“Chữ không tệ!”
Cửu Thiên khá hài lòng về thư pháp của mình.
Tuy nhìn trông có hơi xiên xẹo, nhưng tóm lại thì thấy cũng có vài phần ý của đạo ở bên trong.
Nước Kỳ Tú chịu một kiếm của hắn, cũng bắt đầu sụp đổ.
Thánh điện Hắc Ám mới sửa lại ở nước Kỳ Tú, cũng lần nữa bị hủy hoại trong tay Cửu Thiên.
Đám người Ám Nguyên thánh nữ đứng trong hư không, sợ hãi nhìn một màn này.
“Đây là con người ư? Đây còn là con người không?”
Một đám ma tu hét thất thanh.
Ám Nguyên thánh nữ cũng nhìn tới tê dại da đầu, cả người đang hơi run.
Cô ta chưa từng thấy ai mạnh như này.
Không, Cửu Thiên trước mặt, thật sự đã không thể tính là con người nữa.
“Ám Nguyên thánh nữ đại nhân, chúng ta phải làm sao đây? Phải làm sao đây?”
Nhìn bóng dáng đáng sợ này của Cửu Thiên, các vị trưởng lão ma tu lập tức không còn chủ ý gì nữa.
Trước đó khi bọn họ tính kế Cửu Thiên, người nào người nấy còn cười rất vui.
Nhưng bây giờ, thật sự khi Cửu Thiên đứng ở trước mặt bọn họ.
Đám người hoàn toàn sụp đổ ngay!
Ám Nguyên thánh nữ tức giận gầm lên một tiếng: “Giết! Tôi không tin, Cửu Thiên cậu ta thật sự đã trở thành thần linh!”
Sau một tiếng gầm của Ám Nguyên thánh nữ, tất cả các ma tu ở xung quanh cưỡng chế ngưng tụ ý chí chiến đấu, lao về phía Cửu Thiên.
Lúc này đám người Hàn Liên cũng bay ra, đi tới bên cạnh Cửu Thiên.
Có cao thủ như Cửu Thiên ở đây, bọn họ thật sự không hề sợ.
Vù!
Ma khí ngút trời như gió rít gào, ma tu cuồn cuộn giống như mây tràn tới.
Ánh sáng phù văn trong tay Hàn Liên sư huynh sang lên trước...
Sau đó, một phiến ánh sáng chói mắt phóng ra, khuếch tán xung quanh.
Không hề sợ hãi khi đối đầu với ma khí ngập trời lao tới.
Cùng lúc đó, Ám Nguyên thánh nữ và các trưởng lão cũng giết tới trước mặt Cửu Thiên.
Bọn họ cộng lại vẫn không lớn bằng một ngón tay của Cửu Thiên.
Nhưng ma khí hiện trên người lại khá kinh người.
“Ma Thần Chi Đồng!”
Ám Nguyên thánh nữ trực tiếp sử dụng sát chiêu của mình.
Cô ta cũng không quan tâm chiêu này có tác dụng với Cửu Thiên hay không. Lúc này cô ta chỉ có thể phóng ra lực lượng của mình trước.
Các trưởng lão khác rõ ràng cũng có suy nghĩ giống vậy.
Ngay lập tức, tất cả các ma khí đều xung kích vào người của Cửu Thiên.
Cửu Thiên đứng ngạo nghễ ở trong hư không, nhất thời toàn thân trên dưới đều chịu công kích.
Nhưng hắn không hề sợ, bởi vì hắn của bây giờ dường như căn bản sẽ không bị những lực lượng này tổn thương.
Cho tới lúc này, Cửu Thiên cuối cùng cũng biết mình làm sao bước vào cảnh giới cực hạn.
Thì ra cơ thể bán thần của hắn có được công pháp còn lại của Phong Vô Danh, hai cái dung hợp, cuối cùng khiến cơ thể của hắn bước lên một bước.
Một bước này là sự chêch lệch giữa trời và đất.
Một bước này là phân biệt thiên nhân!
Sợ rằng cho dù đám người Bát Phương Tiền Thánh cũng không ngờ phong ấn mà bọn họ liên thủ để lại trong cơ thể Ngô Tân.
Cuối cùng trở thành chìa khóa của bước then chốt cuối cùng cho đệ tử Cửu Thiên của Ngô Tân.
Có câu mọi chuyện do số trời định sẵn, chính là như vậy!
Mà sau khi bước được một bước mấu chốt này, tuy bây giờ Cửu Thiên chỉ vừa bước vào cảnh giới Cực Hạn nhưng thực lực thật của hắn đã vô cùng gần thần linh.
Canh khí của hắn đã dung hợp gần như tất cả lực lượng mạnh mẽ có thể nhìn thấy, bao gồm lực lượng của người nghịch thần của Phong Vô Danh và lực lượng thần linh mà hỗn độn chi chủ để lại.
Hiện nay, canh khí lưu chuyển ở trong cơ thể của hắn có thể nói là lực lượng mạnh nhất thiên hạ, không có cái khác.
Thần linh đã chết, hiện nay trong thiên hạ trừ Phong Thiên sắp bước vào Thần Linh cảnh ra.
Còn có ai là đối thủ của Cửu Thiên!
Ma Thần Chi Đồng chiếu vào người Cửu Thiên.
Lúc này đã không có ảnh hưởng với Cửu Thiên.
Ngàn vạn ma khí xung kích vào nhục thân của Cửu Thiên, đối với Cửu Thiên mà nói cũng không đau không ngứa.
“Cao thủ cô đơn! Chắc chính là như này
Cửu Thiên thở dài một hơi.
Chỉ bước ra một bước, hắn lại cảm thấy đại chiến trong tưởng tượng trước kia cũng biến vị.
Nhìn biểu cảm kinh sợ của đám người Ám Nguyên thánh nữ, Cửu Thiên chỉ cảm thấy mình giống như đang ngược đãi trẻ con.
Vốn dĩ trước khi tới nước Thần, hắn căn bản không sợ Ám Nguyên thánh nữ. Chênh lệch giữa hai người hiện giờ thì càng khó tưởng tượng.
Cửu Thiên vung tay, lại chém ra một kiếm.
Một kiếm này khiến hư không xung quanh cũng chấn động dữ dội. Cả Tây Lĩnh, tất cả các nước đột nhiên nhìn thấy bầu trời đổi màu.
Giống như ông trời cũng đang tức giận.
Uy lực của một kiếm quá khủng bố. Bao nhiêu trưởng lão ma tu hóa thành bột ở dưới uy lực một kiếm này.
Ám Nguyên thánh nữ thì cảm thấy lực lượng toàn thân của mình trực tiếp bị rút sạch dưới một kiếm này của Cửu Thiên.
Giống như một trận cuồng phong thổi tan mọi thứ của cô ta. Ám Nguyên thánh nữ lơ lửng ở trên không, trợn mắt nhìn Cửu Thiên. “Cửu Thiên, cậu thắng rồi. Quả nhiên, thiên hạ này thuộc về cường giả. Người có đông cũng không cói tác dụng gì!”
Cửu Thiên thản nhiên nói: “Cô trước giờ đều không phải đối thủ của tôi. Đối thủ của tôi chỉ có Phong Thiên mà thôi”
Ám Nguyên thánh nữ cười khổ, nói: “Thì ra ở trước mặt cậu, tôi không phải cái gì cả.
Cửu Thiên không trả lời, thấy Ám Nguyên thánh nữ bỗng nhắm mắt lại, rơi thẳng xuống.
Cô ta dường như muốn từ hư không, hoàn toàn rơi xuống.
Đột nhiên, một bóng người đỡ lấy cô ta.
Cửu Thiên nheo mắt nhìn, đập vào mắt chính là Tổ Thu trưởng lão.
Tổ Thu trưởng lão ngẩng đầu khẽ gật đầu với Cửu Thiên, ý trong ánh mắt không cần nói cũng biết.
Cửu Thiên đã đồng ý với bà ta không giết Ám Nguyên thánh nữ. Cửu Thiên nói được làm được.
Tố Thu trưởng lão mang Ám Nguyên thánh nữ về, nói với Ngô Tân đang phóng ra các loại pháp quyết: “Ông thắng rồi, Ngô lão đầu tử, bắt đầu từ hôm nay, tôi không còn là người trong ma tu nữa!”
Ngô Tân nở nụ cười, gật mạnh đầu, pháp quyết trong tay phóng ra nhanh hơn, ngàn vạn ma tu chết ở trong tay ông ta.
Đây không phải chiến đấu, mà là đồ sát.
Từ lúc Cửu Thiên chính thức bước vào cảnh giới Cực Hạn, kết cục của đám người Ám Nguyên thánh nữ đã định sẵn.
Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn các ma tu khác vẫn đang chiến đấu, hắn không để tâm.
Theo hắn thấy, những ma tu này chỉ là con kiến giãy dụa lần cuối thôi.
Cửu Thiên đi lên vài bước, đưa tay phất nhẹ, một dòng nước màu đen bay ra từ trong nước Kỳ Tú đang sụp đổ.
Cùng lúc đó, trong thuyền hắc liên đầu hổ, cơ thể của Thập Tam cũng bay lên.
Cửu Thiên hất tay quăng Thập Tam vào trong dòng nước màu đen.
Đó là nước của Tiểu Ma Trì Cửu Thiên từng hứa với Lâm Vĩnh Sương, cũng từng hứa với Thập Tam nên tuyệt đối không làm bọn họ thất vọng.
Nhắm mắt lại, Cửu Thiên có thể cảm nhận rõ thần hồn của Thập Tam đang nhanh chóng khôi phục.
Cửu Thiên còn đưa tay của mình ra, nhẹ nhàng điểm một cái vào thần hồn của Thập Tam, truyền một tia canh khí.
Đột nhiên, cả người Thập Tam rung lên.
“Tỉnh dậy đi, Thập Tam!”
Cửu Thiên khẽ gọi.
Sau đó, Thập Tam vậy mà thật sự mở mắt, nhìn thấy tình hình bên ngoài.
Ánh mắt đầu tiên, cái Thập Tam nhìn thấy chính là ngàn vạn ma tu đã bắt đầu phân tán chạy trốn.
Thập Tam lẩm bẩm nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất