Độc Cô lão ma đưa một tay qua, vậy mà không nán lại thêm một phút, trực tiếp muốn mang Cửu Thiên rời đi.
Những đường chủ ở bên ngoài cũng không ai dám nói gì nhiều. Nhìn thấy Độc Cô lão ma và Cửu Thiên ra khỏi phòng, bọn họ cũng chỉ có thể lần lượt đứng ở hai bên, yên lặng nhìn.
Độc Cô lão ma chỉnh lại quần áo, mỉm cười nhìn mấy vị đường chủ: “Các người đợi sau khi Vũ Hoàng Yến xuất quan thì nói với cô ta, tôi mang Cửu Thiên đi trước. Công lao, tôi chắc chắn sẽ ghi cho cô ta. Những huyết đan này cũng giúp tôi chuyển giao cho cô ta. Bảo cô ta tùy ý đi chơi. Về Bắc Cương, tới Nam Vực, thậm chí tới quê nhà Đông Giới của cô ta dạo chơi cũng được, nhiệm vụ của cô ta đã hoàn thành, chuyện còn lại giao cho chúng tôi!”
Các vị đường chủ khế đáp ứng.
Nhưng vẻ mặt người nào người nấy đều cổ quái. Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên nhìn ra chiêu này của Độc Cô lão ma rõ ràng tới cướp công lao.
Rất nhiều chuyện là như vậy, chuyện mà bạn làm tốt, công lao chưa chắc là của bạn. Mà thuộc về người xin thưởng cuối cùng!
Hiện nay Độc Cô lão ma rõ ràng là muốn làm người xin thưởng này.
Nhưng thân phận của ông ta bày ở đó, ai có thể nói gì chứ?
Cho dù bây giờ Vũ Hoàng Yến không bế quan, e rằng cũng không thể chạy ra lý luận với Độc Cô lão ma được.
Độc Cô lão ma để lại mấy lọ đan dược không đáng tiền rồi mang Cửu Thiên cất bước rời đi.
Cửu Thiên không nói lời nào, đi theo Độc Cô lão ma đi về phía ngoài.
Dường như vì để tốc độ nhanh hơn, tránh xảy ra chuyện. Độc Cô lão ma còn chưa ra khỏi hoàng cung thì dứt khoát mang Cửu Thiên bay lên.
Bàn tay của ông ta vẫn rất cẩn thận cố gắng kk đụng vào Cửu Thiên.
Nhìn dáng vẻ của ông ta, tám phần là sợ mình không cẩn thận gây ra phiền phức gì đó.
Rõ ràng, ông ta nhận thức được ngân châm trên người Cửu Thiên không đủ, vậy nên mới không dám tiếp xúc.
Cửu Thiên theo ông ta bay trên không trung, bay về phía thuyền hắc liên đầu hổ ở bên ngoài hoàng cung.
Vào lúc này, Cửu Thiên lại cúi đầu liếc nhìn về phía Đông Bắc của hoàng cung.
Ánh mắt xuyên qua tầng mây, xuyên qua kiến trúc, dường như nhìn thấy một người.
Cùng lúc đó, trong hoàng cung, ở nơi ánh mắt Cửu Thiên nhìn. Thật ra Vũ Hoàng Yến đứng ở cửa nhìn ra xa.
Cô ta yên lặng nhìn Cửu Thiên bị Độc Cô lão ma mang đi. Dưới khăn che mặt là nụ cười rạng rỡ!
“Cửu Thiên, tiếp theo thì xem bản thân anh rồi. Cảm ơn anh đã giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ!”
Vũ Hoàng Yến quăng một nụ hôn gió về phía Cửu Thiên rời đi.
Sau đó, cô ta xoay người quay về phòng.
Trong phòng của cô ta lập tức có bức màn ánh sáng sáng lên.
Đôi mắt đen xì và gương mặt xinh đẹp lạnh lùng xuất hiện trong bức màn ánh sáng, không phải Ám Nguyên thánh nữ thì là ai.
Vũ Hoàng Yến nhìn thấy Ám Nguyên thánh nữ, vẻ mặt nói thay đổi là thay đổi. Nụ cười rạng rỡ biến mất, thay vào đó là vẻ mặt tức giận, lớn tiếng gầm lên: “Ám Nguyên thánh nữ đại nhân. Độc Cô lão ma hiếp người quá đáng. Tôi kêu ông ta tới giúp tôi hộ tống Cửu Thiên, ông ta lại tự mình mang Cửu Thiên đi. Xin Ám Nguyên thánh nữ đại nhân làm chủ cho tôi”
Ám Nguyên thánh nữ khẽ cười nói: “Cô bắt được Cửu Thiên rồi sao? Ha ha, nhiệm vụ hoàn thành không tệ. Được rồi, công lao của cô, chúng tôi nhớ. Tên Cửu Thiên đó để Độc
Cô lão ma đưa trở về đi. Cô sắp tới có thể tùy ý nghỉ ngơi. Thiên hạ mặc sức cô đi!”
Vũ Hoàng Yến nói: “Vậy tôi có thể quay về Bắc Cương không?”
Ám Nguyên thánh nữ gật đầu nói: “Đương nhiên có thể. Cô có thể nghỉ ngơi vài tháng, coi như là phần thưởng dành cho cô. Sau trận chiến này, tôi sẽ báo cáo với tông chủ, cho cô thăng cấp làm trưởng lão”
“Cảm ơn Ám Nguyên thánh nữ đại nhân!”
Vũ Hoàng Yến hơi cúi người, khua tay thì bức màn ánh sáng tan đi.
Sau đó, Vũ Hoàng Yến lại cười thành tiếng. Tiếng cười càng lúc càng to, cuối cùng ngâm nga khúc hát, Vũ Hoàng Yến đi ra ngoài.
Ở bên này, Độc Cô lão ma không biết mình đã bị người ta tính kế, còn vui vẻ hồ hởi mang Cửu Thiên lên phi thuyền của mình.
Trên phi thuyền, một đám ma tu lập tức vây lại, dùng ánh mắt tò mò nhìn Cửu Thiên.
Độc Cô lão ma phất tay nói: “Đây chính là Cực Hạn Võ Tôn, Cửu Thiên, Cửu minh chủ. Nào, trói cậu ta vào cột, động tác nhẹ một chút, đừng động tới ngân châm trên người cậu ta. Mở toàn bộ trận pháp, tránh cậu ta có khả năng chạy trốn giữa đường!”
Các ma tu ở xung quanh nghe thấy danh hiệu của Cửu Thiên, người nào người nấy đều kinh sợ mà lùi lại, vậy mà không ai dám đi lên.
Thấy cảnh này, một con mắt duy nhất của Độc Cô lão ma trợn to, đá một cước vào một ma tu, nói: “Đồ ngu. Cửu Thiên bị bắt rồi, lực lượng trên người bị phong ấn, kêu các người trói lại cũng không dám làm à?”
Ma tu bị đánh rên lên, nhưng hắn ta vẫn không dám đi lên, khóc lóc nói: “Trưởng lão, hắn là Cửu Thiên!”
Nghe thấy lời này, bản thân Cửu Thiên đã cười.
Cửu Thiên đanh giọng nói: “Bê ghế tới đây. Trói thật không hay. Độc Cô trưởng lão, ông cũng nói rồi, sau này chúng ta nói không chừng còn là bạn đó. Bây giờ trói tôi, không sợ tôi ghi thù à?”
Con mắt Độc Cô lão ma đảo quanh, nói: “So với việc bị cậu ghi thù, tôi càng sợ cậu chạy hơn!”
Cửu Thiên cười nói: “Nếu tôi có thể chạy. Ông thật sự cho rằng một cái cột, mấy trận pháp thì có thể trói được tôi à? Nếu tôi không chạy, vậy để tôi ngồi trói có gì khác biệt?”
Dứt lời, Cửu Thiên phất tay nói với các ma tu khác: “Còn ngây ra đó làm gì, mau đi bê ghế qua đây”
Một đám ma tu không dám hành động, tất cả đều nhìn Độc Cô lão ma.
Lúc này Độc Cô lão ma lại cười lạnh thành tiếng, nói: “Cửu Thiên, cậu thật sự coi mình là nhân vật lớn à. Bây giờ cả người đều bị phong ấn, cậu còn dám ngông cuồng. Tôi tùy ý nói vài câu thì cậu lấy ra nắm bóp à. Thật sự cho rằng Phong Thiên tông chủ sẽ giữ cậu lại à? Thật sự cho rằng bây giờ tôi không dám giết cậu sao? Nực cười, ha ha, còn Cực Hạn Võ Tôn nữa chứ, tôi thấy cậu là đồ ngu cực hạn. Đã trở thành tù binh rồi, còn không biết điều! Các người trói cậu ta lại cho tôi, không nghe thấy lời tôi nói à?”
Lúc này Độc Cô lão ma cuối cùng cũng lộ bộ mặt thật.
Giọng điệu thân thiện lập tức trở nên hung ác.
Các ma tu khác vội vàng trói Cửu Thiên lại, sau đó trói vào ma trụ.
Bọn họ còn không hành động nữa, không đợi Cửu Thiên giết bọn họ, chắc chắn Độc Cô lão ma sẽ lột da rút gân bọn họ trước, dùng thi cốt luyện đan dược.
Độc Cô lão ma nhìn Cửu Thiên bị trói chặt, đi tới nói: “Cửu Thiên, nhận thức rõ hoàn cảnh hiện nay của cậu. Nếu tôi là cậu, bây giờ nên lo lắng tiếp theo sẽ chịu khổ gì. Nếu tông chủ muốn giết cậu, hoặc luyện chế cậu thành con rối, tôi thật sự không để bụng cho cậu nếm trải ngàn vạn thủ đoạn hành hạ người trong ma tu. Đương nhiên phải khiến cậu đau đớn khóc ròng, quỳ xuống hôn lên bùn đất trên chân tôi.
Độc Cô lão ma giang hai tay ra, nói: “Lái thuyền!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất