“Nhiều chỗ khác lắm.
Cửu Thiên khẽ mỉm cười nói.
Khoảnh khắc hắn mỉm cười, vậy mà khiến tất cả mọi người ở xung quanh có cảm giác chói mắt
Lúc này, Tố Thu trưởng lão vậy mà cũng cố đi ra từ trong khoang thuyền.
Nhìn thấy Cửu Thiên, Tố Thu trưởng lão khẽ cười nói: “Cửu Thiên, cậu rốt cuộc còn muốn khiến tôi kinh ngạc bao nhiêu lần? Ánh sáng thần linh vừa rồi là cậu phóng ra sao?” Cửu Thiên gật đầu cười nói: “Phải.”
Tố Thu trưởng lão nói với Ngô Tân: “Xem ra, thương thế của ông chắc cũng khỏi rồi.
Ngô Tân nói: “Đó là đương nhiên. Dạy được một đồ đệ sắp trở thành thần linh, tôi tự hào!”
Đám người Hàn Liên sư huynh nghe thấy hai chữ thần linh, người nào người nấy vây lại.
Bắt đầu lần sờ khắp người Cửu Thiên.
“Cửu Thiên sư đệ, đệ thật sự sẽ trở thành thần linh sao?”
Cửu Thiên vội vàng bảo vệ trước ngực, lùi lại mấy bước, Tiểu Hắc ở trên vai cũng nhảy ra, lúc này ngay cả Tiểu Hắc dường như cũng có sự thay đổi rất lớn.
“Đừng sờ linh tinh, thật ra cũng không có thay đổi gì. Chỉ là thứ có thể nhìn thấy nhiều hơn một chút thôi”
Cửu Thiên xoa đầu của Tiểu Hắc, nói với đám người Hàn Liên sư huynh.
Đám người Tả Tử Sâm cũng đi tới, Nam Cung Lệ hỏi: “Cửu Thiên huynh, bây giờ anh có phải đã hoàn toàn không cần sợ Ám Nguyên thánh nữ đó nữa không?”
Cửu Thiên cười nói: “Coi như là vậy đi, chúng ta thử không phải sẽ biết hay sao? Đi thôi, chuyện chính quan trọng, mục tiêu nước Kỳ Tú, xuất phát!”
Khế phất tay, phi thuyền dưới chân bắt đầu tăng tốc.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì nhìn thấy hư không xung quanh như có gợn sóng lăn tăn.
Tăng tốc mà đi, cuối cùng còn vang lên tiếng kêu của Hàn Liên sư huynh.
“Cửu Thiên sư đệ, chậm một chút, huynh muốn nôn, á! Á! Á! Á”
Một ngày sau.
Vực Ma Trận, các ma tu canh phòng nghiêm ngặt, nhìn thấy sự xuất hiện của thuyền hắc liên đầu hổ.
Bọn họ rất cẩn trọng đi lên xác nhận thân phận, nhìn thấy dường như là Độc Cô lão ma đang “bị bệnh”, lúc này mới cho vào.
Hai ngày sau.
Chốt cuối cùng của ba đạo phòng tuyến của ma tu, cánh cửa Viêm Hoàng xuất hiện ở trong tầm mắt của đám người Cửu Thiên.
Hỏa diệm cự ma canh giữ, chó địa ngục ba đầu canh cửa.
Đội hình như này, đám người Cửu Thiên cũng mới nhìn thấy lần đầu.
Ở bên cạnh, Tố Thu trưởng lão cơ thể đang dần dần hồi phục giải thích cho mọi người: “Những cái này đều là hoang thú hắc ám sống từ viễn cổ tới bây giờ. Bình thường đều sống ở tông môn của ma tu, vốn sống dựa vào sự cung phụng của ma tu bình thường, Bây giờ về cơ bản trở thành chó sai của ma tu, thực lực bình thường, miễn cưỡng đạt tới Võ Tôn đỉnh phong, nhìn thêm đi, thấy một lần ít đi một lần.
Đám người Hàn Liên ngẩng đầu nhìn, ai nấy đều phát ra tiếng sửng sốt.
Viêm ma khổng lồ tay cầm rìu khổng lồ đứng ở hai bên cánh cửa hỏa diễm, khí thế không tệ.
Chó địa ngục ba đầu thì không ngừng móc mũi. Tổng cộng có ba cái đầu, sáu cái mũi, nó dường như sắp không móc ra được nữa rồi.
Xuyên qua cánh cửa Viêm Ma, coi như chính thức vượt qua ba đạo phòng tuyến của ma tu.
Nước Kỳ Tú nằm ở ngay phía trước.
Trong hư không, ma khí lượn lờ.
Phi thuyền ngập trời, con rối cuồn cuộn như mưa.
Lúc này, đám người Cửu Thiên đã tới trong trung tâm của trận doanh ma tu.
Nước Kỳ Tú đã ở gần ngay trước mắt.
Lúc này Cửu Thiên đang ngồi trên boong thuyền, thản nhiên chơi cờ với Ngô Tân sư phụ.
Trạng thái tinh thần của Ngô Tân hiện nay rất tốt, nhìn trông như trẻ ra mấy chục tuổi.
Tổ Thu trưởng lão cũng ngồi ở một bên, nói chuyện với A Vân, hai người dường như đang thương lượng vài chuyện liên quan tới Phù tộc. Dáng vẻ thoải mái của bọn họ căn bản không giống đang ở trong đại bản doanh của ma tu.
“Sắp tới nước Kỳ Tú rồi sao?”
Cửu Thiên lên tiếng hỏi.
Đám người Hàn Liên sư huynh ngẩng đầu nhìn ra xa, lại nhìn bản đồ, lớn giọng nói: "Cửu Thiên sư đệ, sắp tới rồi. Chúng ta giống như lẩn vào nước Thần lần trước, đánh cho bọn họ không kịp trở tay sao?”
Cửu Thiên mỉm cười lắc đầu: “Không cần. Xua tan ma khí, dựng cờ của chúng ta đi.
Một câu nói lập tức khiến đám người Phùng lão ở xung quanh đều sững sờ nhìn Cửu Thiên. Ngô Tân cũng cười nói: “Cửu Thiên, con là muốn lập uy à?”
Cửu Thiên đặt quân cờ cuối cùng xuống, mỉm cười nhìn Ngô Tân.
Ngô Tân nhìn bàn cờ, lập tức sắc mặt có hơi kỳ quái, ông ta cũng thua quá thảm rồi.
Cửu Thiên đứng dậy nói: “Dựng cờ lên đi, tới lúc để người trong thiên hạ nhìn thấy ma tu thảm bại thế nào!”
Phùng lão, Lư đại sư nhìn nhau, bỗng bật cười.
Phùng lão nói: “Bỏ đi, Cửu minh chủ, chúng tôi điên theo ngài một lần
Hoàng Phủ Tường khẽ nói: “Xảy ra chuyện gì, thật sự muốn quang minh chính đại xông vào sao? Ôi chúa ơi, anh Cửu Thiên, anh điên rồi à? Xung quanh đều là ma tu Cửu Thiên cười nói: “Người sắp điên không phải tôi”
Dứt lời, đám người Phùng lão xua tan ma khí, đồng thời dựng cờ của Liên minh Nam Quốc và Liên minh Đông Giới.
Ngay lập tức, tất cả các ma tu ở xung quanh đột nhiên nhìn thấy đám Cửu Thiên, sau đó những tiếng hét điên cuồng vang lên.
“Kẻ địch tập kích!”
Trong nước nước Kỳ, đám người Ám Nguyên thánh nữ vốn đang thương lượng sự việc, đột nhiên nhìn thấy cả đại điện bắt đầu lập lòe ánh sáng màu đỏ.
Sau đó, những bức màn ánh sáng liên tiếp xuất hiện. Nhìn kỹ thì thấy thuyền hắc liên đầu hổ dựng cờ và đám người Cửu Thiên thản nhiên đứng ở mũi thuyền.
“Cửu Thiên!”
Các trưởng lão ma tu hô lên.
Ám Nguyên thánh nữ lập tức đứng dậy.
Vào lúc này, bóng dáng của Cửu Thiên bắt đầu nhanh chóng thay đổi trong bức màn ánh sáng.
Không lâu sau, vậy mà đã tràn ngập cả bức màn ánh sáng.
Đám người Ám Nguyên thánh nữ cũng không yên được nữa, lớn giọng hét lên: “Cửu Thiên không phải đã bị bắt rồi sao? Tại sao cậu ta lại xuất hiện ở đây?”
Tất cả các trưởng lão ma tu đều bay về phía hư không.
Khi bọn họ tới trong hư không, lập tức nhìn thấy một bóng to bằng đất nước, đứng ngạo nghễ ở trong hư không.
Trọng kiếm Vô Phong lập lòe kim quang trong tay, lúc này cơ thể của Cửu Thiên to tới vô cùng.
Lúc này hắn thật sự là một vị thần linh.
Cơ thể to hơn cả nước Kỳ Tú, tất cả các ma tu ở trước mặt hắn đều nhỏ bé như cát bụi.
Cửu Thiên nói bằng giọng rung chấn trời đất: “Tại hạ Cửu Thiên, nguyện chiến tới cùng với ma tu trong thiên hạ!”
Giọng nói hùng hồn, giống như cuồng phong thổi bay mọi thứ.
Cửu Thiên bỗng vung kiếm khổng lồ, kiếm quang cuồn cuộn, lúc này thật sự là uy thế hủy diệt trời đất.
Cửu Thiên bước vào cảnh giới Cực Hạn đã khống chế tất cả các đạo.
Một kiếm này vừa là Đạo Diệt, cũng là Chưởng Thiên!
Ầm!
Trời đất giống như nổ tung toàn bộ, đám người Hàn Liên căn bản không cơ hội ra tay, chỉ theo phi thuyền lắc lắc ở đằng sau Cửu Thiên.
Cái bọn họ có thể nhìn thấy, chỉ có bàn chân của Cửu Thiên mà thôi, còn không nhìn trọn vẹn.
“Sư đệ của tôi chính là thần linh! Ha ha ha ha!”
Mọi người nheo mắt nhìn thì nhìn thấy, hư không xung quanh bị chém ra hai chữ Cửu Thiên. Nước Kỳ Tú trước mắt vậy mà bị một kiếm của Cửu Thiên chia thành hai!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất