Mười ngày sau.
Liên quân Tây Lĩnh.
Đỉnh Vực quốc chủ mấy ngày gần đây rất băn khoăn, không biết tại sao, mấy ngày gần đây áp lực chiến đấu với các ma tu càng lúc càng nhỏ.
Nhất là hai ngày nay, bắt đầu xuất hiện tình trạng các ma tu điên cuồng chạy trốn.
Người của hai bên vừa tiếp xúc, còn chưa đánh hăng, các ma tu bắt đầu chạy tán loạn. Còn về đại quân của Liên quân Tây Lĩnh, một mạch đi vào trong ba đạo phòng tuyến của ma tu. Nơi đi qua, vậy mà không gặp phải ngăn cản gì cả.
“Cẩn thận, cẩn thận hơn! Tuyệt đối đừng trúng bẫy của ma tu!”
Đỉnh Vực quốc chủ vẫn đang cẩn thận dặn dò các cao thủ của Liên quân Tây Lĩnh.
Càng thắng dễ dàng, trong lòng ông ta càng có chút bất an.
Từ hôm nhìn thấy ánh sáng bốc lên trời đó thì có đủ mọi ý nghĩ quẩn quanh trong lòng ông ta.
Ông ta không biết trong này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Rốt cuộc là nội bộ ma tu xảy ra chuyện gì đó hay là đây chính là một cái bẫy do ma tu thiết lập.
Các thám tử phái ra ngoài cũng đang nghe ngóng chuyện này.
Mãi tới hiện nay, cũng không có một phán đoán chính xác.
Vậy nên, khi đám người Đỉnh Vực quốc chủ tới gần ba đạo phòng tuyến đều rất cẩn thận.
Cố gắng ổn định, vững vàng, cũng không dám mạo hiểm đi vào.
“Bệ hạ! Bệ hạ!”
Một võ giả vội vàng chạy tới.
Còn chưa tới gần thì đã hét to.
Đỉnh Vực quốc chủ liếc nhìn người này, vẻ mặt hơi khó coi.
Người này là thị vệ trưởng bên cạnh ông ta, bảo vệ ông ta cũng đã rất nhiều năm. Rất ít khi thấy dáng vẻ la ó này của hắn ta.
Đỉnh Vực quốc chủ không khách sáo mà nói: “Bình tĩnh một chút, xảy ra chuyện gì mà la lớn tiếng thế?”
Thị vệ trưởng chạy tới trước mặt ông ta, mày mặt rạng rỡ nói: “Bệ hạ, chuyện vui. Thám tử báo về, ma tu đã sụp đổ.
Đỉnh Vực quốc chủ mới đầu không nghe hiểu lời của thị vệ trưởng, nói: “Cậu nói cái gì? Cái gì mà ma tu đã sụp đổ?”
Thị vệ trưởng khua tay múa chân giải thích: “Bệ hạ, thám tử báo về, đại bản doanh của ma tu bị Cửu Thiên Cửu minh chủ hoàn toàn phá hủy, Ám Nguyên thánh nữ bị bắt, các trưởng lão ma tu khác bị giết hết, đại quân ma tu ở Tây Lĩnh đã hoàn toàn sụp đổ rồi.
Đỉnh Vực quốc chủ sững người, sau đó theo bản năng lắc đầu nói: “Chuyện này không thể nào, Cửu minh chủ cho dù có lợi hại nữa cũng không có bản lĩnh này chứ!”
Thị vệ trưởng nói: “Tôi cũng không tin nhưng tất cả các thám tử đều báo về như thế. Còn cả những ma tu chạy trốn kia, cũng nói như thế. Đúng rồi, đám người quốc chủ của nước Huyền cũng biết rồi”
Vừa dứt lời, quốc chủ nước Huyền, Thương Minh quốc chủ dẫn hai người đàn ông đi tới.
Hai người này, một người là Phong Tuấn Kiệt khoảng thời gian trước chạy tới thông báo cho đám người Đỉnh Vực quốc chủ động thái của đám người Cửu Thiên.
Một người khác là Thiên Mị Hồ.
Thiên Mị Hồ nở nụ cười cầm một viên ngọc, đi tới. Cô ta nói với đám người Đỉnh Vực quốc chủ: “Đỉnh Vực quốc chủ, xin chào!”
Đỉnh Vực quốc chủ kinh ngạc nói: “Cô là thay mặt đám người Cửu Thiên tới thông báo cho chúng tôi sao?”
Thiên Mị Hồ cười nói: “Phải. Ở đây còn có tin tức mà Cửu tông chủ để lại cho các người. Ngài ấy sợ các người không tin, ngay cả lý do tại sao ma tu thua cũng ở bên trong, cho các người xem!”
Đỉnh Vực quốc chủ lập tức nhận lấy viên ngọc, quan sát kỹ.
Sau khi ông ta xem xong, cả người đều trong cơn sốc.
Đây là Cửu Thiên sao? Đây thật sự là thần linh!
Đỉnh Vực quốc chủ quay đầu nhìn sang quốc chủ nước Huyền và Thương Minh quốc chủ.
Quốc chủ nước Huyền gật đầu nói: “Hình ảnh bên trong là thật, tôi gần như đã tìm tất cả cao thủ luyện khí sĩ kiểm chứng. Không hề làm giả
Đỉnh Vực quốc chủ nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Cũng tức là chiến đấu ở Tây Lĩnh kết thúc trong tay một mình Cửu Thiên ư?”
Thiên Mị Hồ gật đầu nói: “Có thể nói vậy, nhưng sự việc vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Đỉnh Vực quốc chủ, Cửu tông chủ hy vọng ông dẫn người quét sạch tất cả ma tu ở Tây Lĩnh.
Trong mắt Đỉnh Vực quốc chủ lập lòe tinh quang, ông ta ở trong trạng thái phấn khích.
Sau đó, Đỉnh Vực quốc chủ hít thở sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía trước.
Sau đó, Đỉnh Vực quốc chủ nói một cách đầy hào khí: “Đó là đương nhiên, tất cả nhóm phi thuyền, tăng tốc tiến vào, gặp ma tu, giết không tha.
Một tháng sau, đám người Lê tông chủ và Đan Thánh quốc chủ không dễ gì mới chạy tới Tây Lĩnh, cũng nhận được tin tức.
“Cái gì? Là Cửu Thiên ư? Thật sự là Cửu Thiên sao?”
Đan Thánh quốc chủ thật sự có chút không dám tin vào tai của mình.
Lê tông chủ ở bên cạnh cười thành tiếng, nói: “Cửu Thiên! Một người còn ít tuổi, tu hành chỉ có mấy chục năm, vậy mà đã sắp đạt tới cấp độ thần linh. Trong thiên hạ phải bao nhiêu năm mới có thể xuất hiện một kỳ tài như này?”
Tiếng cười của Đan Thánh quốc chủ không ngừng, nhưng ít nhiều có vài phần chua xót.
Tên nhóc lúc đầu hắn ta có thể tùy ý nắn bóp bằng một tay, bây giờ vậy mà đã chính thức trở thành sự tồn tại vượt qua hắn ta.
Quả nhiên là trường giang sóng sau xô sóng trước, Cửu Thiên e là đã đạt tới cấp độ của Thần Tiêu Võ Thánh năm đó.
Đan Thánh quốc chủ trầm ngâm một lúc, cuối cùng hỏi Lê tông chủ: “Bây giờ thì sao? Chúng ta nên làm gì? Cửu Thiên hình như đã đánh bại các ma tu ở Tây Lĩnh rồi.
Lê tông chủ lớn giọng nói: “Thừa thắng truy kích, tranh thủ theo Cửu Thiên giết về Bắc Cương! Đây mới là chuyện chúng ta cần làm nhất lúc này”
Đan Thánh quốc chủ gật đầu nói: “Không sai. Đánh bại ma tu, quả thật là chuyện quan trọng nhất.
Khế phất tay, ngàn vạn chiếc phi thuyền cũng bay vào sâu trong hư không của Tây Lĩnh.
Hai tháng sau, thiên hạ chấn động.
Sự tích Cửu Thiên đánh bại Ám Nguyên thánh nữ, một mình đánh bại ma tu đã truyền khắp cả thiên hạ.
Trong Đông Giới, quần hùng phấn khích, con cháu của Cửu gia ở tít nước Võ Đỉnh cũng nghe được chuyện này. Võ Đỉnh quốc chủ hiện nay đã què chân, đích thân tới Cửu gia chúc mừng.
Cửu gia từ vương phủ chỉ một chữ, cũng trực tiếp biến thành Võ Thần Cửu phủ.
Từ đó, Võ Thần Cửu gia sẽ trở thành sự tồn tại vượt qua hoàng thất. Mặc kệ là nước Võ Đỉnh hay cả Đông Giới.
Cửu gia, hoàn toàn trở thành sự tồn tại siêu nhiên.
Ở Nam Vực, Chân Thánh đang tịnh dưỡng cũng nghe được sự tích của Cửu Thiên.
Chân Thánh suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định tự mình tới Tây Lĩnh.
Ai ngăn cản cũng vô dụng, bởi vì bản thân Chân Thánh biết rõ, sau trận chiến này, tiếp theo sẽ là chiến đấu cuối cùng.
Ông ta không muốn bỏ lỡ cảnh quyết chiến này!
Đồng thời, Đường Huy ở tít nước Hoàn Vũ lại khoác áo tang, tổ chức tang lễ cho Bát Phương Tiền Thánh và Hoàn Vũ Thiên Thánh ở nước Hoàn Vũ.
Mệnh ngọc của Bát Phương Tiền Thánh, Hoàn Vũ Thiên Thánh đã vỡ.
Bọn họ không nói cho bất kỳ ai, nhưng cũng biết rõ, trời sập rồi.
Đường Huy trong mấy tháng ngắn ngủi đã bạc hết tóc.
Hắn ta biết rõ, sinh tử tồn vong của Bát Phương Tiền Trang và nước Hoàn Vũ bây giờ, khả năng đều chỉ trong một ý nghĩ của Cửu Thiên.
Đường Huy nói đầy thâm ý: “Em gái, mọi chuyện của gia tộc, trông chờ em rồi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất