Năm ngày sau, Đông Giới, Tây Lĩnh, Nam Vực yên tĩnh mười năm bắt đầu xuất hiện ma khí cuồn cuộn.
Vô số đất nước nhìn thấy trên bầu trời, mắt trời đã bắt đầu bị ma khí che đậy.
Hoang mang bắt đầu lan ra, ma khí này xuất hiện, chỉ có thể chứng tỏ một chuyện, đó là ma tu biến mất mười năm đã quay trở lại.
Ma Thần trong lời đồn kia, cuối cùng cũng tới!
Trong lòng quần hùng trong thiên hạ đều nhớ tới tên của một người khác.
“Cửu Thiên!”
Nước Võ Đỉnh, đô thành, Cửu phủ.
Cửu gia hôm nay yên tĩnh hơn mọi khi rất nhiều.
Cửu gia trước nay luôn náo nhiệt, hôm nay lại im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều đợi ở bên ngoài đại sảnh gia tộc, ánh mắt nhìn chằm chằm đại sảnh của gia chủ Cửu gia.
Rõ ràng, hôm nay là ngày trong lời đồn.
Cũng là trận chiến phong thần của gia chủ bọn họ.
Bên ngoài đại sảnh, dựng một bia đá. Bên trên có bốn chữ do đích thân Cửu Thiên viết.
“Tử chiến không lùi!”
Nhiều năm nay, bốn chữ này đã trở thành lời dạy của gia tộc.
Mỗi người đi ra từ Cửu gia đều tự hào dùng họ Cửu.
Hiện nay, thực lực của Cửu Thiên cũng thật sự có thay đổi nghiêng trời lệch đất. Chiến thần của Cửu gia, danh bất hư truyền.
Trong đại sảnh, Cửu Thiên yên lặng ngồi ở vị trí gia chủ.
Người ngồi bên dưới đều là người thân nhất của hắn.
Đám người Hàn Liên sư huynh, đại sư huynh, Nam Cung Lệ, Ngô Tân sư phụ... đều ở đây.
Cha Cửu Phong, ông nội Cửu Hạo Nhiên, chú Cửu Vinh, đều ở đây.
Còn có Huyễn Tầm và Linh Bối đang hôn mê.
Không ai lên tiếng, mọi người đều dùng ánh mắt ôn hòa nhìn Cửu Thiên.
Ngay cả Hàn Liên sư huynh thường ngày sôi nổi nhất, từ sau khi đại hôn với đại tiểu thư của Thủy gia cũng trở nên ổn trọng hơn rất nhiều.
Bước chân vang lên, Thập Tam bỗng xuất hiện ở trong đại sảnh.
Thời gian mười năm khiến Thập Tam trở nên hơi khôi ngô.
Để râu rậm, quần áo đen xì, đi đường thì lực lượng của đạo ở xung quanh đều đang dao động.
“Chủ nhân!”
Thập Tam lấy ra một chiến thư, cung kính đưa cho Cửu Thiên.
Cửu Thiên nhận lấy chiến thư, khẽ hỏi: "Ai đưa tới?”
Thập Tam ngẩng đầu nhìn trời, không nói câu nào.
Cửu Thiên gật đầu hiểu ý, thư từ trên trời rơi xuống, tới từ phía Bắc.
Mở chiến thư ra, bên trong chỉ có một địa danh.
“Nước Kình Thiên!”
Gập chiến thư lại, Cửu Thiên thản nhiên đứng dậy.
Hàn Liên cuối cùng cũng không nhịn được, nói với Cửu Thiên: "Cửu Thiên sư đệ, đệ có nắm chắc không?”
Cửu Thiên cười ha ha nói: “Có nắm chắc hay không đều phải đi. Các huynh ở Cửu gia hai hôm đi. Đệ đi rồi sẽ về.
Cất bước đi ra ngoài, Thập Tam cũng đi theo bước chân của Cửu Thiên.
Cửu Thiên bỗng nhấc tay, khẽ xua tay với Thập Tam.
Ý này rất rõ ràng, ý bảo Thập Tam không cần đi theo.
Thập Tam nghiến răng đứng tại chỗ, siết nắm đấm lại gọi một tiếng: “Chủ nhân!”
Cửu Thiên khẽ mỉm cười, vẫn khẽ lắc đầu.
Cuối cùng, Cửu Thiên khẽ gật đầu với Cửu Phong và Cửu Hạo Nhiên. Hai người không nói lời nào, chỉ nhìn Cửu Thiên một cách hiền từ.
Bọn họ là người thật sự nhìn Cửu Thiên trưởng thành, là người nhìn Cửu Thiên làm sao từng bước dùng thân phận phế vật của thành phố Long Cửu của Đông Hoa châu, từng bước đi tới ngày hôm nay, trở thành minh chủ của thiên hạ!
Ánh mắt của Cửu Thiên quét qua từng người bọn họ.
Còn nhớ không, ở quán rượu của thành phố Long Cửu bái Ngô Tân, từ đó phấn đấu, thay da đổi thịt.
Còn nhớ không, Nhất Nguyên Viện, tu võ đạo, luyện kiếm pháp, đoạt lấy hạng nhất, huynh đệ hiệp lực.
Còn nhớ không, vào đô thành, vượt qua tuyển chọn, có được truyền thừa, khí – võ song tu, một trận nổi danh ở Võ Đỉnh.
Còn nhớ không, đạp hư không, xông vào Đan Thánh, tới Ma Vực, mấy lần sinh tử, sau đó danh chấn tử giới.
Còn nhớ không, nước Kình Thiên, cuộc thi đấu chư quốc, giết ma tu, đấu trí với ma tông, tôi nguyện chiến cả thiên hạ.
Còn nhớ không, ở Hỗn Độn, ải Đăng Thiên, giúp Nam Vực, ác chiến ở Tây Lĩnh, Cực Hạn Võ Tôn phong thần.
Tất cả hình ảnh này đều lặp lại trong đầu Cửu Thiên.
Đời này hắn không còn gì hối tiếc.
Bay lên, Cửu Thiên trong nháy mắt đã biến mất, bước vào hư không.
Sau một nén hương, Cửu Thiên tới nước Đan Thánh.
Lê tông chủ ngồi ở trên lưng thanh long, đã đợi nhiều giờ.
Người đi theo bên cạnh Lê tông chủ còn có Lê Nhân Long, Đan Thánh quốc chủ và đám người Liễu Chỉ tới từ sớm.
Bọn họ thấy Cửu Thiên như thần linh, không nói gì.
Nhìn thấy Cửu Thiên tới, Lê tông chủ chỉ nói hai chữ.
“Đi thôi”
Cửu Thiên khẽ gật đầu, nhẹ nhàng khua tay. Lê tông chủ theo sát sau lưng hắn.
Bốn thánh thú của nước Đan Thánh đều nằm phục dưới đất, phát ra tiếng gầm inh trời về phía Cửu Thiên.
Đi thẳng về phía trước, rất nhanh, Cửu Thiên đã tới bờ bên kia hư không từ Đông Giới nối tới Bắc Cương.
Trải qua nhiều năm tu sửa, bờ bên kia hư không đã khôi phục nguyên trạng, nhưng vì sự ngăn cản của các ma tu, vẫn chưa hoàn toàn mở ra.
Nhưng hôm nay rõ ràng không có trường hợp này.
Bờ bên kia hư không phóng thích ma khí cuồn cuộn ra bên ngoài, những ma khí này vẫn khiến bờ bên kia hư không mở ra một cánh cửa, đủ để Cửu Thiên đi vào.
Không chút do dự, Cửu Thiên trực tiếp đi vào.
Lực lượng xoay quanh, không gian bị xé toạc, đạo chi lực sụp đổ, những cái này đều không làm tổn thương Cửu Thiên được.
Chỉ trong nháy mắt, Cửu Thiên lại nhìn thấy vùng đất Bắc Cương mười năm không thấy.
Ở xung quanh, vô số ma tu dường như đã đợi từ lâu.
Một hư ảnh đứng ở trước mặt Cửu Thiên. Thì ra là Quỷ Yểm ma vương lúc đầu Cửu Thiên chưa giết chết.
Quỷ Yểm ma vương nở nụ cười, hơi cúi người nói: "Cửu minh chủ, lâu không gặp, chào mừng đến với Ma Vực.
Cửu Thiên lạnh nhạt đáp: “Đây là Bắc Cương, không phải Ma Vực.
Quỷ Yểm ma vương còn muốn nói gì đó, Cửu Thiên nhấc tay bóp, Quỷ Yểm ma vương trực tiếp bị nổ tại chỗ, hóa thành hư vô.
Hiện nay chênh lệch giữa bọn họ đã không thể dùng lời nói để hình dung.
Vô số ma tu ở xung quanh vội vàng lùi lại. Những kẻ yếu như bọn họ, cho dù có nhiều nữa cũng không thể tạo thành chút sát thương đối với Cửu Thiên.
Cửu Thiên tiếp tục bay về phía trước, Lê tông chủ luôn đi ở đằng sau Cửu Thiên.
Không lâu sau, Cửu Thiên dẫn Lê tông chủ tới chỗ của nước Kình Thiên năm đó.
Ngẩng đầu nhìn, lúc này nước Kình Thiên sớm đã không còn bóng dáng.
Chỉ còn lại một tế đài khổng lồ xây dựng ở đó, bên trên, Phong Thiên – tông chủ của Đạo Tâm Ma Tông đã đợi nhiều giờ!
“Cửu Thiên!”
Phong Thiên khế khoát tay, Cửu Thiên hóa thành một luồng ánh sáng, đáp xuống tế đài.
Ở đằng sau, Lê tông chủ cũng đáp xuống.
Phong Thiên cũng nhìn thấy Lê tông chủ, nở nụ cười tươi, nói: “Lê tông chủ, ông còn sống à. Sao hả, hôm nay tới xem trận chiến của thần linh à?”
Lê tông chủ gật đầu nói: “Người sắp chết rồi nên tới xem trận chiến phong thần này. Hai người tiếp tục, không cần để ý tới tôi.”
Phong Thiên cười nói: “Thú vị, Cửu Thiên, cậu còn mang cả người tôi muốn giết chết nhất tới. Xem ra hôm nay tôi buộc phải thắng”
Cửu Thiên nói: “Tôi cũng không thể thua! Phong Thiên, mời!”
Vừa nói xong, Cửu Thiên lấy trọng kiếm Vô Phong của mình ra, Tiểu Hắc xuất hiện trên vai.
Sau đó, trời đất thay đổi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất