Tập hợp đủ sáu viên, Cửu Thiên thế nào cũng không ngờ, hỗn độn lục đạo châu sẽ dùng tình huống như này tập hợp đủ ở trong tay hắn. 

Nguyên bản sinh tử huyễn mộng! 

Nghe nói hỗn độn lục đạo châu tụ với nhau thì có thể nhìn thấy chân lý của thế giới này. 

Thứ như này, thì ra đều do thần linh nắm giữ. 

Nhưng có phải do thần linh sáng tạo không thì lại không rõ. 

Nhưng lúc này Cửu Thiên không có tâm trạng kiểm tra bí mật của hỗn độn lục đạo châu. 

Bây giờ hắn chỉ muốn biết Linh Bối bị làm sao. 

Mười năm nay, Linh Bối đã chạy đi đâu. Cửu Thiên luôn cho rằng Linh Bối nhất định sẽ quay về tìm hắn. 

Bởi vì phần lớn lực lượng truyền thừa của thần sứ đều ở trong tay hắn. 

Có thứ này, Cửu Thiên nghĩ, Linh Bối cho dù có chạy cũng sẽ ngoan ngoãn tìm về. 

Nhưng kết quả, hắn và Lê tông chủ đã tìm nhiều năm như vậy cũng không tìm được! 

Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn sang Tiểu Lộ, nói: “Cô phải giải thích rõ cho tôi, tất cả chuyện này rốt cuộc là vì sao?” 

Tiểu Lộ từ từ nói: “Anh Cửu Thiên, thật ra mười năm nay, bọn em đều ở một nơi. Đó là điểm cuối của thế giới. 

Đồng tử của Cửu Thiên hơi co rút, khẽ nói: “Điểm cuối của thế giới ư? Hai người đã tới điểm cuối của thế giới!” 

Tiểu Lộ gật đầu nói: “Phải. Em cũng không biết nên hình dung nơi đó như nào, tóm lại sau khi ra khỏi nơi đó thì em hình như đã mất đi tất cả ký ức liên quan tới chỗ đó. Nhưng em nhớ, chị Linh Bối túm em, đi tới vùng đất thất lạc. Bọn em tìm được truyền thừa của thần linh, một phủ đệ của thần linh. Chị Linh Bối ép em dùng công pháp của tộc ẩn 

náu, mở ra cửa lớn của phủ đệ thần linh. Sau đó điều bọn em đều không ngờ được là chỗ đó vậy mà nối tới điểm cuối của thế giới. 

Nói tới đây, Cửu Thiên bỗng cảm thấy lực lượng thiên địa, lực lượng của đạo ở xung quanh vậy mà có hơi thay đổi. 

Loại cảm giác này khiến Cửu Thiên thấy rất lạ, trên người Tiểu Lộ không có bất cứ sự thay đổi lực lượng, tại sao mọi thứ ở xung quanh lại có cảm giác bị thiên địa áp chế? 

Tiểu Lộ khựng lại một chút, nói tiếp: “Sau đó, đột nhiên từ trong cơ thể của chị Linh Bối xuất hiện hai thần hồn giống y hệt chị Linh Bối. Bọn họ đánh nhau rất dữ dội, cuối cùng là chị Linh Bối lương thiện hất em và cơ thể của chị Linh Bối quay về. Bọn em lưu lạc ở rìa điểm cuối của thế giới, lênh đênh mười năm. Em nhớ mỗi ngày trải qua như nào nhưng không nhớ được tình hình bên trong điểm cuối của thế giới, còn nữa... 

Tiểu Lộ vẫn muốn nói gì đó, cuối cùng lại ngã ra đất. 

Cửu Thiên vội vàng đưa tay đỡ cô ta, cẩn thận kiểm tra. Lại phát hiện Tiểu Lộ kiệt sức mà ngất đi. 

Chuyện này thật sự không có khả năng, rõ ràng trước khi nói vào vừa rồi, vẫn dáng vẻ vô cùng bình thường. 

Lúc này Lê tông chủ và Đan Thánh quốc chủ đều đi qua, nhìn sang Cửu Thiên nói: “Hỏi xong rồi sao?” 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Hỏi xong rồi. Xem ra tình hình không lạc quan lắm. Tôi mang Tiểu Lộ và Linh Bối trở về. 

Lê tông chủ gật đầu nói: “Đó là đương nhiên. Nhưng mà Cửu Thiên, tôi phải nhắc nhở cậu, Linh Bối của bây giờ chỉ là một cái xác biết đi, cô ta không có thần hồn, không nghe được cậu nói chuyện. Thứ sót lại trong cơ thể của cô ta chỉ là một tia chấp niệm, cậu tốt nhất để cô ta nghỉ ngơi, chứ không phải để cô ta tiếp tục cử động như này!” 

Cửu Thiên nghe xong, vội vàng rót lực lượng vào trong người của Linh Bối. 

Ngay lập tức, Cửu Thiên cảm nhận rõ được, tình hình quả nhiên giống y hệt như lời Lê tông chủ nói. 

Cửu Thiên phong ấn tất cả lực lượng của Linh Bối, lập tức Linh Bối hôn mê, được Cửu Thiên ôm chặt. 

Cửu Thiên cười khổ, nói: “Mười năm rồi, người đã tìm được, hồn vẫn chưa trở về. Tôi phải tới điểm cuối của thế giới tìm cô ấy. 

Đan Thánh quốc chủ nói: “Đối phó xong Phong Thiên rồi đi. Hẹn ước mười năm của hai người sắp tới, sau khi mọi thứ xong xuôi, tôi đi cùng cậu tới điểm cuối của thế giới.” 

Cửu Thiên gật đầu, xoay người chuẩn bị rời đi. 

Vào lúc này, Lê tông chủ nói: "Cửu Thiên, nhớ ngày đại chiến giữa cậu và Phong Thiên thì đưa tôi đi cùng!” 

Cửu Thiên kinh ngạc nói: “Tại sao?" 

Lê tông chủ cười nói: “Không tại sao cả. Tôi sắp chết rồi. Cậu cũng không cứu được tôi. Tôi chỉ muốn trước khi chết không bỏ lỡ trận chiến cuối cùng này. Tôi tình nguyện chết ở 

trong chiến đấu của cậu, cũng đừng bắt tôi một mình ngồi ở đây, đợi tin cậu cứu thế giới, hoặc Phong Thiên hủy diệt thế giới. Tôi đã giao tất cả mọi chuyện của Ngự Thú trai cho Lê Nhân Long, cậu ta sẽ hoàn thành thật tốt. Nhớ đưa tôi đi!” 

Cửu Thiên nhìn ánh mắt đã sắp mất đi ánh sáng của Lê tông chủ, thở dài một tiếng, khẽ gật đầu. 

Lê tông chủ mỉm cười nói: “Cảm ơn.” 

Cửu Thiên không trả lời, bóng dáng bay lên cao, trong nháy mắt thì biến mất. 

Lê tông chủ quay đầu nói với Đan Thánh quốc chủ: "Thật ra, tôi thật sự rất ngưỡng mộ cường giả như các người. 

Đan Thánh quốc chủ cười nói: “Cường giả vô số, người tài trí thiên cổ chỉ có mình ông!” 

Lê tông chủ cười ha ha thành tiếng. 

Tiếng cười bay theo gió, mãi quấn quanh. 

Bắc Cương, Ma vực. 

Một tế đài hư không khổng lồ, lớn gấp ba lần nước Kình Thiên lúc ban đầu. 

Ma khí cuồn cuộn, thậm chí che đi màu đen của hư không. 

Tế đài khổng lồ bằng xương trắng, vậy mà sửa thành dáng vẻ vương tọa, tất cả xương trắng được mài sáng bóng, giống như ngọc thạch trong suốt, trên vương tọa khắc bốn chữ Ma Thần vạn cổ. 

Một người yên lặng ngồi ở trên vương tọa. Hư không ở xung quanh sớm đã quỳ đầy vô số ma tu. 

Không ai dám lên tiếng, thậm chí không dám hít thở. 

Bọn họ cũng không biết đã quỳ ở đây bao nhiêu ngày. 

Chỉ biết, những ma tu quỳ chết ở đây, không đếm xuể, tất cả đều hướng về phía hư không. 

Cuối cùng tập trung ở xung quanh tế đài, sau đó bị tế đài thôn phệ thành từng động xương trắng. 

Người đàn ông ngồi trên vương tọa mặc áo giáp đen xì, gương mặt tuấn tú, tóc đen bay bay, hai mắt nhắm mắt. 

Chinh là Phong Thiên – tông chủ của Đạo Tâm Ma Tông! 

Hắn ta dường như trẻ hơn rất nhiều, một gương mặt tuấn tú, nhìn trông còn tuấn tú hơn Cửu Thiên hiện nay, hơn nữa một chút ánh sáng tím ở mi tâm tạo thêm tà khí. 

Hắn ta không cử động, giống như bóng tối của thiên hạ đang dựa vào người của hắn ta. 

Mấy ma tu gần tế đài nhất, thậm chí có thể cảm nhận được lực lượng vô cùng đáng sợ ở trên người hắn ta. 

Dường như chỉ cần đưa một ngón tay ra thì có thể bóp nát bọn họ. 

Cũng không biết qua bao lâu, Phong Thiên cuối cùng cũng hơi cử động. 

Chỉ cử động một chút khiến cả hư không đều bắt đầu vặn vẹo. 

Từng chút một, Phong Thiên mở hai mắt ra. 

Ngàn vạn ma tu lập tức đè thấp cơ thể của mình xuống, hận không thể hoàn toàn cui vào trong đại đạo hư không. 

Hắc mang quỷ dị trong mắt, Phong Thiên bỗng cười thành tiếng, hoạt động ngón tay của mình, sau đó nhìn vô số ma tu ở bên dưới rồi cười nói: "Thời gian tới chưa?” 

Ở bên dưới có ba ma tu đứng dậy. 

eyJpdiI6IjA2d0RJZFpQbDZoZDFKckdmZW0yV0E9PSIsInZhbHVlIjoiZmpDSGE1UkRUK01pcHFtWWNiWEtTRnkxeFVwNlA1NGIzZzNySVB1ZzlobTE2MHRTd3hYNW9yYXdNM2ZzSmV6aURQclRiZUdQRVZLK254NUVZUEZUS01hNDg4byt6Q1loMWJXdEowZFdNclFtc1NYRVFueEU4WWNFZmxiTUxCT004SUFnVENKV3dBU05wdCtCV0JrZ2JyRVJwbm02MzNHakM2TXdFYUJLdzFIZVNrSTJoRVBINVFKQmpUNDgyRmkzRmlTYWRiK2ZCUmp5QkpFTHFLSlIzMmJBRFFQSTF0NjRtXC9iSUhZSmo0XC9ZeG1RbWZlMTdnaGJiOEtvd0Z4SUtBY3RtTkFhN1psaldZSDY5UnFUWngwM3JTNENXcDRqeHFcL3lIY2lxallTSkswMHJ4QlFtOCtDVHZlckwwd1NQQ3QzaEpJckdRUnVpanZ1ZU5KNlV1TWNQWmV5SHhhRHgxN3VnRzRYSnhSUEczN01IMG92Mzd4aGVYK0pqMWxYYUNjXC9aMDNxNVlaY3lJdnJBVmcyZzdhazUwbXptczBNMlV4NEI4Z3NoT3ZEa29TTTBLR2VGY2xydE1NSnduaEs1ZXIzM3A2bEhMakZvYkFyNzZSTmk5SjRBPT0iLCJtYWMiOiJmYzhkYmQ1NDZlMTc1YmU5NTQ4YjkzN2M0YzhmZjg2NGNlYTY3YTRlNjZlZjA1OTYyZDViZGNiMjM4Nzc5MjMxIn0=
eyJpdiI6IjljRlJUalJWTHc4VEo0b1ljOXo2bUE9PSIsInZhbHVlIjoiTStFdVA0ODVUQ1o4QlVJRHdjR0JyTGlLeTVoRExwbTN0a0dmc3NpeitCdzh2VFdpTEtWZjhOeXJGKzJDMTM1NmhmWU1CNEtYVXJIYXkramtTZnNOTkZqWjkrZkNWVktDUDlWbmMwUVk5c3RjSXJ1UXFOeTM5d0hrc253QStjbkV1M0FKaXg5SDloZWVwa3hMZVZ1clgwa0Q5Z25pNnM2NjJZTUZZS0JJcXlVdWF2R0ExUm1ENyt1YVErRFZjSGliTmRxTVZVWndsSThrQm9rSVFZK3c0UT09IiwibWFjIjoiZWI5MjA2YjAwODBiNGE3ZjcyNzc2YzMzN2Q4NThkN2Y0YTBmNDAzZTNlNTUyNTlkOGQ3ZTJhYzIyOGNhMzVlOCJ9

Phong Thiên đứng dậy nhìn thiên hạ, mang theo khí thế nhìn chúng sinh, nói: “Vậy thì bắt đầu thôi!”

Ads
';
Advertisement
x