Phi thuyền nhanh chóng lại gần, nụ cười trên mặt Cửu Thiên cũng càng lúc càng sâu. 

Hắn từ rất lâu đã phát hiện đám người Hàn Liên sư huynh luôn đi theo đằng sau hắn. 

Hết cách, đây chính là cái lợi khi có tu cao cao thâm. Mà giống như Độc Cô lão ma lại không có phát giác. 

Lúc này sau khi nhìn thấy đằng sau thuyền hắc liên đầu hổ, vậy mà còn có một nhóm phi thuyền lặng lẽ đi theo. 

Cả người Độc Cô lão ma cũng sốc nặng. 

Lúc này, ông ta mới hiểu mình thật sự đã bị người ta xoay vòng vòng, 

Độc Cô lão ma thật sự có cảm giác xấu hổ tới mức muốn tự sát. 

Ông ta còn tự cho rằng mình túc trí đa mưu gì đó. Thì ra theo người như Cửu Thiên thấy, ông ta chỉ là một quân cờ có thể tùy ý lợi dụng. 

Điều mấu chốt nhất là ông ta vẫn tự đâm vào. 

“Ha ha ha, Cửu Thiên sư đệ. Huynh biết ngay, đệ đâu có dễ bị bắt như thế. Chỉ dựa vào lão già này có thể bắt được đệ, thật là đùa mà! Chiếc phi thuyền này không tệ!” 

Hàn Liên sư huynh cười vui vẻ. 

Bọn họ cũng chiến đấu với ma tu thời gian rất dài, nhưng chưa từng thấy phi thuyền tốt như này. 

Phùng lão và Lư đại sư một trái một phải, hai người đứng ở bên cạnh Độc Cô lão ma. 

Vốn Độc Cô lão ma không thể cử động, bây giờ còn có hai người này nhìn chằm chằm ông ta. 

Độc Cô lão ma lập tức từ bỏ ý nghĩ chạy trốn và giở thủ đoạn. 

Bởi vì hai người này, ông ta đều biết. 

Khi Phùng lão và Lư đại sư nhìn thấy Độc Cô lão ma thì cũng sững người. 

Sau đó vẻ mặt của Phùng lão kích động, nói: “Độc Cô lão ma. Thì ra là ông, không ngờ tôi khi còn sống thật sự có thể gặp lại ông!” 

Lư đại sư cũng nghiến răng nghiến lợi nói: “Thật sự là ông. Ông trời có mắt, lại để tôi đụng mặt ông. Xem tôi có mọi tim gan phèo phổi của ông ra để tế người vợ đã mất của tôi không!” 

Thấy vẻ mặt của Lư đại sư và Phùng lão trở nên kích động. 

Cửu Thiên ở bên cạnh vội vàng ngăn cản hai người, lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì?” 

Phùng lão coi như bình tĩnh một chút, hít thở sâu vài hơi, trả lời: “Cửu minh chủ. Người này là kẻ địch không đội trời chung của tôi và Lão Lư. Hai chúng tôi đều sinh ra ở một nước nhỏ vùng ven Nam Vực. Hồi trẻ, du ngoạn Nam Vực, không cẩn thận đụng phải lão ma đầu này ở một nước. Hai chúng tôi không địch lại nên chạyai trốn. Nhưng lão ma đầu này lại tìm tới nhà của hai chúng tôi, tự tay giết hết tất cả người nhà của tôi. Người nhà của Lão Lư cũng bị ông ta chơi tới chết. 

Lư đại sư kích động kéo áo của mình ra, lộ ra vết thương đáng sợ trên vai trái của mình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Độc Cô lão ma. Ông nhận ra vết thương này chứ. Tôi giữ lại mấy chục năm là để không quên đi nỗi đau mà ông mang tới cho tôi, tôi từng thề độc, nhất định phải trả lại cho ông!” 

Độc Cô lão ma ngẩng đầu nhìn hai người, lúc này ông ta dường như cũng quên sợ hãi, mang theo tà khí chỉ ma tu mới có, nói: "Kẻ thù tìm tới rồi. Tốt tốt tốt, không ngờ hai con thỏ để các người còn sống tới bây giờ. Coi như số của tôi đã xác định phải chết, chết trong tay ai cũng vậy. Tới đi, giết tôi đi!” 

Lư đại sư cũng không nhịn được, ánh sáng trong tay sáng lên. 

Phùng lão ở bên cạnh vẫn còn lý trí, vội vàng kéo lấy Lư đại sư: "Lão Lư, nghe theo Cửu minh chủ. 

Cả người Lư đại sư run rẩy, viền mắt đỏ au. 

Đây là lần đầu tiên Cửu Thiên nhìn thấy hai người này thất thố như này kể từ khi quen biết Lư đại sư và Phùng lão. 

Cửu Thiên lạnh nhạt nói: “Phùng lão, Lư đại sư. Lão ma đầu này, tôi giao cho hai người xử lý. Nhưng bất luận như nào, các người không thể giết chết ông ta. 80% chúng ta vẫn phải dựa vào ông ta để vượt qua vực Ma Trận. Những cái khác thì tùy hai người. 

Nghe thấy lời này, cả người Độc Cô lão ma rung lên, sau đó rít lên với Cửu Thiên: “Cửu Thiên, sao lòng dạ của cậu ác độc như thế. Cậu tàn độc như này có gì khác biệt so với ma tu chúng tôi? Tôi thấy cậu cũng là một đại ma đầu!” 

Cửu Thiên cười nói: “Vậy sao? Vậy tôi nói cho ông biết. Nếu tôi là ma thì làm gì được tôi. Nếu tôi thành thánh, thiên hạ không còn ma tu, đưa đi!” 

Phùng lão và Lư đại sư cảm kích liếc nhìn Cửu Thiên, sau đó trực tiếp lôi Độc Cô lão ma đi. 

Có thể tưởng tượng, Độc Cô lão ma tiếp theo sẽ phải chịu chuyện như nào, nghĩ thôi cũng có thể khiến người khác không rét tự run. 

Có điều Cửu Thiên mặc kệ điều này, quay đầu nói với Nam Cung Lê: “Thu phục toàn bộ những ma tu này. Nếu không thể thu phục thì giết chết. Điều chỉnh phi thuyền, tiếp tục tiến về phía trước. Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là xuyên qua vực Ma Trần, đi tới nước Kỳng Tú - đại bản doanh của ma tu ở Tây Lĩnh” 

Nghe xong, trong mắt đám người Tả Tử Sâm, Hoàng Phủ Tường, Diệp Nam Thiên cũng bắt đầu phát ra ánh sáng. 

Nam Cung Lê cười nói: “Anh Cửu Thiên. Anh muốn làm một vụ lớn à?” 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Nhỏ thôi, tôi không chơi. A Vân đâu? Huyễn Tầm đâu?” 

Cửu Thiên lên tiếng hỏi. 

Mục Khả đứng ở một bên chỉ về phía phi thuyền dừng ở bên cạnh: “A Vân và Huyễn Tầm đều đang trị thương cho đám người Ngô Tân tiền bối.” 

Cửu Thiên mỉm cười hỏi: “Vậy bây giờ Ngô Tân sư phụ và Tố Thu trưởng lão sao rồi?” 

Hàn Liên cười nói: “Không có gì đáng ngại. Đệ có thể đi thăm. Cửu Thiên sư đệ, chỗ này giao cho huynh. Đệ yên tâm đi đi” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu với đại sư huynh, sau đó chân đạp hư không, bay lên. Quay lại phi thuyền của Liên minh Nam Quốc của mình. 

Đi một mạch về phía khoang thuyền, đi được nửa chừng, Cửu Thiên bỗng nhớ tới cái gì đó. Hắn quay đầu liếc nhìn đằng sau, nhưng không nhìn thấy bất kỳ ai. “Linh Bối đâu, còn cả Tiểu Lộ đó nữa?" 

Cửu Thiên lẩm bẩm nói. 

Không đúng lắm, hai người này chạy đi đâu rồi? 

Khẽ lắc đầu, Cửu Thiên cũng tạm thời không rảnh để ý hai người này, đime thẳng vào trong khoang thuyền. 

Mà điều Cửu Thiên không biết là ở chỗ rẽ, Linh Bối khống chế chặt Tiểu Lộ, nhìn biểu cảm kinh sợ của Tiểu Lộ. 

Linh Bối cười nói: “Cô nhóc của tộc ẩn náu. Nhóc thật sự là món quà ông trời ban cho tôi! Tôi còn tưởng tộc của các người sớm đã bị diệt tộc rồi. Không ngờ vậy mà còn có thể 

sót lại một người. Hơn nữa còn là huyết mạch tinh khiết như này, hiếm có, hiếm có, có nhóc ở đây, có vài chuyện thì tôi có thể đi làm rồi.” 

Tiểu Lộ run rẩy hỏi: “Chị muốn làm gì?” 

Linh Bối nở nụ cười nói: “Tôi muốn mang nhóc đi. Nhóc tên Tiểu Lộ đúng không? Bắt đầu từ hôm nay, nhóc chính là người hầu của tôi. Đi theo tôi, sau này nhóc cũng là một trong những thần sứ. Bây giờ chúng ta xuất phát, đi tớiec vùng đất thất lạc. 

Tiểu Lộ khóc lóc nói: “Tôi không muốn đi theo chị. Tôi muốn quay về tìm chị Hoàng Yến, tôi muốn nói cho Cửu Thiên!” 

Linh Bối nói: “Sau này nhóc sẽ gặp lại bọn họ. Nhưng không phải bây giờ. Hôm nay không tệ, mọi người đều không chú ý tới chúng ta, là lúc tốt nhất để rời đi. 

Dứt lời, Linh Bối ấn nhẹ vào cỗ của Tiểu Lộ, trực tiếp ôm Tiểu Lộ rời khỏi phi thuyền. 

Không chút tiếng động, không một bóng dáng. 

Ở bên này, Cửu Thiên cũng không phát giác ngay từ đầu, sự việc đã có chút thay đổi. 

Chỉ có Thiên Mị Hồ ngồi ăn đồ ăn ở trong phòng dường như cảm thấy cái gì đó, liếc nhìn về phía ngoài cửa. 

Cửu Thiên lại nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra, đập vào mắt là cảnh Tố Thu trưởng lão đang nói chuyện vui vẻ với Huyễn Tầm, A Vân. 

eyJpdiI6ImRXMUg1U1BFaGZBZWFHVkpURHdZT0E9PSIsInZhbHVlIjoiSUphUTAxTFpTV0E5RlBYV3ZBc010MDlQdFBzK29wK3RKUldiVmZHK21vSUZCOUxFSUFOSTJvQnhROVwvVmd5djdmNXdQSDNoNGw3YitSRzROdVh0R0h3NXFGcXlOZDI4S2xyT3pkWDdtQ1wveWlmNWV5U3FOVTU3RXVyc3ZEanlHYXNRVlNHM3lPeE1cLzJPbFpiZDdxaVBtdXhYdEVJaURPemlUdkFMejN0VElMcFwvVysyV0V5K29LWTBUNDJVQWxtZVdWYk5QS0tMaGRXWjdJTTZyVXpCUTJJV1hUQTJDMzJORUJZSzJiNFhCb01hZ2NMUWxXdEVydjdUcW4zNXlWN2RhRUNPbzVDb1RLbHBGSVh1T1ExWnJ3PT0iLCJtYWMiOiJhOGE3ZWQzNjhiMWVhOTc5Y2FjNTMxZjU3OWViZmI4Nzg5MDg4MDk1ZTFjMTdlN2U4NGI4MDg0MmRlOTc3MjkwIn0=
eyJpdiI6IjNuVG5QTTlIZVV4aVwvNGo1NTB4WXJ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImRXSkFWSTJCaTBJem5BU3Q3S2FJMFdDYzJYaEFSN09yVUtrdjFFVHFxdnVWaW00MVBGNE9iT2tCS0lqcmhcL0NUQTlsVWlpVGhPSzR5VDlpMkE2SWFwN1wvck5hK0tBelhtT1duWkYxaEp5TjhFSVpsbkwxUFpIQUQ4TnJoRk16QllGcDEzdFlFS1JYZ3pKc1hIcEYzZk1nPT0iLCJtYWMiOiIxYWMyMzc5NGM0NWUwMzBmNWYwYTIyNmE3ODY0NTljMjdjNjAzOGNkNTA4N2UwN2E0Y2U1YzJkZDBmOThiMTNjIn0=

Đám người Ngô Tân cũng ngẩng đầu lên, nhìn Cửu Thiên.

Ads
';
Advertisement
x