Độc Cô lão ma lập tức bị dọa, ma khí toàn thân lập tức tỏa ra, hư ảnh bát quái ngược khổng lồ xuất hiện ở sau lưng.
Người này vậy mà cũng là cường giả tinh thông âm dương nhị đạo.
Ma khí đáng sợ giống như đao kiếm lao về phía người của Cửu Thiên.
Đổi lại người khác, ma khí như này trực tiếp có thể đạt tới hiệu quả ăn mòn xương và khóa thần hồn. Nhưng rơi vào người của Cửu Thiên lại không có hiệu quả gì.
Những ma khí mạnh mẽ đó bắn ngược trở lại người của Độc Cô lão ma.
Ma khí này vừa phóng ra, Cửu Thiên biết đại khái sư phụ của Độc Cô lão ma.
Miễn cưỡng đạt tới Cực Hạn, nhưng chưa phải thánh giả.
Lực lượng như này cũng chỉ ngang với trình độ của đám người Phùng lão, Lư đại sư.
So với Tàn Khuyết song thánh gặp ở nước Thần cũng kém hơn một chút.
Cửu Thiên khẽ ấn tay, canh khí phóng ra, trực tiếp lao vào trong cơ thể của Độc Cô lão ma.
Mấy chục chiếc ngân châm trên người trực tiếp bắn ra, đâm thẳng vào người của Độc Cô lão ma.
Ngay lập tức, ma khí cuồn cuộn trên người Độc Cô lão ma bỗng tắt ngủm.
Lực lượng đại đạo đang muốn phóng thích cũng bị canh khí của Cửu Thiên lập tức chém đứt.
Cao thủ đối chiến, chỉ một chiêu này.
Trước khi Cửu Thiên chưa tới Tây Lĩnh, đối chiến với ma tu như Độc Cô lão ma cũng không thành vấn đề. Càng đừng tới bây giờ, thực lực sớm đã gia tăng!
Sử dụng công pháp Chưởng Thiên!
Ma khí bỗng biến mất
Độc Cô lão ma sợ rằng mấy chục năm nay chưa từng đối đầu với đối thủ nào mạnh như Cửu Thiên.
Xét từ góc độ khác, Cửu Thiên chỉ dùng một chiêu.
Độc Cô lão ma đã ngã ra đất, cả người bắt đầu co giật, máu phun xung quanh.
Trên mặt đều là vẻ kinh sợ, muốn đi nhưng chỉ nhúc nhích như con sâu, chỉ có thể nhúc nhích dưới đất.
Cửu Thiên chắp hai tay sau lưng, dùng tư thái nhìn xuống để nhìn ông ta, lạnh nhạt nói: "Nếu ông đã không chọn cách chết, vậy tôi chọn giúp ông! Nhưng ông yên tâm, tôi sẽ không để ông chết dứt khoát đâu!”
Cửu Thiên dứt lời thì không hề khách sáo, một chân giẫm lên đùi của Độc Cô lão ma.
Chân hạ xuống, cả phi thuyền cũng rung lắc một trận.
Ở đằng sau, các ma tu giương mắt nhìn cảnh này, sau đó xoay người muốn chạy
Nếu Cửu Thiên này để bọn họ chạy, vậy sẽ mất hết uy danh.
Triển khai thế giới chi lực giống như trận pháp cuồn cuộn, phong tỏa cả phi thuyền. Tất cả các ma tu muốn đi, trực tiếp hóa thành tro bụi trong không trung.
Trên thuyền hắc liên đầu hổ khổng lồ, bỗng có tiếng hít khí lạnh.
Tất cả các ma tu không ai dám hành động.
Độc Cô lão ma phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Cả cái chân phải của ông ta đã bị Cửu Thiên một cước giẫm thành tương bần.
Ông ta kêu thảm thiết, Cửu Thiên lại nghe mà ghét, đanh giọng nói: “Đừng hét nữa. Chút vết thương này, đối với ma tu như ông, thật sự rất đau sao? Độc Cô lão ma”
Nghe thấy Cửu Thiên không khách sáo vạch trần mình, lúc này Độc Cô lão ma mới nhỏ giọng nói.
Cảm nhận thế giới chi lực vô cùng mạnh mẽ trên người Cửu Thiên, Độc Cô lão ma cuối cùng cũng biết mình đã phạm sai lầm như nào.
Đó là thật sự tin Vũ Hoàng Yến có thể một mình bắt được Cửu Thiên.
Không sai, Vũ Hoàng Yến đã vào Tiểu Ma Trì, có được truyền thừa của ma vương. Nhưng thực lực của cô ta có mạnh nữa cũng không đạt tới Cực Hạn!
Chỉ dựa vào Huyết Ảnh Ma Châm có thể chế ngự được cường giả như Cửu Thiên sao?
Nhìn thế giới chi lực mà Cửu Thiên phóng ra đi, đây là cường giả có thể so bì với tam thánh.
Lúc này, Độc Cô lão ma mới hiểu, không phải Ngọc ma thánh chỉ có hư danh, mà là Cửu Thiên thật sự quá mạnh!
Độc Cô lão ma hối hận tới xanh ruột!
Ông ta ngàn vạn lần không ngờ, chủ ý mình đưa ra, cuối cùng lại hại mình.
Ông ta không hiểu Vũ Hoàng Yến và Cửu Thiên liên thủ bịp mình hay là Cửu Thiên cố ý giả bộ thành như này, sau đột đột nhiên bạo phát, chơi chiêu lần vào?
Hai loại khả năng dường như đều có, nếu là cái trước, vậy thì cô gái Vũ Hoàng Yến này thật sự quá đáng hận. Ăn cây táo rào cây sung không còn, tâm cơ còn thâm sâu, đủ ác đủ độc.
Nếu là cái sau, vậy Cửu Thiên này đáng sợ tới mức hơi quá đáng.
Không chỉ thực lực mạnh mẽ, còn tính toán không một sai sót. Như này kêu người khác đấu với hắn kiểu gì?
Miệng Độc Cô lão ma run rẩy nói: “Cửu minh chủ, tôi sai rồi. Tôi cầu xin cậu, cậu tha cho tôi. Cậu muốn cái gì tôi cũng cho cậu hết.”
Cửu Thiên cười với ông ta, sau đó lại giẫm một cước nát chân trái của ông ta.
Cả người Độc Cô lão ma co giật dữ dội, nhưng lần này ông ta ra nghiến răng, không kêu ra tiếng nào.
Bởi gì ông ta đã nhìn ra, Cửu Thiên không phải đang trả thù ông ta, mà cố ý đùa giỡn ông ta.
Nếu ông ta còn dám kêu, Cửu Thiên rất có khả năng sẽ giẫm nát từng cái xương trên người ông ta.
Không để ý tới Độc Cô lão ma, Cửu Thiên nói với các ma tu khác: “Bê ghế qua đây, mau lên!”
Lúc này, những ma tu đó cuối cùng cũng nghe lời, vội vàng bê một chiếc ghế gỗ thượng hạng tới cho Cửu Thiên.
Thoải mái ngồi xuống, Cửu Thiên nói với Độc Cô lão ma: “Tôi đã nói rồi, người quỳ xuống cầu xin nhất định là ông. Độc Cô lão ma à, bắt tôi vui không? Cảm ơn ông đã đưa tới
lên phi thuyền, còn nói chuyện của vực Ma Trận với tôi. Bây giờ, tôi có thể mượn phi thuyền của ông tới nước Kỳ Tú rồi. Tôi cũng không ngờ sẽ thuận lợi như thế, xuyên qua được ba đạo phòng tuyến của ma tu, tới thẳng đại bản doanh hiện nay của ma tu. Ông nói xem, nếu tôi quậy banh trời ở trong nước Kỳ Tú. Tới lúc đó, các trưởng lão khác và Ám Nguyên thánh nữ sẽ truy cứu tội của ai? Tôi cho dù không giết ông, ông có thể sống được sao?”
Trên mặt Cửu Thiên nở nụ cười tà mị, cố ý hù dọa Độc Cô lão ma.
Sắc mặt của Độc Cô lão ma lúc đỏ lúc trắng, dường như thật sự bị Cửu Thiên dọa.
Ông ta đang muốn nói chuyện, Cửu Thiên bỗng phất tay, cánh tay trái của ông ta lại bị canh khí của Cửu Thiên đánh gãy, xương cốt hóa thành tro, máu chảy ra.
Cửu Thiên lắc ngón tay về phía Độc Cô lão ma, nói: “Bắt đầu từ bây giờ, tôi không cho ông nói thì ông không được phép nói một chữ. Tôi phải xem tâm trạng, quyết định xử lý ông như nào!”
Độc Cô lão ma hoàn toàn chịu thua, ở trước mặt Cửu Thiên, trưởng lão như ông ta rất là yếu ớt.
Trong lòng Độc Cô lão ma thật sự dấy lên ý nghĩ tự bạo.
Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ xẹt qua. Với sự mạnh mẽ của Cửu Thiên, cho dù tự bạo, e là cũng không làm hắn bị thương được bao nhiêu. Điều duy nhất mà Độc Cô lão ma có thể hy vọng hiện nay, hình như chỉ là ông ta còn có tác dụng với Cửu Thiên, Cửu Thiên tạm thời sẽ không giết ông ta.
Đang thầm suy nghĩ, Cửu Thiên bỗng vỗ tay, nói: "Dừng thuyền, dừng phi thuyền lại!”
Ngay lập tức, các ma tu dừng thuyền hắc liên đầu hổ, người nào không nấy nhìn Cửu Thiên đầy khó hiểu.
Lúc này, Cửu Thiên đi tới mũi thuyền, nhìn về đằng xa trong hư không.
Cửu Thiên khẽ mỉm cười, bỗng nói: “Hàn Liên sư huynh, các huynh qua đây đi.”
Giọng nói không lớn nhưng trực tiếp truyền theo lực lượng của đạo trong hư không.
Đám người Hàn Liên sư huynh đi theo ở đằng xa, lập tức nghe rõ ràng.
“Ha ha, là Cửu Thiên sư đệ đang gọi chúng ta. Sao đệ ấy biết là chúng ta?”
Phùng lão mỉm cười phất tay nói: “Lại gần!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất