Tố Thu trợn ngược mắt, rõ ràng là cạn lời đối với Cửu Thiên và Ngô Tân. 

Ngô Tân và Cửu Thiên cười rất vui vẻ. 

Đối với Cửu Thiên mà nói, loại chuyện bế quan này thật sự không phù hợp với tính cách của hắn. 

Hắn đã quen nhảy múa trên lưỡi dao, sinh tồn trong tuyệt cảnh. 

Trong xương tủy của hắn, thật ra là một người thích mạo hiểm. 

Từ khi rời khỏi nước Võ Đỉnh, hắn đã một mình xông qua tứ giới. 

Thực lực gia tăng nhanh chóng, mỗi khi Cửu Thiên nhớ lại cũng cảm thấy khó tin. 

Cũng chính vì như vậy, vậy nên bây giờ Cửu Thiên cho rằng, nếu mình có một ngày có thể đánh bại Phong Thiên. 

Vậy cái dựa vào chắc chắn không phải bế quan khổ tu. Mà là tiếp tục đột phá trong cảnh sinh tử. 

Lao thẳng vào cực hạn, nghịch thiên phong thần. 

Cửu Thiên mỉm cười, lại lấy ra hỗn độn lục đạo châu, cười nói: “Sư phụ, người còn nhớ lúc đầu người nói với con, nếu muốn người khôi phục lực lượng thì cần ba thứ không?” 

Ngô Tân gật đầu cười nói: “Đương nhiên nhớ, hỗn độn lục đạo châu, dịch của cây Thánh Linh Bổ Thiên, thế giới chi lực!” 

Cửu Thiên nói: “Ba thứ này, con đã kiếm được rất lâu rồi. Sư phụ người xem, hay là bắt đầu từ ngày mai, con giúp người khôi phục thương thế” 

Ngô Tân suy nghĩ một lát, nói: “Có thể thì có thể. Nhưng làm chuyện này cần tìm một nơi khuất, sau đó tốn ba tới năm ngày. Bây giờ các con đang tới đại bản doanh của ma tu nhỉ? Nếu con giúp ta trị thương bế quan, vậy bên ngoài xảy ra chuyện gì phải làm sao?" 

Cửu Thiên nói: “Người yên tâm, hành động lần này đâu chỉ có một mình con. Bên ngoài còn có đám người Phùng lão, Lư đại sư để ý. Các vị sư huynh của con, bây giờ ai cũng giỏi cả. Ba tới năm ngày mà thôi, bọn con đi chậm một chút, vấn đề không lớn. 

Ngô Tân dường như vẫn có chút lo lắng, quay đầu nhìn sang Tổ Thu. 

Tố Thu nói: “Không cần nhìn tôi. Chuyện của thầy trò hai người, tự hai người thương lượng. Thương thế của tôi không cần hai người lo. Có chủy thủ Thần Phong của A Vân ở 

đây, lực lượng của tôi sẽ từ từ khôi phục. Nếu hai người vẫn không quá yên tâm, tôi có thể giúp hai người xử lý chuyện bên ngoài.” 

Cửu Thiên nói: “Vậy thì tốt quá rồi. Tố Thu trưởng lão, lần này đối thủ chủ yếu của chúng ta, nói ra thì còn là người quen cũ của người. 

Tố Thu nhíu mày, nói: “Người quen cũ ư? Người cậu nói là ai?” 

Cửu Thiên nói từng chữ: “Ám Nguyên thánh nữ!” 

Tố Thu kinh ngạc nói: “Mặc Mặc ư? Bây giờ em ấy là chủ sự của ma tu sao?” 

Cửu Thiên nói: “Không chỉ là chủ sự, còn là thống soái dẫn dắt ma tu công đánh Tây Lĩnh lần này” 

Tố Thu bỗng cười lên, nói: “Giỏi nha, xem ra Vô Thượng Tử Đồng của Mặc Mặc cũng luyện tới đại thành rồi. Bây giờ em ấy có phải đã luyện thành Ma Thần Đồng rồi không? Ha ha ha, nếu là như vậy, vậy tôi không thể giúp cậu quá nhiều rồi. Cửu Thiên, Mặc Mặc và tôi có giao tình. Tôi có ơn với em ấy, em ấy có nghĩa với tôi. Là em ấy giao Thiên Ma Tâm cho cậu nhỉ? Tôi đụng phải em ấy, tôi sẽ không ra tay. Tôi hy vọng nếu hai người đụng nhau, cậu nể mặt tôi, cũng đừng giết em ấy!” 

Cửu Thiên cười nói: “Không phải tôi có giết cô ta hay không, mà là cô ta có giết tôi hay không. Nếu đã thế, Tố Thu trưởng lão, tôi cũng không nói gì nữa. Chỉ hy vọng, tới lúc đó người có thể giúp tôi nói một câu với cô ta, kêu cô ta đừng tiếp tục đi theo Phong Thiên nữa. Hai quân giao chiến, có vài chuyện, không phải chuyện tôi có thể khống chế.” 

Tổ Thu cười híp mắt nói: “Vậy ư? Vậy Vũ Hoàng Yến cậu giải thích thế nào?” 

Cửu Thiên sững người, sau đó cười khổ nói: "Thật sự là chuyện gì cũng không qua được mắt của người. Cô ấy là một chuyện khác. 

Tố Thu chỉ vào mặt Cửu Thiên, nói: “Viện cớ. Đàn ông các người chỉ thích viện cớ như thế. Tôi nói cho cậu biết, cậu như nào với Vũ Hoàng Yến thì phải như thế với Mặc Mặc cho tôi. Người trong ma tu nên giết hết sao? Vậy cậu nhìn tôi xem, tôi cũng là ma tu nhiều năm như thế, cậu định giết tôi à?” 

Cửu Thiên nói không thành lời. 

Ngô Tân họ khế, nói: “Cửu Thiên, nghe lời sư mẫu của con, có thể tha thì tha. Quy tắc, nguyên tắc đều là để trói buộc người bình thường, đối với người như con, sớm đã vượt qua hai chữ quy tắc. Có vài chuyện, con có thể tự đưa ra quyết định. 

Ngô Tân và Tổ Thu một người hát một người bè như này, coi như sự việc đã xác định như thế. 

Cửu Thiên xòe hai tay ra, rất bất lực. 

Hắn đứng dậy nói với Ngô Tân: “Sư phụ, chúng ta tìm một nơi bắt đầu thôi. Giải quyết xong sớm, đợi khi thật sự đối đầu với đại quân của ma tu, nói không chừng còn cần người giúp!” 

Ngô Tân cười nói: “Không thành vấn đề, sư phụ của con cái khác không được. Ta biết không ít những pháp quyết có uy lực lớn của luyện khí sĩ. Ha ha, bao nhiêu năm rồi, không ngờ, ta còn có một ngày khôi phục lực lượng!” 

Ngô Tân dường như có chút phấn khích, trong ánh mắt dường như cũng có vài phần kích động. 

Tố Thu ở bên cạnh nói: “Đừng nói phét nữa, đi mau đi. 

Ngô Tân gật đầu, đanh giọng nói: “Cửu Thiên, dẫn đường!” 

Cửu Thiên mỉm cười gật đầu, dẫn Ngô Tân đi ra ngoài. 

Đi một mạch ra ngoài, Ngô Tân hỏi: “Cửu Thiên, con muốn dẫn ta đi đâu, lẽ nào phi thuyền này còn không đủ an toàn sao? Không phải là muốn trị thương ở boong thuyền chứ?” 

Cửu Thiên cười nói: “Đương nhiên không phải, sư phụ, con định giúp người trị thương ở trong hư không. 

Ngô Tân hơi sững người, sau đó nghĩ tới cái gì đó, kinh ngạc nói: “Cửu Thiên, con không phải định giúp ta gia tăng thực lực chứ?” 

Cửu Thiên mỉm cười, nói: “Sư phụ, nếu đã là trị thương, tại sao không thử gia tăng thực lực của người lên? Vốn con không có năng lực này, canh khí hiện nay của con đã gần tới đại thành, Sinh Linh Đại Đạo cũng vận chuyển tự như, hỗn độn lục đạo châu còn có bốn viên trong tay. Đương nhiên phải thử!” 

Ngô Tân cười ha ha, nói: “Cửu Thiên, con là coi sư phụ thành đan dược thử nghiệm à. Được, sư phụ tin con. Tùy ý đi, để ta xem thử, đồ đệ của ta, bây giờ rốt cuộc đã nghịch thiên tới mức nào!” 

Ngô Tân rất thản nhiên, rõ ràng không hề lo lắng, chỉ có sự phấn khích và an ủi. 

Sự tin tưởng vô điều kiện này khiến nội tâm của Cửu Thiên rất ấm áp. 

Đúng như những gì hắn nói, bây giờ hắn có năng lực này, đương nhiên phải khiến sư phụ trở nên tốt hơn. Chứ không chỉ khiến sư phụ khôi phục thực lực ban đầu. 

Hai người đi ra bên ngoài phi thuyền, Cửu Thiên đỡ Ngô Tân hóa thành một luồng ánh sáng, bay về phía hư không. 

Ngô Tân nhìn phi thuyền xa gần thì khẽ hỏi: “Bay xa như vậy, không sợ mất dấu à?” 

Cửu Thiên cười nói: “Sư phụ yên tâm, lực lượng thần hồn của con luôn kết nối với phi thuyền, chỉ cần bọn họ không đột nhiên tăng tốc thì chúng ta sẽ không mất dấu. Với lại, còn có Tiểu Hắc!” 

Nói xong, Tiểu Hắc ở trên vai Cửu Thiên bỗng biến to, hóa thành một con rồng khổng lồ dài trăm trượng. 

Ngô Tân cười ha ha, nói: “Tiểu Hắc, không ngờ bây giờ ngươi cũng mạnh như vậy!” 

Tiểu Hắc đắc ý lắc lư cái đầu. Hai người ngồi ở trên lưng của Tiểu Hắc. 

eyJpdiI6IkN6cFZYcTZKWWZBSW1FMjZFY1wvVzNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkJoWU44U0tJN0U2aG14eG9kRW9hQlcyYmJlcXJjM0pudmJpa0NYbW1KZUpOZzZoUWxqYyt1RTdoMFdubjZ5dVRTMzd4VWdqTFo3SFJtZzdKWDVMc1wvZDRRM2dGdFlNNUEyeHZjTWFyaFN0eStkWVNYek5KaW1ZTjVydnBxQ1hqS0xMTmxmR0dEczN2b0gxZWE4ZW5zdmFMbmRvZEl4TDlOaDdSbWhuM2tIWXNnK0poZnRZajUwSXUzTkVTXC95ekNQMHlCN05sUlptNlNWRXp0XC91RG9pdURjVEpUemRpXC9kZnN0Z1YxVFA5TVVDR2Jsc0QzK0RpK0t6NmVLVG8yemxOIiwibWFjIjoiNzk4YmJlNjczMTUxMzdkMGZiMmNhNmEzYWY3ZGU5N2Y3YTUxYjZlODQ1ODIyNDFiY2U3ZDE1YmVhZmQxZmUyYyJ9
eyJpdiI6ImlGczhXYjF1UVVJMjFnazlDckR0SHc9PSIsInZhbHVlIjoiTTBVRVlmR1lHcnBcLzVZenc2TUpLc1NTU2ZmXC9JWXcwbExPRER6WTBcL3YwZTNFbCt3QUZMTWVaNjB5V0tEV3RINFAxN0VIdkMzbk00TnZMend6V2daQUJWQWZZM0VrZ0l0QjVPRUt3cEtVQmFHNmRJZ1F4Q2RZVDVcL2lOV2oyenZ4dWk1XC9LYW1VbnFUK1wvZEZJdjhCaWo1eVpMMStXWHFyY3BUVlF6bTY3TzlrOHVyZkhyYWpRNTZsallNUGJ5cklLIiwibWFjIjoiZTIwMjdkZDY3YzE4NjE0YjNjOWM2ZmJlMjBmMWJiMTA3MjE0NTJkMzI3NWY5NWQwOWQ0ZGJiNTEyODJiZGQ0NyJ9

Ngô Tân lớn giọng nói: “Tới đi”

Ads
';
Advertisement
x