Cờ hiệu phất phới, phi thuyền bay về phía trời.
Độc Cô lão ma không chần chừ, không ở lại, vừa tới nước Kỳ không bao lâu thì lại điều khiển nhóm phi thuyền rời khỏi nước Kỳ, chuẩn bị rời đi.
Các ma tu không biết chuyện thì bàn tán rần rần, các trưởng lão ma tu ở bên trên có phải rảnh quá không.
Không dễ gì chạy tới, ở chưa được một ngày, bây giờ lại muốn quay về, thật là kỳ quặc.
Phi thuyền lần nữa đi vào hư không, từ từ biến mất khỏi tầm mắt của ngàn vạn ma tu.
Trong hư không, đám người Hàn Liên sư huynh cũng nhìn thấy một màn này,
Đứng ở mũi thuyền, Hàn Liên vươn dài cổ, nhìn về phía phi thuyền của Độc Cô lão ma.
Một ánh nhìn, Hàn Liên nhìn thấy Cửu Thiên bị trói vào cột ở trên phi thuyền.
Ngay lập tức, Hàn Liên lớn giọng hét lên: “Đại sư huynh, Phùng lão, các người qua đây nhìn. Bên đó có phải là Cửu Thiên bị trói không?”
Nghe thấy tiếng gọi của Hàn Liên, đám người Sở Trực sư huynh, Sở Chính sư huynh vội vàng chạy qua.
Người nào người nấy nhìn về phía xa, bọn họ cũng lập tức nhìn thấy bóng dáng của Cửu Thiên.
“Hình như thật sự là Cửu Thiên sư đệ.
Sắc mặt của đại sư huynh rất khó coi.
Đám người Phùng lão cũng có vẻ mặt cứng ngắc.
Trên mặt Hoàng Phủ Tường và Nam Cung Lệ đều có vẻ khó tin.
Nhất là Nam Cung Lệ, nói bằng giọng rất khó tin: “Với thực lực của Cửu Thiên, sao có thể bị đám ma tu này bắt chứ? Bọn họ lẽ nào còn mạnh hơn cả Ngọc ma thánh ư? Hàn Liên không nhịn được nữa, trực tiếp lấy ra phi thuyền của mình, nói: “Tôi mặc kệ các người, tôi phải đi cứu Cửu Thiên sư đệ, các người đừng ai cản tôi”
Đám người đại sư huynh gật đầu nói: “Chúng ta cùng đi”
Vào lúc bọn họ chuẩn bị hành động, Cửu Long Huyền Cung Tháp đột nhiên bộc lên hư ảnh từ trên người Tiểu Hắc: “Các vị, các vị. Đừng manh động. Chủ nhân vĩ đại sẽ không phạm phải sai lầm ngu xuẩn đó đâu. Chủ nhân của ta chỉ là giả bộ bị bắt thôi. Các vị phải tin ta.
Tiểu Hắc cũng gật đầu theo, gầm một tiếng với đám người Hàn Liên sư huynh.
Hàn Liên nghiến răng nói: “Đã bị trói vào cột rồi, cũng là cố ý ư? Mặc kệ, ta phải đi cứu đệ ấy”
Phùng lão bỗng đưa tay kéo Hàn Liên, nói: “Hàn Liên công tử, cậu bình tĩnh một chút. Nói không chừng thật sự là Cửu Thiên cố ý, muốn mượn phi thuyền của đối phương, đi vào sâu trong ba đạo phong tuyến thì sao?”
Hoàng Phủ Tường gật đầu nói: “Cái này cũng là chuyện rất có khả năng! Vẫn là đừng làm việc manh động”
Hàn Liên thấy thuyền hắc liên đầu hổ càng ngày càng xa, nói: “Vậy phải làm sao đây, để mặc Cửu Thiên sư đệ bị bọn họ bắt đi à?”
Lư đại sư mãi không lên tiếng đã nói: “Đi theo. Xem thử rốt cuộc có chuyện gì.
Phùng lão suy tư một lát, cũng khẽ gật đầu, ý bảo đồng ý.
Đại sư huynh nói: “Vậy còng đợi cái gì, đi thôi. Nếu Cửu Thiên không ở nước Kỳ nữa, vậy chúng ta còn ở lại đây làm gì. Đi thôi!”
Hai người Phùng lão và Lư đại sư sẽ phất tay, phi thuyền lập tức đi theo.
Bọn họ điều khiển phi thuyền không nhanh, chỉ mong ngụy trang đủ tốt. Đi theo về hướng của thuyền hắc liên đầu hổ, vụt hiện. Ở đằng sau, đi theo thuyền hắc liên đầu hổ.
Đi theo như này mất mấy ngày.
Tốc độ của thuyền hắc liên đầu hổ không nhanh, vụt hiện cũng không theo tần suất đặc biệt.
Khi tới, Độc Cô lão ma rất gấp, vậy nên luôn toàn lực mà đi.
Nhưng bây giờ trở về thì không liều như vậy nữa. Đặc biệt là Độc Cô lão ma còn cố ý trêu đùa Cửu Thiên bị trói.
“Cửu Thiên, cậu thật sự không có gì muốn nói với tôi sao? Tôi biết người giống như cậu chắc chắn có không ít đồ tốt trong tay. Lấy ra thêm một ít, tôi có thể cho cậu bớt chịu khổ một chút. Tới lúc đó, cho dù là chết, cũng chết dứt khoát một chút”
Độc Cô lão ma ngồi ở trên ghế bạch cốt, cười híp mắt nhìn Cửu Thiên.
Thời gian mấy ngày khiến ông ta chắc chắn Cửu Thiên không có năng lực chạy trốn. Vậy nên, bây giờ ông ta càng lúc càng hỗn láo.
Nếu không phải sợ nhẫn Cửu Tiêu của Cửu Thiên có cấm chế khó tưởng tượng gì đó, bây giờ ông ta thậm chí dám cướp đồ trong tay Cửu Thiên. Cửu Thiên lại từ từ mở mắt ra, tính toán thời gian, Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn về chỗ sâu trong hư không, nói: “Còn bao lâu nữa thì tới nước Kỳ Tú?”
Độc Cô lão ma nhíu mày nói: “Cậu vội đi chết vậy à. Yên tâm đi, còn một ngày nữa, tôi đi rất chậm, có thể để cậu sống thêm vài ngày. Có điều đi về phía trước nữa thì tới vực Ma Trận, bắt đầu từ đó, cả hư không đều có trận pháp tiếp dẫn, còn có ma tu tuần tra. Đụng phải bọn họ, tôi cũng không rõ cậu sẽ chịu sỉ nhục gì nữa. Cậu có sợ bị phân xác không, chính là dùng dao cắt từng miếng nhỏ trên người cậu, sau đó từng chút từng chút giúp cậu mất máu, sau đó những thứ vớ vẩn trong cơ thể của cậu sẽ rơi ra, cái có thể ăn thì ăn, cái không ăn được thì cầm đi luyện đan. Aiya, cảnh tượng đó, tôi cũng không dám nhìn”
Độc Cô lão ma cười rất vui vẻ. Ông ta còn muốn dùng lời nói hủy hoại tâm cảnh của Cửu Thiên.
Cửu Thiên nghe vậy thì nói: “Vực Ma Trận ư? Nơi đó có phải là nơi buộc phải có lệnh bài của ma tu mới có thể đi qua hay không?”
Độc Cô lão ma gật đầu nói: “Không, là buộc phải có lệnh bài của trưởng lão mới có thể tùy ý đi qua. Cậu cũng khá tò mò về chuyện này nha! Nay là tôi nói thêm cho cậu một chút, cậu cũng lấy ra chút đồ!”
Cửu Thiên bỗng mỉm cười, nói: “Có thể, tôi có thể cho ông nhẫn của tôi, nhưng ông phải trả lời hai câu hỏi của tôi? Đầu tiên, nghe nói các ma tu đều có Tiểu Ma Trì, trong vực Ma Trận cũng có sao?”
Độc Cô lão ma nghe thấy Cửu Thiên sẽ tặng ông ta chiếc nhẫn, lập tức nổi hứng, gật đầu nói: "Có, nhưng bây giờ ma trì ở trong nước Kỳ Tú. Vực Ma Trận là một khu vực rất lớn, bao trùm hàng trăm nước. Xem ra cậu vẫn không hiểu! Hỏi câu thứ hai đi!”
Cửu Thiên gật đầu nói: “Cảm ơn sự thẳng thắn của ông. Câu hỏi thứ hai, cũng rất đơn giản. Ông nói xem lát nữa ông định chết như nào? Tôi có thể cho ông một cơ hội lựa chọn cách chết!”
Độc Cô lão ma nghe thấy lời của Cửu Thiên, đầu tiên là sững người. Sau đó cười to điên cuồng.
Ông ta một tay ôm bụng của mình, cười ngặt nghẽo.
Ông ta vừa cười vừa nói: “Cửu Thiên, đã lúc này rồi, cậu còn ra vẻ cái gì chứ?”
Độc Cô lão ma dứt lời thì đột nhiên lao tới trước mặt Cửu Thiên, bàn tay thành trảo, đặt ở phần tim của Cửu Thiên.
Độc Cô lão ma mỉm cười, tiếp tục nói: “Muốn ép tôi ra tay với cậu à? Ha ha, Cửu Thiên, kỹ năng của những cao thủ võ đạo các người luôn giống nhau. Bản thân không phá được phong ấn thì muốn thử chọc giận tôi, sau đó mượn lực lượng của tôi để thử phá phong ấn, chậc chậc chậc. Tôi sẽ mắc bẫy ư? Cậu xem thường tôi quá rồi. Khi tôi qua lại với những tiền bối của cậu, cậu còn chưa sinh ra. Nhưng tôi phải cho cậu biết hai chữ bài học có ý nghĩa gì, bây giờ tôi cho cậu cảm nhận cảm giác bị người khác cắt thịt từ trên người xuống, sau đó ăn ở trước mặt cậu!”
Dứt lời, trong tay Độc Cô lão ma đột nhiên biến ra một con dao nhỏ, đang muốn đâm về phía lồng ngực của Cửu Thiên.
Cửu Thiên nở nụ cười: “Độc Cô lão ma. Có vài chuyện thật sự không phải phức tạp như ông nghĩ đâu, Tôi chỉ hỏi ông, ông muốn chết như nào thôi!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất