Trong bất tri bất giác. 

Trong hoảng hốt. 

Cửu Thiên cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, đột nhiên hắn tỉnh lại. 

Sau đó, tất cả mọi thứ ở trong mắt hắn đột nhiên thay đổi. 

Trong mắt hắn giống như có cả thế giới đang chớp động. 

Nhìn một cái, Cửu Thiên nhìn thấy rõ bức màn thế giới ở trước mắt hắn. 

Hắn dường như chỉ cần đưa tay ra thì có thể chọc thủng một lỗ của thiên địa. 

“Cảnh giới Cực Hạn!” 

Cửu Thiên nhìn tay của mình, cười thành tiếng. 

Tuy hắn đã quá rõ hắn làm sao bước vào cảnh giới Cực Hạn. 

Nhưng hắn biết, bây giờ hắn đã chính thức trở thành một cường giả cực hạn. 

Người phi phàm vừa bước vào cực hạn. 

Nửa bước nữa sẽ đạt tới Thần Linh cảnh. 

Cửu Thiên của lúc này cảm thấy mình đã đứng ở nóc của thế giới. 

Chỉ cần hắn muốn, hắn dường như có thể làm được mọi chuyện.. 

Thiên địa vận chuyển trong tay hắn, thế giới đang run rẩy dưới chân của hắn. 

“Đây chính là cường giả cực hạn sao?” 

Cửu Thiên khẽ cười thành tiếng, nói. 

Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn về phía trước. 

Ngay lập tức nhìn thấy sư phụ Ngô Tân của hắn sớm đã đợi hắn nhiều giờ. 

Nhìn thấy Cửu Thiên tỉnh lại, Ngô Tân cười nói: “Cửu Thiên, cảm thấy thế nào, con có phải đã bước vào cực hạn rồi không?” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu. 

Nhưng hắn vừa cử động, lại giống như đột nhiên phát hiện cái gì đó. 

Ngẩng đầu nhìn ra xa. Ngay lập tức tầm mắt của Cửu Thiên giống như xuyên qua thời gian và không gian xa xôi! 

Từ Tây Lĩnh nhìn thẳng tới Bắc Cương. 

Sau đó, thứ xuất hiện trong tầm mắt của hắn là một chùm xúc tu khổng lồ. 

Cơ thể cao hơn núi, rộng hơn biển. 

Khiến Cửu Thiên một ánh mắt thì nhận ra hắn ta là ai! 

Hết cách, ấn tượng của người để lại hắn thật sự quá sâu sắc. Cửu Thiên không muốn nhớ hắn ta cũng khó. 

Phong Thiên. 

“Ha ha, Cửu Thiên, thì ra là cậu!” 

Phong Thiên rõ ràng cũng xuyên qua không gian xa xôi nhìn thấy hắn. 

Lúc này, Cửu Thiên và đối phương đạt tới cùng cảnh giới, có thể biết sự đáng sợ của Phong Thiên. 

Sau đó, Cửu Thiên nói: “Phong Thiên, lại gặp nhau rồi!” 

Phong Thiên khẽ cười nói: “Tôi cũng không ngờ. Mới qua bao lâu, cậu vậy mà đã đuổi kịp tu hành mấy trăm năm của tôi. Tôi nên nói cậu giỏi hay nói cậu là kẻ địch trong số mệnh của tôi đây?” 

Cửu Thiên nói: “Ý của anh thật ra là muốn nói, tôi là đá lát đường trong số mệnh của anh nhỉ?” 

Phong Thiên nói: “Thú vị, thú vị. Rất thú vị, ánh mắt đầu tiên khi tôi nhìn thấy cậu thì cảm thấy cậu sẽ trở thành kẻ địch của tôi. Nhưng lúc đó tôi không quá muốn giết cậu. Bởi vì nếu cậu chết, tôi sẽ không còn kẻ địch nữa. Như thế quá cô đơn! Tôi không biết, bây giờ cậu làm sao đạt tới cảnh giới giống tôi. Nhưng tôi rất vui, bây giờ cậu cũng có thể trải nghiệm cảm giác bốn chữ cao thủ cô đơn rốt cuộc có ý gì!” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu. 

Hắn quả thật có thể trải nghiệm được. 

Tới cảnh giới này, thế giới dường như nhỏ lại. 

Giống như phiến thiên địa này đã không chứa được người như bọn họ. 

Cửu Thiên nói: “Yên tâm đi, rất nhanh tôi sẽ gặp anh. Tới lúc đó, chúng ta có thể xem thử, rốt cuộc ai mới là đá lót chân của ai!” 

Phong Thiên cười ha ha nói: “Không tồi, không tồi. Nói rất hay, tôi thích loại hào khí này của cậu. Nhưng tôi không muốn nhanh như thế! Giữa chúng ta sẽ có một trận chiến nhưng không phải bây giờ. Bởi vì tôi vẫn chưa chuẩn bị xong, cậu cũng nhìn thấy rồi, bây giờ tôi vẫn chưa hoàn toàn khống chế được cơ thể này” 

Cửu Thiên nói: “Điều này đối với tôi mà nói, không phải là cơ hội tốt nhất hay sao?” 

Phong Thiên cười ha ha nói: “Không sai. Cậu thật sự không hề che đậy. Nhưng tôi dễ giết thế sao?” 

Nói xong, Phong Thiên bỗng nâng hai cái xúc tu lên. 

Mà trên xúc tu của hắn ta lại có hai cái xác. 

Cửu Thiên nhìn thấy dáng vẻ của hai cái xác này. 

“Bát Phương Tiền Thánh, Hoàn Vũ Thiên Thánh!” 

Cửu Thiên sửng sốt thốt lên. 

Phong Thiên cười nói: “Không sai, hai tên ngu này còn tưởng mang theo binh khí mà Phong Vô Danh để lại thì có thể giết chết tôi. Cậu biết Phong Vô Danh chứ? Ha ha, hắn rất có liên quan tới ma tu chúng tôi. 

Lúc này, Phong Thiên mới thể hiện một mặt điên rồ của ma tu. 

Trái tim của Cửu Thiên hơi chìm xuống. 

Tuy hắn không thích Bát Phương Tiền Thánh, cũng không thích Hoàn Vũ Thiên Thánh. 

Nhưng hắn thế nào cũng không ngờ, Bát Phương Tiền Thánh và Hoàn Vũ Thiên Thánh lại chết trong tay Phong Thiên như thế. 

Mặc kệ thế nào, Bát Phương Tiền Thánh và Hoàn Vũ Thiên Thánh cũng chết trong đối kháng với ma tu. 

Bọn họ giống Hỗn Độn Võ Thánh, có lẽ chuyện bọn họ làm lúc đầu không vẻ vang, nhưng cái chết của bọn họ vẫn vĩ đại. 

Phong Thiên dùng xúc tu quăng qua quăng lại thi thể của Bát Phương Tiền Thánh và Hoàn Vũ Thiên Thánh, ý khiêu khích rất rõ ràng. 

Cửu Thiên nhìn Phong Thiên, không nói gì cả nhưng ý chí chiến đấu đã dâng lên cực điểm. 

Phong Thiên nói: “Cửu Thiên, bây giờ thiên hạ chỉ còn cậu có thể đánh một trận với tôi. Cửu Thiên, tôi rất mong chờ trận chiến với cậu. Nhưng tuyệt đối không phải bây giờ, 

trong thời gian ngắn, cậu cũng sẽ không gặp lại tôi đâu, ha ha, tự biết rõ mình đi!” 

Phong Thiên cười điên cuồng, sau đó, bóng tối vô tận quét đi tất cả. 

Khi bóng tối sắp lao tới trước mặt Cửu Thiên, Cửu Thiên nhắm mắt lại. 

Sau đó cảm giác thông hiểu thiên địa này dần biến mất. 

“Cửu Thiên! Cửu Thiên!” 

Lúc này, Cửu Thiên thu hồi tâm thần, cuối cùng lại nghe thấy giọng nói của Ngô Tân sư phụ. 

Ngô Tân sững sờ nhìn Cửu Thiên, nói: “Cửu Thiên, vừa rồi con bị sao thế. Sao cả người con giống như hư vô, đây là cảnh giới gì?” 

Cửu Thiên mỉm cười nhìn Ngô Tân, nói: “Sư phụ, con cũng không biết nên giải thích với người thế nào. Đợi tới khi người tới cảnh giới này sẽ hiểu. 

Ngô Tân cười ha ha nói: “Được, được, được, Cửu Thiên con đã hoàn toàn vượt qua sư phụ rồi. Ta cảm thấy thương thế của ta cũng hồi phục hòm hòm rồi. Bây giờ chúng ta đi đâu?” 

Cửu Thiên cười nói: “Đi làm chính sự thôi. Sư phụ, người túm lấy con!” 

Cửu Thiên đưa cánh tay của mình ra, Ngô Tân nghi hoặc nhìn Cửu Thiên, không hiểu Cửu Thiên có ý gì. 

Khoảnh khắc tay của ông ta đặt lên cánh tay của Cửu Thiên. 

Cơ thể của Cửu Thiên khẽ cử động, ngay lập tức cả hư không trở nên vặn vẹo ở trong tầm mắt của Ngô Tân. 

Tốc độ này thật sự đã đạt tới tốc độ của đạo chi lực. 

Cửu Thiên đâu phải mang ông ta đi về phía trước, rõ ràng là mang ông ta hoàn toàn dung hòa vào trong đạo chi lực, lưu động theo đại đạo chi lực ở trong thế giới. 

Loại công pháp này, thật ra ông ta cũng biết nhưng tuyệt đối không di chuyển dễ dàng như Cửu Thiên. 

Quả nhiên Cửu Thiên đã hoàn toàn vượt qua ông ta ở các phương diện. 

Ngô Tân có hơi thảng thốt, nhưng nhiều hơn là sự an ủi. 

Trò giỏi hơn thầy. 

Đồ đệ vượt qua sư phụ, đây là chuyện sớm muộn. 

Bỗng nhiên, Cửu Thiên dừng lại. 

Ngô Tân nheo mắt nhìn, đột nhiên nhìn thấy, ông ta và Cửu Thiên đã quay lại phi thuyền. 

eyJpdiI6IkkwbTl6YmNyM1lPd2RZV2RhOUZjbFE9PSIsInZhbHVlIjoidUF1NHpWc3REXC81RDZNZXE2ZHd2OGdkN1ZPSm1DMHo0NkhzTFwvb2NKWVJMb1lJXC9HNHRDSFZcL0VWdEZ5TGNJT1I3ZDU2TlhnS0tmZzJmbmtrZkg5RUZzeE5zNWtPM0F5aEhSaEZVVHRqSmo3djh0UXJjZnEzdnpkSVBNWmx1MlJrRXdqNEFNUXMzMTdDZVNKM0FjXC9ERksyK2hLYzI4endyZWxjMXBxSUZhV0pHSkdDaGVraWJYY2tmc0NTWUNSUWpleEFLVHJGb0ZvZkM2ek5wUFZcL0lCXC9JUWVWV1BoSHgwN0tzRnhVY0F0V0p0RjdMNEJDRVwvQVl0SVpZcVNBYXRzSXdsd1oyQTVjZlI3bFwvUVpSelh3ZVFrSFgwaXdKV1pxeDQxZXR1RVB2dnd0UXpiYUdHVVozMjhrd0JKbk5YOHhUcjZ1Zmxkd3ZcLzJXZ0tNS09HaWNPQT09IiwibWFjIjoiZjU5MzE4MGRlNDNmNGRlN2M3MTdkYWFmNzM0NDdlM2E5ZDVlMDlkNDY5YzE4ODljZmUxYzk0MGIzYjM2NzgyMSJ9
eyJpdiI6IlY0TXdEeFBZNkl4ZGd3Y05rK2FXMnc9PSIsInZhbHVlIjoibU9yTmpFdEF4MW52XC9uVVRqeVp6SGJUK3Z5a1ZKQjZkVDFGdzBlczg5RkNYVmFwVkpmSUNuVUlyTGRybk1wTXI3THpBZHZnVjBJSHFVMWQrUVVlM0pyVmtiVm5zY25XV2FOZ2d0UkdheXY1TENvOWhcL0VJdkQ0eGFzMnNZd0xXYmluajI3b0FyYVBQYTFDc04xaWZ4dXc9PSIsIm1hYyI6IjEwMTIyOWU1NmFlMDY1YzZkMzU0MTRmNGMyODg5NTc3ZmQ0MGM5MTY3NmU1NjdhZDMzNTc0Nzk0MTE2ZjljMGUifQ==

Hàn Liên sư huynh vỗ ngực của mình, nói; “Cửu Thiên sư đệ, đệ đừng hù dọa huynh. Ơ, sao cảm thấy đệ có hơi khác thế?”

Ads
';
Advertisement
x