Vương Mãnh bị một câu nói của Cửu Thiên làm cho đỏ mặt, lúc đầu khi ở nước Bắc Thần, hắn ta vẫn chỉ là một đầu bếp.
Vì giấc mơ có một ngày trả thù cho tông môn, luôn cố gắng tu luyện. Muốn tìm Cửu Thiên đại chiến một trận, vì vậy còn đặc biệt tới nước Võ Đỉnh.
Nhưng về sau, sau khi danh tiếng của Cửu Thiên truyền khắp thiên hạ, còn là minh chủ của cả thiên hạ.
Vương Mãnh biết giấc mơ của mình không thể thực hiện.
Hắn ta không cam tâm, chạy tới Cửu gia, nghĩ bản thân cho dù chết ở trong tay Cửu gia, cũng coi như viên mãn.
Không ngờ bị Cửu Hồng Vũ đánh một trận, đá hắn ta ra ngoài.
Vương Mãnh không chết, cũng không cam tâm, cứ thế hết lần này tới lần khác khiêu chiến.
Kết quả đánh qua đánh lại, bị ngược đãi mỗi ngày. Không ngờ Cửu Hồng Vũ đã nhìn trúng hắn ta.
Cửu Thiên đi tới trước mặt Vương Mãnh, nói: “Cậu chắc biết tại sao lúc đầu tôi lại giết Băng Thánh rồi nhỉ, cậu còn muốn ra tay với tôi không?”
Vương Mãnh gãi đầu, nói: “Sau khi tới nước Võ Đỉnh, tôi mới biết. Nhưng mà Cửu minh chủ, tôi vẫn muốn đánh vài chiêu với anh. Tôi nhất định sẽ tu luyện trở thành cường giả cực hạn, tới lúc đó sẽ khiêu chiến anh!”
Cửu Thiên vỗ vai của Vương Mãnh, quay đầu nói với Đông Cẩm ở đằng sau: “Đông Cẩm, cậu ta rất giống cậu.
Đông Cẩm cười hiền hậu, hắn ta nhớ tới lúc mình tới nước Võ Đỉnh tìm Cửu Thiên bái sư.
Thật sự là trải qua vô vàn khó khăn mới khiến Cửu Thiên nhận hắn ta làm đồ đệ.
Bây giờ, hắn ta và Thập Tam đã là chấp sự trưởng lão của Cửu Tiêu nhất mạch thuộc Cửu Tiêu môn.
Chỉ mười năm ngắn ngủi, Cửu Thiên đã dạy Đông Cẩm trở thành một cao thủ Võ Tôn.
Thiên hạ hiện nay, có ai không biết Võ Uy Đông Cẩm.
“Hồng Vũ, chuyện của em, em tìm cha và ông nội nói chuyện là được. Gia chủ như anh lười quản chuyện em gả cho ai. Nhưng anh chỉ nói một điểm với em, em tuyệt đối đừng đánh chết Vương Mãnh.
Cửu Hồng Vũ cười nói: “Sẽ không đâu, tên này rất giỏi chịu đánh, nếu không em mới không cần anh ấy. Vậy em đi hỏi ông nội.
Cửu Hồng Vũ nói xong thì kéo Vương Mãnh rời đi.
Cửu Thiên nháy mắt với Đông Cẩm, Đông Cẩm cũng thức thời rời đi, đi xử lý chuyện của Cửu Tiêu môn.
Cả hậu viện chỉ là lại Cửu Thiên và Huyễn Tầm.
Chắp tay sau lưng, Cửu Thiên đứng ở bên cạnh Huyễn Tầm. Huyễn Tầm đứng dây chỉnh lại quần áo giúp Cửu Thiên, cười nói: “Hôm nay không bế quan à, đột phá rồi sao? Anh xem bộ râu dài này của anh này, cũng không xử lý một chút, thật xấu. Da cứng, râu cũng như dao vậy”
Cửu Thiên nói: “Đâu có dễ đột phá như thế. Bây giờ anh đã tới bình cảnh, cảm thấy đột phá cảnh giới này hình như thiếu một bước. Một bước phong thần, lời này không hề điêu. Mười năm khổ tu, cũng chỉ khiến lực lượng của anh viên miễn. Quả nhiên, thiếu tranh đấu, người thích gia tăng trong tuyệt cảnh như anh, tốc độ tu luyện đã chậm đi”
Huyễn Tầm nói: “Chậm thì chậm, dù sao trong thiên hạ cũng không ai là đối thủ của anh nữa rồi. Đúng rồi, hôm nay Lê tông chủ gửi thư tới, nói là Linh Bối trở về rồi”
Mắt của Cửu Thiên chợt sáng lên, nói: “Cuối cùng cũng tìm được rồi sao? Lê tông chủ đã tốn mười năm mới mang được người về cho anh”
Huyễn Tầm trợn mắt nói: “Bản thân anh còn không phải cứ cách vài ba hôm lại đi tìm à, kết quả vẫn không tìm được. Lê tông chủ tìm người về cho anh là không tệ rồi. Haizz, đợi Linh Bối trở về, phu nhân như em cũng phải thêm một chị em rồi. Nếu lúc đầu tìm được cô ấy sớm, em chắc chắn sẽ cùng cô ấy gả cho anh.
Cửu Thiên ôm lấy Huyễn Tầm, nói: “Đây là số phận, ai kêu người anh quen sớm nhất vẫn là em.
Huyễn Tầm và Cửu Thiên nhìn nhau bật cười, sự ăn ý ngầm mười năm, sớm đã khiến bọn họ không xa được đối phương. Suy nghĩ trong lòng Cửu Thiên, Huyễn Tầm rất rõ. Huyễn Tầm đập vào ngực của Cửu Thiên, khẽ nói: “Mang cô ấy trở về đi, những năm nay, cô ấy chịu quá nhiều khổ sở rồi.
Cửu Thiên gật đầu hiểu ý, dõi theo Huyễn Tầm đi về phía sương phòng ở hậu viện.
Mãi tới khi bóng dáng của Huyễn Tâm biến mất khỏi tầm mắt, tâm thần của Cửu Thiên lúc này mới khẽ động. Ngay lập tức, bóng dáng chui ra trong một khoảng lực lượng đại đạo ngũ sắc.
Chỉ trong vài giây, Cửu Thiên đã rời khỏi nước Võ Đỉnh, lao vào trong hư không mênh mông.
Sau thời gian một nén hương, nước Đan Thánh rộng lớn xuất hiện ở trước mặt Cửu Thiên.
Bóng dáng dừng lại, ngay lập tức thanh long canh phòng ở bên ngoài hư không của nước Đan Thánh ngồi phịch xuống.
Nhìn thấy người tới là Cửu Thiên, lập tức giống như chó nằm bò dưới đất, nở nụ cười nịnh nọt với Cửu Thiên.
“Ngoan!”
Cửu Thiên vỗ đầu của thanh long, bóng dáng của Tiểu Hắc cũng hiện ra ở trên vai Cửu Thiên.
Nhìn thấy Tiểu Hắc, thanh long lập tức cúi đầu thấp hơn. Tiểu Hắc của hiện nay, trên người có hai màu trắng đen, giống như hoa văn bát quái lập lòe, giống như âm dương nhị khí lưu chuyển.
Trong mắt chứa thế giới, long uy chấn thiên địa.
Bây giờ Tiểu Hắc ở trong thiên hạ được mệnh danh là Huyền Long Thần. Thanh long nhìn thấy Tiểu Hắc thật sự như nhìn thấy tổ tông của mình.
Tiểu Hắc khua khua mấy cái với thanh long, ý đó là lần sau nhớ để lại đồ ăn ngon cho ta.
Sau đó, nó đi theo Cửu Thiên vào nước Đan Thánh.
Quang ảnh từ trên trời giáng xuống, Cửu Thiên và Tiểu Hắc trực tiếp tới bát trọng thiên của nước Đan Thánh.
Ngay lập tức, Lê tông chủ và Đan Thánh quốc chủ đang cho ăn hoang thú đều bị dọa giật mình.
Khi nhìn thấy là Cửu Thiên tới, Lê tông chủ nở nụ cười rạng rỡ.
Thời gian mười năm dường như khiến Lê tông chủ già đi rất nhiều.
Lê tông chủ của lúc này đã không còn dáng vẻ của năm đó, sắp biến thành ông lão sắp chết.
Sự sống, nhục thể, thần hồn của ông ta đều ở bờ vực sụp đổ.
Cho dù là Cửu Thiên cũng không cứu được ông ta.
Đan Thánh quốc chủ lại không khách sáo chỉ vào Cửu Thiên, nói: “Cửu Thiên, kêu Tiểu Hắc của cậu an phận một chút, lần trước nó chạy tới đã ăn quả Kim Đan Đại Đạo của tôi rồi. Lần này nói không chừng cây Thánh Linh Bổ Thiên cũng không giữ được.
Cửu Thiên khẽ cười nói: “Tôi không phải đã sửa toàn bộ vết nứt của nước Đan Thánh để bồi thường cho ông rồi hay sao? Chuyện đã qua thì đừng nói nữa. Lê tông chủ, ông tìm được Linh Bối rồi sao?”
Lê tông chủ gật đầu nói: “Phải. Ở đó
Cửu Thiên nhìn theo hướng chỉ của Lê tông chủ.
Ngay lập tức, một bóng dáng đập vào mắt.
Linh Bối mặc nghê thường phượng y, yên lặng ngồi ở đó.
Bên cạnh có một cô gái, đỡ cô ta.
Sau đó, Cửu Thiên đi lên, gọi một tiếng thăm dò.
“Linh Bối!”
Ngay lập tức, Linh Bối và cô gái bên cạnh đều quay đầu, sau đó lao về phía Cửu Thiên.
Ngay lập tức, Linh Bối trực tiếp nhào vào trong lòng của Cửu Thiên.
Một cô gái khác cũng đi tới bên cạnh Cửu Thiên, nói với Cửu Thiên: “Anh Cửu Thiên, còn nhớ em không?”
Cửu Thiên nhìn kỹ cô ta một lúc lâu, bỗng kinh ngạc nói: “Tiểu Lộ, cô có phải Tiểu Lộ không?”
Tiểu Lộ liên tục gật đầu. Cửu Thiên cúi đầu nhìn Linh Bối, lại phát hiện ánh mắt của Linh Bối vô cùng trống rỗng, giống như không nhớ gì hết.
“Chuyện này là sao?”
Cửu Thiên lo lắng hỏi.
Cửu Thiên chỉ liếc nhìn thì sững sờ: “Bản Mệnh châu trong hỗn độn lục đạo châu”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất