đất thần linh vẫn lạc, chỗ tốt!”
Cửu Thiên cũng khẽ mỉm cười, hai người lần nữa đứng thẳng dậy.
Trên người Phong Thiên bắt đầu cựa quậy xúc tu, chỉ vào Cửu Thiên nói: “Tôi đã cảm nhận được bình cảnh của tôi dao động, Cửu Thiên, nào, để tôi diện kiến sát chiêu mạnh nhất của cậu. Cậu cũng xem, công pháp mạnh nhất của tộc ma tu đi!”
Cửu Thiên nhấc kiếm lên, trên người bỗng phóng ra lực lượng đáng sợ.
Lúc này, mặt đất dưới chân Cửu Thiên bắt đầu nứt ra từng tấc, một luồng khí áp chế cực kỳ mạnh mẽ lan ra ở vùng đất thất lạc.
“Như ý nguyện của anh!”
Cửu Thiên và Phong Thiên nhìn chằm chằm đối phương.
Bọn họ không định tiếp tục tiêu hao nữa, một chiêu phân thắng thua, một chiêu xem thiên hạ thuộc về ai.
Đột nhiên, Phong Thiên quát to một tiếng, thế giới lập tức tối đi.
“Đạo Chưởng Thần, Thiên Uy Diệt!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất