Dặn dò mọi thứ xong, Cửu Thiên và Lê tông chủ lại bắt đầu nói những chuyện khác. 

Bao gồm tình hình của thần linh, Phong Vô Danh, vùng đất thất lạc... 

Không thể không nói, tuy Lê tông chủ không có tu vi nhưng kiến thức sâu rộng, phải nói đứng đầu thiên hạ. 

Nói về thần linh, Lê tông chủ có thể bắt đầu nói từ mở đầu của thời đại các thần, nói tới các thần vẫn lạc. 

Nói về Phong Vô Danh, Lê tông chủ có thể nói ra tên gốc của Phong Vô Danh, cuộc đời của ông ta, còn có chuyện ông ta làm sao đánh bại thần linh. 

Những chuyện này, ngay cả người kế thừa một phần truyền thừa của Phong Vô Danh như Cửu Thiên cũng không biết sao Lê tông chủ lại biết được những chuyện đó. 

Nếu chỉ đọc sách, vậy ông ta phải đọc bao nhiêu sách mới có thể biết nhiều chuyện như thế. 

Nói về vùng đất thất lạc, Lê tông chủ còn nói với Cửu Thiên, ông ta từng tới vùng đất thất lạc. 

Dẫn người muốn đào một ít vật của thần linh ở đó. 

Có đào được không, Lê tông chủ không nói rõ. Nhưng tình hình đại khái của vùng đất thất lạc, ông ta vậy mà rất rõ. Càng khiến Cửu Thiên thêm lòng tin, giao chuyện tìm kiếm Linh Bối cho ông ta chắc chắn không sai. Hai người đang nói chuyện vui vẻ. Ở bên ngoài, Thiên Mị Hồ bỗng mang theo một cơn gió thơm ngát rảo bước đi vào. 

Thấy Cửu Thiên, Thiên Mị Hồ hơi cúi người, nói: “Tông chủ.” 

Sau đó Thiên Mị Hồ nói: “Tông chủ, xảy ra chuyện gì. Các vị quốc chủ đều đang đợi ngài!” 

Cửu Thiên và Lê tông chủ nhìn nhau, hai người đều có chút kinh ngạc. 

Bọn họ cũng không ngờ, vào thời điểm này còn sẽ xảy ra chuyện gì. 

Cửu Thiên lập tức đẩy Lê tông chủ đi về phía đại điện. Dưới chân sinh gió, xe lăn lăn nhanh. 

Không lâu sau, hai người đã tới đại điện.. 

Đại điện vốn rất vui vẻ, lúc này giống như bị người ta dùng pháp quyết hóa đá, người nào người nấy đều không nói chuyện, ngây người ở đó. 

Thấy Cửu Thiên và Lê tông chủ xuất hiện, lúc này trong mắt các vị quốc chủ có một chút ánh sáng. 

Các vị quốc chủ vội vàng đứng dậy, nhường vị trí chủ tọa, cung nghênh Cửu Thiên ngồi lên. 

Lê tông chủ được Cửu Thiên để ở bên cạnh mình, nhìn mọi người, đanh giọng nói: “Đã xảy ra chuyện gì?” 

Đỉnh Vực quốc chủ giống như ra hiệu bằng mắt với bên dưới, lập tức một phiến bức màn ánh sáng xuất hiện ở trong mắt mọi người. 

Cửu Thiên nheo mắt nhìn, chỉ thấy trong bức màn ánh sáng là cảnh vụ nổ tung trời. 

Vụ nổ đáng sợ, bức màn ánh sáng đang run rẩy, theo kiên thức của Cửu Thiên thì có thể nhìn thấy, khoảng khắc nổ đó, lực lượng của đạo vặn vẹo, hư không bị hủy diệt. “Đây là vụ nổ ở đâu?” 

Cửu Thiên lên tiếng hỏi. 

Ngay lập tức, Đỉnh Vực quốc chủ trả lời: “Thám tử báo về, đây là vụ nổ ở bờ biên kia hư không để từ Tây Lĩnh vào Bắc Cương. 

Cửu Thiên sững người. 

Lê tông chủ khẽ cười nói: “Phong Thiên học thật nhanh, chiêu này của tôi, hắn cũng học được rồi. Nổ thông đạo của bờ bên kia hư không, chúng ta cũng không tới được Bắc Cương đúng không?” 

Các vị quốc chủ ông nhìn tôi, tôi nhìn ông, đều gật đầu. 

Nhìn tình hình, các ma tu quả thật là có dự định như thế. 

Cửu Thiên đập vào bàn, nói: “Tuyệt đối không được. Nếu không tới được Bắc Cương thì sẽ cho các ma tu cơ hội thở. Ở Tây Lĩnh bị nổ rồi, vậy ở Nam Vực, ở Đông Giới thì sao?” 

Lê tông chủ lắc đầu nói: “Cửu minh chủ, nếu các ma tu định làm thế. Vậy thì bờ bên kia hư không của Nam Vực, Đông Giới cũng chắc chắn bị nổ triệt để. Hắn sẽ không chừa lại bất cứ cơ hội nào cho chúng ta” 

Cửu Thiên thầm nghiến răng, cách kéo dài thời gian này của Phong Thiên thật là hay. 

Đỉnh Vực quốc chủ nói tiếp: “Thật ra, theo những gì thám tử báo về, trận pháp khi nổ ở bờ bên kia hư không là các ma tu đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu trước đây” 

Lê tông chủ nói tiếp: "Cũng tức là nếu chúng ta tùy ý xông vào, bây giờ chắc sẽ cùng xong đời với bờ bên kia hư không đúng chứ?” 

Đỉnh Vực quốc chủ khẽ gật đầu. Các vị quốc chủ khác nhìn ly rượu trên bàn đều có cảm thấy may mắn. May mà bọn họ quay về mở tiệc trước, chứ không phải ngay lập tức thừa thắng truy kích. Nếu không, bọn họ sớm đã chết rồi. Xem ra mở bữa tiệc này cũng không phải chuyện không tốt. 

Cửu Thiên thở dài một tiếng, hắn cũng hết cách. Tuy bây giờ tu vi của hắn thông thiên nhưng suy cho cùng không phải là toàn năng. 

Không có bờ bên kia hư không, hắn cũng không biết đi kiểu gì tới Bắc Cương. 

Cửu Thiên quay đầu nói với Lê tông chủ: “Chỉ có thể để mặc các ma tu kéo dài thời gian, trị thương hồi phục vậy sao?” 

Lê tông chủ sờ cằm nói: “Hoặc sửa lại bờ bên kia hư không, hoặc tìm cách đi vào từ Hỗn Độn. Điểm này, Cửu minh chủ, cậu có thể nhờ các người của Cửu Tiêu môn giúp. Nhưng cũng không cần quá lo lắng, chúng ta không qua đó được, thật ra các ma tu cũng không tới đây được. Càng kéo dài, thật ra phần thắng của bọn họ sẽ nhỏ hơn. Cửu minh chủ, đừng quên, cậu cũng là người có thể trở thành thần linh” 

Ngón tay của Cửu Thiên gõ vào tay vịn, lạnh nhạt nói: “Cùng lúc tiến hành hai cách. Cần khoảng thời gian bao lâu có thể giải quyết xong?” 

Những người khác đều sững sờ nhìn Lê tông chủ, lúc này có thể tính ra thời gian này, sợ rằng trong số người ở đây cũng chỉ có Lê tông chủ. 

Sau đó, Lê tông chủ bấm đốt ngón tay tính toán, nói: “Ít thì 3-5 năm, nhiều thì 7-8 năm. 

Cửu Thiên khẽ lắc đầu. 

Lúc này, Đỉnh Vực quốc chủ bỗng lên tiếng: “Cửu minh chủ, ngài xem hết hình ảnh trong bức màn ánh sáng, ngài xem chỗ này!” 

Trong bức màn ánh sáng, vụ nổ đáng sợ đó đã gần kết thúc. 

Mà vào lúc này, mọi người đều nhìn thấy, dấu vết vụ nổ đó vậy mà thấp thoáng biến thành hai chữ. 

“Mười năm” 

Cửu Thiên lẩm bẩm đọc ra. 

Lê tông chủ nhíu mày nói: “Mười năm? Đây là thời gian mà Phong Thiên ước định trận chiến cuối cùng với cậu hay là một trùng hợp?” 

Cửu Thiên lắc đầu nói: “Không phải trùng hợp. Chính là thời gian ước chiến!” 

Ánh mắt của Cửu Thiên bình tĩnh, hắn dường như có thể nhìn thấy gương mặt mỉm cười của Phong Thiên ẩn sau hai chữ mười năm. 

Khóe miệng của Cửu Thiên cũng cong lên. 

Mười năm đúng không? 

Vậy được, vậy đợi anh mười năm! 

Hắn muốn xem, rốt cuộc mười năm sau hắn hay là Phong Thiên hoàn toàn phong thần mạnh hơn. 

Cửu Thiên ngẩng đầu, ánh mắt nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài cửa. 

Tâm thần mặc niệm, một chữ được. Cửu Thiên xoay người, đưa tay tóm lấy, một tia ánh sáng bị hắn nắm trong tay, truyền vào lực lượng thần hồn, ánh sáng biến thành ảo ảnh, Cửu Thiên hất tay ném ánh sáng ra, nhìn nó biến mất theo đại đạo chi lực, không biết đi tới đâu. 

Ba tháng sau, Bắc Cương. 

Phong Thiên đã bắt đầu hơi có dáng vẻ của con người, đột nhiên mở mắt ra, đưa tay khua một cái trong hư không. 

Ngay lập tức một tia ánh sáng bị hắn ta nằm trong tay. 

“Được!” 

Một giọng nói bình tĩnh vang lên trong tay hắn. 

Phong Thiên cười ha ha nói: "Thú vị, thú vị. Cửu Thiên, vậy cậu yên tâm đợi tôi mười năm đi. Đợi khi tôi lần nữa thức tỉnh chính là ngày hai chúng ta quyết chiến phong thần. 

eyJpdiI6InpiK0VQQnpoV1dncU9KaHhnXC9Db3BnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ing0TW9SQ1JoUTVSMUl2S2pEZUxsK1F1VE5GamN4T054Mm80VWpoakt3XC9vM1hEZHF5MmJwdWtzOHlKMExrdHRUK0xHSThYSnIwTkNOMWNxOXFjb2FqK3FMVkxtb1FMZFN5ZUdKNVJWZXVWTUcyUndxeDVSSEhxcHd5cVFlRm9lektQSU9ER05WSURYRCtReTR3S0tIZW1XWStkWVAwQWQ4QzdpUjNGRHR3cmhuMTlINjB4c21qZzVZWVViQzBrZ24iLCJtYWMiOiIwYWM3NWFlNDhkZmFkZmRiZmJjYjQ3NGM4MzYzMTBiNTQ5MDNkNzdhMTAwZDU4OGIzOTY4NWZmMDY4Y2ZiZGY2In0=
eyJpdiI6IlF3TXFxXC90b1U0Y2pVNnpYSHB0WVJ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImpneHpXS2VwbEhLYTc0NE9OdmlPZzYrbGdEWHorV29FQnN2WWZlcGdrT1UrRmdMOGtMWHU2cUJWTzgyTk1HMkNtS0JCK3lhcWFxbzN2UXB6Z3RIMW1xb0pST1VhcTY1RFI5eHNNbFh0d09yenJORHUySW5ldnVhNU1GWndlRHFmVFBIMndkOWpxUXkxNU5vSmY2d1VCMDhMOFhJNzhrREhzV0V4MkRFODd1VkxHMWowcjI2ZXBzZ21DQnJDdUZwMWtkT3M3Yis4Sko0d2lZZHlTQU0rNCsrNFlMendcL3prZ0g4dEJcL3hwaW9vUmNTVW9oQmJ2Y2hJaTkrczcyQlVMWVFKMWo0Nm94cGVCa3dyUm91Y1E3c2dIa0VPTkg2emZ2R2xhaGtSMEI3MHIrXC9nM1JabEVDQWRpQzBFWWNcL2FIeiIsIm1hYyI6IjFlYzdiZWM1MDcxNDBhMWM5MjRjYmQwYTE0MzE3ODYwYjhkZjcwNjU3Y2ZjM2ZlOGJhMDAzMjAzMjZiMDdlMDkifQ==

Sau đó, chỉ đợi ngày này của mười năm sau tới.

Ads
';
Advertisement
x