Ánh sáng như dòng nước chảy, mây trắng bay là là. 

Thời gian mười năm, đối với người bình thường mà nói là rất dài. 

Nhưng đối với cường giả mà nói, chỉ là thời gian của vài lần bế quan. 

Nhưng mười năm này, đối với thiên hạ mà nói lại rất quan trọng. 

Ma tu ở Tây Lĩnh bị đánh bại, Ám Nguyên thánh nữ biến mất. Bờ bên kia hư không bị nổ, ma tu hoàn toàn trầm lắng, cũng không thấy bóng dáng. 

Đồng thời, danh tiếng của Cửu Thiên cũng được thay bằng hai chữ minh chủ, hoàn toàn truyền khắp thiên hạ. 

Bất luận là Nam Vực, Tây Lĩnh, Đông Giới, tất cả đều công nhận ba chữ Cửu minh chủ. 

Minh chủ của thiên hạ. 

Tuy không phải đế vương nhưng được người đời tôn kính hơn đế vương. 

Bát Phương Tiền Trang ở Nam Vực cũng phái tiểu thư của Đường gia, Đường Hiểu Đồng tới tìm Cửu Thiên nghị hòa. 

Mang theo vốn liếng là Võ Tàng Quyển và Sinh Linh châu trong hỗn độn lục đạo châu. 

Nước Hoàn Vũ, đệ tử của Hoàn Vũ Thiên Thánh, Khổng Lâm. 

Khi Cửu Thiên cưới Huyễn Tầm tiểu thư của Ngự Thú trai thì mang ba phi thuyền đầy ắp quà linh tinh tới. 

Nói tới chúc mừng, thật ra bọn họ rốt cuộc có ý gì. Mọi người đều rõ. 

Thù mới nợ cũ của Hoàn Vũ Thiên Thánh, Bát Phương Tiền Thánh và Hỗn Độn Võ Thánh và thầy trò Cửu Thiên vào lúc đầu, người trong thiên hạ không ai không biết. 

Khổng Lâm đâu phải tới tặng quà mừng, rõ ràng là tới cầu hòa. 

Bây giờ, nếu Cửu Thiên thật sự muốn trả thù nước Hoàn Vũ hay Bát Phương Tiền Trang, thật sự chỉ là chuyện đi một chuyển mà thôi. 

Nhưng Cửu Thiên lại vào hôm đại hôn, mỉm cười uống hai ly với Khổng Lâm. 

Tỏ ý, những chuyện này đã qua rồi. 

Hoàn Vũ Thiên Thánh cũng được, Bát Phương Tiền Thánh cũng thế. Mặc kệ bọn họ đã làm gì, cuối cùng đều chết ở trong tay Phong Thiên – tông chủ của ma tu. 

Cũng coi như là chết vì thiên hạ, nợ nần giữa bọn họ sớm đã tan biến theo cái chết của Bát Phương Tiền Thánh, Hoàn Vũ Thiên Thánh. 

Về sau, Bát Phương Tiền Trang vẫn là Bát Phương Tiền Trang, nước Hoàn Vũ cũng vẫn là nước Hoàn Vũ. 

Đối với điều này, Lê tông chủ luôn ngồi ở bên cạnh Cửu Thiên chỉ cười vài tiếng. 

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã gần mười năm trôi qua. 

Đông Giới, nước Võ Đỉnh, đô thành. 

Vẫn phồn hoa, vẫn náo nhiệt. 

Hàng quán nhiều như mây, xe ngựa qua lại, quán trà quán rượu vô cùng đông. 

Khi ma tu làm loạn, nước Võ Đỉnh không sao, lần thảm nhất cũng chỉ là bị Băng Thánh của nước Bắc Thần đóng băng. 

Khi ma tu hống hách nhất, nước Võ Đỉnh cũng không sao, thậm chí càng thêm phong quang hơn trước đây, chỉ vì nước bọn họ có một Cửu Thiên. 

Đợi tới khi toàn bộ ma tu bị Cửu Thiên đánh bỏ chạy, Bắc Cương triệt để phong bế. 

Nước Võ Đỉnh trở thành nơi các nước kính ngưỡng, vạn nước ghé thăm. 

Những đất nước ở Đông Giới khỏi cần nói, tất cả đều nên kế hoạch muốn tới nước Võ Đỉnh nhìn Cửu Thiên một lần. Ít nhất, cũng phải nhìn thấy Cửu phủ và người của Cửu gia. 

Người của các nước Nam Vực, Tây Lĩnh, hận không thể coi nước Võ Đỉnh thành thánh địa nhất định phải tới một lần trong đời. 

Ngàn vạn võ giả chạy tới đây, luyện khí sĩ cũng chạy tới đây, nói là muốn ké một chút khí tức thần linh. 

Tới lúc, khi Lê tông chủ lần nữa mở cuộc thi đấu vạn phương chư quốc, gần như tất cả các quốc chủ của các nước đều tán thành để nước Võ Đỉnh làm nước tổ chức. 

Đối với điều này, Cửu Thiên khẽ gật đầu, sau đó ở trước mặt tất cả cường giả trong thiên hạ, ở xung quanh nước Võ Đỉnh, mở thông đạo tam giới. 

Đại thần thông như này, chỉ có thể dùng từ kinh hãi thế tục để hình dung. 

Sau đó, Cửu Thiên lại đón hết đệ tử Thần Hoàng nhất mạch thuộc Cửu Tiêu môn trong Hỗn Độn tới nước Võ Đỉnh. 

Mở lại Cửu Tiêu sơn môn, đúc lại càn khôn cuồn cuộn. 

Các trưởng lão của Thần Hoàng nhất mạch đều quỳ xuống trước Cửu Thiên. 

Lúc đầu khi bọn họ nhận tông chủ như Cửu Thiên, ít nhiều cũng có chút không tình nguyện, nếu không phải Cửu Thiên dùng lực lượng cường thế, vượt qua chín ải Đăng Thiên, bọn họ chắc chắn sẽ không đồng ý. 

Nhưng bây giờ, bọn họ đều cho rằng, đây là số trời. Cửu Thiên quả nhiên là tông chủ trong định mệnh của bọn họ! 

Mà sau khi Cửu Thiên ở lại Cửu Tiêu môn, các trưởng lão của Cửu Tiêu môn thuộc thế hệ trước vậy mà cũng có mấy người quay về, trong đó bao gồm Tử Tiêu trưởng lão từng chỉ điểm Cửu Thiên ở nước Đan Thánh. Khi nhìn thấy Cửu Thiên tự tay đặt bài vị của Thần Tiêu Võ Thánh ở trong từ đường mới của Cửu Tiêu môn, Tử Tiêu trưởng lão nước mắt đầy mắt, hành đại lễ với Cửu Thiên, sau đó quay về tông môn. 

Con cháu của Cửu gia cũng bắt đầu từ lúc này chính thức trở thành đệ tử của Cửu Tiêu môn. Nhưng bọn họ đương nhiên tự động trở thành đại sư tỷ Cửu Hồng Vũ của Cửu Tiêu nhất mạch. 

Hậu viện của Cửu phủ. 

Huyễn Tầm yên lặng ngồi ở trong lương đình, tóc hơi vén lên, mặc chiếc váy trắng. Huyễn Tầm không để lại dấu vết gì trên gương mặt của cô ta, chỉ là khí chất của cô ta đã hoàn toàn trở nên điềm tĩnh. 

Thưởng thức trà mát, nghe tiếng gió mưa. Huyễn Tầm ngồi ở đó, nhìn Cửu Hồng Vũ đang luyện võ trong sân. 

Một lúc sau, Cửu Hồng Vũ cuối cùng cũng dừng lại, linh khí thiên địa ở xung quanh mãi không tan đi, giống như gió quét trong sân. 

“Chị dâu, bộ Sinh Tử Luân Chuyển Kình này của em luyện được chứ?” 

Cửu Hồng Vũ đắc ý nói. 

Huyễn Tầm cười nói: “Không tệ thì không tệ, nhưng cứ thiếu vài phần sát khí của đàn ông. Qua đây đi, uống ít trà.” 

Cửu Hồng Vũ ồ một tiếng, yên lặng ngồi ở đối diện của Huyễn Tầm, thời gian mười năm cũng khiến cô nàng ương bướng Cửu Hồng Vũ này trở nên trầm ổn, khí thế cũng trở nên rất khác. 

Cửu Hồng Vũ bỗng nói: “Chị dâu, anh Cửu Thiên lại đi bế quan rồi. Hai người như này, cả đời cũng không sinh được con đâu.” 

Huyễn Tầm lườm Cửu Hồng Vũ, nói: "Cái con bé này, em biết gì chứ. Chị và Cửu Thiên không sinh được con, chỉ là vì tu vi của anh ấy quá cao, tu vi của chị quá thấp. Người mạnh với kẻ yếu, khó sinh con được. Điểm này Đan Thánh quốc chủ đã giảng rất rõ cho chị rồi!” 

Cửu Hồng Vũ nói: “Vậy phải làm sao, chị muốn đuổi kịp anh Cửu Thiên, thật là xa xôi. 

Huyễn Tầm nói: “Phải, vậy nên Cửu Thiên cũng đang nghĩ cách, dù sao anh ấy sẽ có cách, cứ để anh ấy từ từ. Haizz, bây giờ đã sắp tới giao ước mười năm. Chị lo lắng tâm cảnh của anh ấy không vững, thua trận chiến cuối cùng, vậy thì không tốt. 

Cửu Hồng Vũ ngẩng cổ nói: “Sao có thể chứ, anh Cửu Thiên sẽ thua ư? Hừ hừ! Đúng rồi, chị dâu, em giới thiệu một người cho chị!” 

Huyễn Tầm cười nói: “Trai hay gái? Ồ, là bạn đời à? Nhìn trúng thanh niên tuấn kiệt nào rồi? Cô gái già như em cuối cùng cũng muốn gả chồng rồi” 

Cửu Hồng Vũ nhăn nhó, nói: “Chị dâu, chị giúp em xem trước, rồi nói vài lời tốt đẹp với anh Cửu Thiên. Bây giờ anh ấy là gia chủ, cũng là tông chủ, còn là minh chủ. Em thật sự sợ anh ấy không đồng ý. 

Huyễn Tầm nhíu mày nói: “Em đã chắc chắn rồi, anh ấy sao lại không đồng ý chứ. Em không phải tìm một ma tu đấy chứ? Vậy em phải nói với anh Thập Tam của em trước” 

Cửu Hồng Vũ lắc đầu nói: “Không phải là ma tu, Vương Mãnh, Vương Mãnh anh vào đây” 

Gọi một tiếng, một người đàn ông nhìn trông hiền hậu đi vào, ngoan ngoãn đứng ở trước mặt Huyễn Tầm, cũng không dám nói nhiều. 

Huyễn Tầm hơi nhíu mày, nhìn dáng vẻ của người đàn ông này cũng không tệ, tu vi cũng được, cô ta không khỏi nghi hoặc: “Khá tốt mà! Tại sao Cửu Thiên lại không đồng ý?” “Bởi vì cậu ta từng có duyên gặp một lần với anh. 

eyJpdiI6ImJ4NXpRa3ZhWE5pckRBT1N4U21OVkE9PSIsInZhbHVlIjoicTNGRTRLNWpGVFZGM2pDbm9hSUtXV3ZzY1wvMTVFNDdnWEdXQU9UbHFHYTZpTUc4cGU2SUk3emNIVXRhTGtmeGhpNG45aUs1SG9hcGtMRG5sVG9hOUtzNkk5VHd4Z2RmaUFVM0tNOVEwb2lEU2NJQzRsVzVvWWUzemlrOFVJSkV6S0J0OVJnUHBScGZzc1hZczNkT0ZLblFnTnE2MXBRMVdOMjZcL1U5SlVqZ009IiwibWFjIjoiZmE4MGExNTJiN2NkMjdiYWE1ZjFjMGRhYWE5NWQzZmFiZDkwMWJmOWI0NDhjOGQwZmU2YTM1M2Q2YWM2ZDQ5YyJ9
eyJpdiI6Imk1cEJaMmNwU1wvOEx3ZldzUWs1M2ZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlpuTk53aGM0YmVYWTNXV05LbzZlRFwvYkhGMWZIV29aa1pXdzFHNHhMUE50MURBS2FUVzZyNlZzT1lkSm9PNzk5ZUo5enVMeDR0Q1lQUW04N2Jsa3EwUnRcL3N3Zm9uMzZueDl1cjNvUVc3TXNNelh6aDg0S3BwakVETmdjV2FBUnNleXpnWEtzTm1UVXdoTUd0bjdvbVZ6cFpDR1lScmh3MHhLaHhHOHdqM2xJamFRYUVpb1RJOWY5WElndVZUTnFrajJXTWQxZGhuZkdpNklib0plZFFcL3c9PSIsIm1hYyI6IjRlMjExZTMxYzNhZDQxMjkxOTYwNzg3ZTk1ZTc3YmIyNmFiMzA3Yzg1Yzg1OTg3MWVjMGQzMmMzZTZmNzFmN2IifQ==

Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn sang Vương Mãnh, cười nói: “Từ biệt mười mấy năm, không ngờ, Vương Mãnh cậu thật sự tìm tới rồi.

Ads
';
Advertisement
x