“Cửu Thiên!” 

Ngô Tân nở nụ cười rạng rỡ. 

“Sư phụ!” 

Cửu Thiên trực tiếp quỳ xuống trước mặt Ngô Tân. 

“Đồ nhi tới cứu muộn, mong sư phụ thứ tội!” 

Ngô Tân cười ha ha nói: “Giữa ta và con còn có cái gì mà muộn với không muộn, tội với không tội chứ? Mau qua đây, trà chỗ con tạm được, ta rất lâu không uống được trà ngon vậy rồi! Đáng tiếc, chỉ là không có rượu ngon!” 

Cửu Thiên mỉm cười đứng dậy, Tiểu Hắc ở bên cạnh trực tiếp nhảy qua, nằm trên vai của Cửu Thiên, đồng thời nhả dây lưng của Cửu Thiên ra. 

Cửu Thiên cười tươi lấy một vò rượu từ trong dây lưng ra, nói với Ngô Tân: "Sư phụ, ai nói không có rượu ngon!” 

Ngô Tân cười càng vui vẻ, lớn giọng nói: “Mau mở ra, mau lên, mau lên!” 

Cửu Thiên mở vò rượu ra, phất tay ngưng khí thành ly, rót đầy một ly cho Ngô Tân sư phụ và mình. 

Hai người ngồi đối diện nhau, một hơi uống cạn. Cả hai đều nở nụ cười sảng khoái. 

Thần thái đó, thật sự giống nhau. 

Ở bên cạnh, Tố Thu trưởng lão hừ một tiếng: “Đúng là thầy nào trò nấy. Quỷ già nghiện rượu dạy ra một quỷ nhỏ nghiện rượu. 

Cửu Thiên vội vàng biến ra thêm một ly, rót một ly cho Tố Thu trưởng lão, nói: "Tố Thu trưởng lão, nào nào, cùng nhau uống một ly!” 

Tố Thu trưởng lão bỗng mỉm cười, nhận lấy chiếc ly. 

Ngô Tân ở bên cạnh khẽ cười nói: “Tửu lượng của sư mẫu của con còn hơn ta” 

Tố Thu liếc nhìn Ngô Tân, lập tức Ngô Tân rụt cổ lại. 

Ở bên cạnh, A Vân và Huyễn Tầm đều che miệng, không để mình cười thành tiếng. 

Cửu Thiên nhìn sang A Vân, nói: “Tình hình sao rồi?” 

A Vân gật đầu, ý bảo tình trạng không tệ. Đồng thời, A Vân lại lấy ra mấy viên hỗn độn lục đạo châu trả lại cho Cửu Thiên. 

Huyên Tầm cũng đứng dậy nói: “Cửu Thiên, các người nói chuyện. Tôi trở về trước!” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu, nhìn Huyễn Tầm mỉm cười. 

Lúc này Huyễn Tầm rõ ràng rất dịu dàng. A Vân cũng không nói gì cả, rảo bước rời đi. 

Nơi này chỉ còn Cửu Thiên, Ngô Tân và Tổ Thu trưởng lão. 

Tố Thu nhìn bóng lưng của Huyễn Tầm, nói: “Đây là một cô gái tốt. Cậu định khi nào lấy người ta?” 

Cửu Thiên ngại ngùng nói: "Tố Thu trưởng lão, cái này, tôi cũng không biết. Có lẽ phải đợi sau khi đánh bại ma tu rồi tính” 

Tố Thu trưởng lão cười nói: “Cậu không bằng nói đợi sau khi giết hết toàn bộ ma tu rồi hẵng lấy người ta. Đàn ông đúng là không đáng tin. Nghe một câu của tôi, lấy sớm một chút, để lại con cái, rồi đi hoàn thành sự nghiệp của cậu. Nó hơn bất cứ cái khác đấy! Đừng để tới cuối cùng, để lại tiếc nuối!” 

Ngô Tân nghe thấy lời của Tố Thu trưởng lão cũng ngại ngùng mà họ khế. 

Ông ta vừa họ vừa nói: “Rượu này quá cay, quá mạnh rồi. 

Tổ Thu trưởng lão lườm Ngô Tân, cuối cùng nói: "Hai thầy trò cùng một đức hạnh!” 

Ngô Tân vội vàng quay đầu qua, chuyển chủ đề: “Cửu Thiên, nói thử xem, dạo này con bận việc gì? Sau trận chiến ở nước Kình Thiên, tình hình ở bên ngoài sao rồi? Còn nữa thực lực hiện nay của con sao rồi?” 

Cửu Thiên cười nói: “Tình hình tốt hơn dự liệu một chút. Còn về thực lực của con, sư phụ, người xem đi.” 

Vừa nói xong, trên người Cửu Thiên phóng ra canh khí. 

Ngay lập tức, Tổ Thu trưởng lão và Ngô Tân đều bị canh khí mạnh mẽ mà hùng hậu của Cửu Thiên thu hút. 

Ngô Tân đưa tay ra, dường như muốn cảm nhận canh khí của Cửu Thiên. 

Cửu Thiên cũng rất hiểu mà tách ra một tia canh khí, truyền vào trong cơ thể của Ngô Tân. 

Ngay lập tức, Ngô Tân kinh ngạc nói: “Con đã thôn phệ toàn bộ thế giới chi lực rồi sao? Tốt, tốt, tốt. Canh khí như này thật sự có năng lực phá bích chướng. Cửu Thiên, con thật sự có tư cách xung kích thần linh rồi!” 

Tố Thu trưởng lão cũng yên lặng cảm nhận lực lượng của Cửu Thiên. 

Sau đó Tố Thu trưởng lão nói: “Một loại lực lượng không có cực hạn. Nhưng tại sao lực lượng của Cửu Thiên cậu có vài phần khí tức của thần linh? Không đúng, còn có vài phần khí tức không thuộc về thiên địa này. Chuyện này là sao?” 

Cửu Thiên mỉm cười kể lại đơn giản sự việc đã xảy ra trong khoảng thời gian này. 

Những câu chuyện kinh tâm động phách, sự tích cửu tử nhất sinh qua lời kể của hắn đều trở nên rất tự nhiên. 

Cửu Thiên từ nước Kình Thiên, nói tới Thần Hoàng nhất mạch ở Hỗn Độn, rồi từ Hỗn Độn nói tới Nam Vực, cuối cùng nói tới Tây Lĩnh. 

“... Là như vậy, con đánh bại Ngọc ma thánh, quay về từ nước Thần, bây giờ bắt đầu tới tiến vào đại bản doanh của ma tu 

Ngô Tân và Tố Thu trưởng lão nghe tới mức trợn to hai mắt, miệng há to, sững sờ nhìn Cửu Thiên. 

Một lúc sau, Ngô Tân mới nhìn sang chiếc nhẫn trong tay Cửu Thiên, nói: "Cũng tức là, Cửu Thiên, bây giờ con thật sự là tông chủ của Cửu Tiêu môn rồi sao?” 

Cửu Thiên sờ nhẫn, cười nói: “Nếu giả bao đổi. 

Ngô Tân cười phá lên, nói: "Làm rất tốt, những người của Thần Hoàng nhất mạch, truyền thừa lâu như vậy, cuối cùng vẫn không làm gì được đồ đệ của ta. Cửu Thiên, con làm rất tốt, đã trút được cục tức cho sư phụ. 

Tố Thu trưởng lão cũng cười nói: “Cậu là nói, đại trưởng lão Lương Long bây giờ lại niết bàn lại ư? Ài, đáng tiếc, vốn tôi còn chuẩn bị nói với cậu, nhờ cậu đi tìm ông ta giúp đỡ. Với thực lực của ông ta, đối với ma tu vẫn rất có uy hiếp.” 

Cửu Thiên nói: “Không sợ, bây giờ trừ Phong Thiên ra, các ma tu khác, tôi không hề sợ” 

Ngô Tân gật đầu nói: “Ma tu không đáng phải lo, người đáng lo chỉ có một mình Phong Thiên thôi. Cứ dựa theo xu thế này, Đạo Tâm Ma Tông muốn càn quét thiên hạ vẫn phải dựa vào một mình Phong Thiên. Tổ Thu, bà nói cho Cửu Thiên làm sao để đối phó với tên Phong Thiên đó. 

Tố Thu nói: "Cách đối phó ta sớm đã cho cậu ta rồi. Cửu Thiên, Thiên Ma Tâm đó vẫn ở trên người cậu chứ?” 

Cửu Thiên nói: “Phải, ở trên người tôi, cần dùng nó đối phó Phong Thiên sao?” 

Tố Thu lắc đầu nói: "Không cần dùng nó để đối phó, mà đây chính là điểm yếu của hắn. Phương thức phong thần truyền lại của ma tu là tập trung đủ ngũ ma mới có khả năng thành công. Bây giờ trong tay hắn không có Thiên Ma Tâm thì hắn nhất định không thể phong thần. Hơn nữa vị trí trái tim nhất định sẽ trở thành điểm yếu lớn nhất của Thiên Ma Thân của hắn. Đợi tới khi thực lực của cậu sem sem hắn thì liều cộng công kích vị trí trái tim của hắn, tiêu diệt thần hồn của hắn là được. 

Cửu Thiên há miệng: “Chỉ đơn giản vậy sao?" 

Tố Thu nói: “Không sai, chỉ đơn giản như vậy. Đừng nghĩ sự việc quá phức tạp. Chỉ cần hắn vẫn chưa phong thần, vậy thì là cơ thể người phàm. Tuy mạnh nhưng chắc chắn có cách đối phó. Cộng thêm điểm yếu rõ ràng như thế, cậu muốn thắng hắn, chỉ cần cố gắng gia tăng thực lực của mình là được. Cái khác thì có thể gác lại, nếu tôi là cậu, bây giờ quay về bế quan. Mười năm sau thì ra ngoài, Phong Thiên gì đó cũng sẽ là trò cười.” 

eyJpdiI6IkFMRmYrc0FubHgzUmJwNDg0dUxLT0E9PSIsInZhbHVlIjoidXZSa1RMWlFIRHBicVA5MGRJcCsxUmV1WVFLS25tQ2o1bkVTSkFuY2lCelRiaU8zaFhhazlBTGVmXC9ZQ0RHMmtBYXFLbHpPTFhQZkRhVHNsR1Fyamk3UEVlaEdhNmVzRHZtZ1RaN3ZHTFwvdE5kTWpPNkNmZ2NRUVE5R1o1U3RreTR5N0YzYm1sYko0SmtaN2NycnBVMk1DYW9YN09RZFRCNEpBYVhxOGk4UmVyVXNQOHRCb25WeEFuTEk2REJFSDZEa2RFUmdTTVJDbDJuZ1Y0VXZNU1lGTmFGZVRMUVg1UGtiNmF4MEpRbU50ak5qcWp6TzRabFNZZWhMaWZqWTBDIiwibWFjIjoiODNiYWY2NWI4MjA5ZDliOGM0ODFiNWYwNDc2ZWYyZjIwODQzYThkOTdlNzVlYmEyMmJjYWM0N2YzZjQzMjE3OSJ9
eyJpdiI6InAxQ1haZDFVdjhHYTJwNU4wbzNrOEE9PSIsInZhbHVlIjoiV0llY2NKaTFDXC9MajJwU09QRmVZMTNWUWpCRVY3OVZNMHZhNjEyWnh1UmRVMWNVNVVNRHRJalFPRVVqTTB0KzFCc0ZjSDZMMW8zQU1BRjBIWEtLZjlSdWFNUDZnK25yeVNcL1phcXhkYmxzWjFFUlVcLzZFb0RFdTB6T1diZ2hjcnBHeXR1VmszM0NsSEh3M052SXFlRXVJNUhXRFwvZ1h1eEVEY2tqTFYrV0Z1ZlBJQVwvb3pvSjR3K0Z0ZnZDS1oya1B4ZjVkbzlldEJjdVBqU3NiXC9LY0JUbnJPSlN6MENUdFFpTmhqRTVKQXpwMUx5ZkpzZUlWYjBjV1ZZbEFraEh5YllwdTFZUEFBSkdxUVdCXC9wUXkwNzdZelIwMWZtT0NrU0dBN1pkZU9NTnRSMGVMUlwvcm5MSHRnNWF2XC9KTWxTaVQiLCJtYWMiOiJiZDZhZDBmNTkyMjllNzI2ZTU1Y2IxNWViMmU0OWY4NWMwMjlmMjBiMzZlN2Y4Y2RjYmNlNDMzYTk2NDUwNjNmIn0=

Tố Thu trưởng lão lắc đầu nói: “Hai thầy trò các người cùng một đức hạnh”

Ads
';
Advertisement
x