Nước Kỳ. 

Thuyền hắc liên đầu hổ từ trên trời đáp xuống, từ từ đáp thẳng xuống trong thành. 

Mặc kệ đường phố như nào, mặc kệ người khác thấy thế nào, Độc Cô lão ma làm việc luôn ngông cuồng như thế, ông ta đang rất vội. 

Phi thuyền vừa dừng ổn định, Độc Cô lão ma đã vội vàng đi xuống khỏi phi thuyền. 

Sau đó bước chân không ngừng, đi thẳng tới hoàng cung. 

Không ai ngăn cản, không ai dám ngăn cản. Nơi ông ta đi qua, các ma tu khác đều rất thông minh mà tránh đường. 

Ở trong các ma tu, người cả gan dám ngăn cản trưởng lão đi đường. 

Là thật sự có thể trực tiếp giết chết, sau đó kéo ra ngoài cho các thực ma khác ăn. 

Độc Cô lão ma vừa bước nhanh vừa gọi: “Vũ Hoàng Yến đâu, kêu cô ta mau chóng tới đây. 

Nghe thấy tiếng gọi của Độc Cô lão ma. 

Một đường chủ nhanh chóng chạy tới đón, cúi người hành lễ với Độc Cô lão ma: “Trưởng lão. Hoan nghênh ngài đại giá quang lâm. Vũ đường chủ đang bế quan, tạm thời không thể ra ngoài. 

Độc Cô lão ma nhíu mày nói: “Lúc này rồi còn bế quan cái gì. Thiếu bao nhiêu lực lượng thì nói với tôi. Tôi cho cô ta mười lò huyết đan là được. Ừm, có lẽ cô ta đi bế quan chính là cơ hội tốt của tôi. Ừm, rất tốt, bế quan rất tốt, tên Cửu Thiên đó đâu? Các người nhốt ở đâu? Mau dẫn tôi đi gặp Cửu Thiên!” 

Đường chủ đó cười nói: “Chỉ đợi ngài tới thôi. Cửu Thiên bị Vũ đường chủ nhốt ở đằng sau. trưởng lão ngài đi theo tôi!” 

Tăng tốc bước chân, Độc Cô lão ma rõ ràng rất nôn nóng muốn thấy Cửu Thiên bị bắt. 

Sau đó, Độc Cô lão ma đi tới bên ngoài căn phòng. 

Thấy các đường chủ ở bên ngoài mắt không dám chớp và căn phòng được bố trí trận pháp chặt chẽ. 

Độc Cô lão ma dừng bước chân, quay đầu hỏi: “Cửu Thiên ở bên trong sao? Cậu ta tỉnh rồi sao?” 

Các vị đường chủ thấy Độc Cô lão ma một mắt một cánh tay, lập tức nhận ra. 

Sau đó người nào người nấy cúi người hành lễ, thở phào một hơi. 

Đường chủ mặt tròn đứng ở ngoài cùng nói: “Trưởng lão, Cửu Thiên ở bên trong. Cậu ta đã tỉnh, ngài có thể gặp cậu ta bất cứ lúc nào. 

Độc Cô lão ma gật đầu hài lòng, nói: “Rất tốt. Các người làm rất tốt. bắt được Cửu Thiên, Liên quân Tây Lĩnh đó đồng nghĩa bớt đi một cánh tay mạnh mẽ. Ngày bọn họ bị tiêu diệt không còn xa nữa. Các người đều có công. Tiếp tục ở đây trông coi, tôi đi gặp tên Cửu Thiên đó!" 

Dứt lời, Độc Cô lão ma nở nụ cười rạng rỡ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra. 

Nhìn một cái thì ông ta nhìn thấy Cửu Thiên đang uống trà đọc sách. 

Thản nhiên, bình tĩnh, thong dong. 

Đây chính là ấn tượng đầu tiên mà Cửu Thiên cho Độc Cô lão ma. 

Mà ấn tượng đầu tiên mà Độc Cô lão ma cho Cửu Thiên lại không tốt như thế. 

Theo Cửu Thiên thấy, lão già đi vào rất rõ ràng chính là một ma đầu tàn độc, hơn nữa giảo hoạt. 

Cửu Thiên đặt quyển sách xuống, mỉm cười nhìn Độc Cô lão ma. 

Độc Cô lão ma đánh giá kỹ ngân châm trên người Cửu Thiên, lại nhìn khí sắc của Cửu Thiên, có chút không hiểu. 

Không đúng lắm, trúng nhiều Huyết Ảnh Ma Châm như thế, Cửu Thiên vậy mà nhìn trông như người không có chuyện gì. 

Là vì tu vi của hắn quá cao thâm sao? 

Có điều nếu thật sự Cửu Thiên không có chuyện gì, hắn nên đi từ lâu rồi mới đúng. 

Dựa vào những kẻ vô dụng bên ngoài, có thể cản được Cửu Thiên mới là trò đùa. 

Vậy có thể là tu vi của Cửu Thiên miễn cưỡng có thể duy trì khí sức của mình không đổi. Nhưng lực lượng của hắn lại bị ma châm hoàn toàn phong bế. 

Khẽ gật đầu, Độc Cô lão ma cho rằng đây là lời giải thích duy nhất, sau đó nở nụ cười. 

“Cửu Thiên, Cửu công tử, Cửu minh chủ. Chúng ta lại gặp nhau rồi!” 

Độc Cô lão ma mang theo tiếng cười khàn, thoải mái ngồi ở đối diện Cửu Thiên. 

Một con mắt đó không ngừng có ma khí xẹt qua, giống như rất hứng thú với Cửu Thiên. 

Cửu Thiên cười nói: “Hiếm khi có người tới thăm tôi. Tôi còn tưởng các người thật sự định nhốt tôi ở đây cả đời cơ. Ông chắc là trưởng lão của Đạo Tâm Ma Tông nhỉ. Ông tên là gì?” 

Độc Cô lão ma cười nói: “Họ Độc Cô, tên ấy mà. Bao nhiêu năm không cần nên quên lâu rồi. Cậu gọi tôi là Độc Cô trưởng lão là được. Cửu minh chủ ở đây sống có tốt không?” 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Tạm được, có đồ ăn đồ uống, có sách để đọc. Thoải mái hơn bên ngoài rất nhiều” 

Tay của Độc Cô trưởng lão khẽ vỗ lên bàn, cười nói: “Cửu minh chủ quả nhiên là người rất khác biệt. Trong tình huống như này cũng rất thản nhiên. Ờm, nhẫn của Cửu minh chủ vậy mà vẫn ở trên tay à, như vậy không đúng lắm, đám thủ hạ đó của tôi vậy mà không lấy đồ của cậu ư? Không tốt, không tốt, đâu không giống thứ mà một phạm nhân nên có. Cửu minh chủ, nào, lấy chiếc nhẫn ra cho tôi đi. Dù sao sau này cậu cũng không dùng tới nữa. 

Độc Cô trưởng lão đưa tay về phía Cửu Thiên. 

Động tác này của ông ta chính là nhắc nhở Cửu Thiên, đừng quên thân phận của mình. 

Ông ta là muốn sỉ nhục Cửu Thiên, bắt Cửu Thiên tự giao đồ ra. Sau đó xem Cửu Thiên có thể điềm nhiên nữa hay không. 

Độc Cô lão ma suy cho cùng là lão ma đầu đã sống hàng trăm năm, biết rõ đối phó người như Cửu Thiên thì nên làm như nào. 

Ông ta đã nôn nóng muốn xem biểu cảm ấm ức của Cửu Thiên. 

Nhưng Cửu Thiên lại rất thản nhiên đưa tay ra, nói với Độc Cô lão ma: “Độc Cô trưởng lão có hứng thú như vậy, vậy thì lấy đi. Nếu ông lấy được!” 

Độc Cô lão ma nhíu mày, đưa tay tóm về phía chiếc nhẫn của Cửu Thiên. 

Đang muốn động, Độc Cô lão ma bỗng nhìn thấy dáng vẻ cười tươi của Cửu Thiên, con mắt khẽ đảo giống như nghĩ ra cái gì đó, cười nói: “Cửu minh chủ. Cậu xấu xa, cậu rất xấu xa. Muốn kêu tôi giúp cậu kích hoạt chiếc nhẫn đúng không? Tôi không ngốc như thế. Bỏ đi, nếu nhẫn của Cửu minh chủ người khác không lấy được, tôi cũng không đoạt vật yêu thích của người khác nữa. 

Cửu Thiên lộ ra chút biểu cảm thất vọng. 

Trong lòng Độc Cô lão ma bỗng dấy lên vài phần đắc ý, ông ta còn tưởng mình thật sự đã nhìn thấu suy nghĩ của Cửu Thiên. 

Không ngờ, trên mặt Cửu Thiên có biểu cảm như này, trong lòng đã vui như nở hoa. 

Loại lão ma đầu này, bệnh đa nghi rất nặng. 

Cửu Thiên trầm mặc một lúc, sau đó hỏi: “Độc Cô trưởng lão. Bước tiếp theo các người định mang tôi đi à? Đưa tới đâu? Lần này công lao của Vũ đường chủ rất lớn nha. Bắt được tôi, lần này cô ta tám phần mười là sẽ thăng chức thành chấp pháp trưởng lão rồi. Tôi biết Phong Thiên, hắn đã chiêu mộ rất lâu. Ông đưa tôi đi gặp Phong Thiên, tôi nói chuyện với hắn” 

eyJpdiI6IjRjMjc5V2pnS2tRT25vV2M0XC9yVzNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IklaZUZ3bUl2cEFGTzZQU0hacjQzNHNvOVNzNlwvRFhqTmg0MFV2Ryt3MXZtcGpzWkFmY2o5dXdMem5RcFZ5NkRWZ1ZEekl0bTBlN085VURZRzhTeVF1YkZOZDZrOUVTV2drN0dscEN4eGhMWWltZllCTHk2bWxrdXhXN0F2NWo2Q3pTc0l4QStWNEhGUEV2QzUzQ1Bac0NNeWFlTDF5TjlReWJZODJyazRtNnd6Q0Z0OFRmdjFPV1duckVZc2xMOXoxVWQwWk9YSEg4REhwbDlNc1NOaXBBVytYY00rY2lUQ2ZpcTZzYnVzOG16R0pDTGEzTWRJd3htV0Q0TFoxZjZJV3RyTjhtMG83WFREeXlQZzZZQ0VudTZlZHZjUkpcL0lyYW5WV3htTitmZkFwbU9DNjFcL1NIc28wRGl5U09mSDd0Zm9Dd2l1eURucVFJYlwvQkV4NGRYZGREbEtcLzhjOEJyeGp5QWxjUkpYTDdUZVJoNzZjdnpqN0c4OEc0RnV1WEtVc0pFYnVsN1o3VlhMckxHSEloWjE2Y2RTbExsYXYyMmZMUnBKdktFQTJyR3F6RWt3UDlROU1vbG1zQ1Yya2NlQjBCSmlTdUNZSldhV3J3Zm5sUmxkbHQ1cnB5ZkkyRDhQdXJpNVVXR296REwrcUFwcWcxUXBhdndrSHRCXC9UUm1jOUJORXE0amtYMU1VUHpvWElTOTdcLzdzUXY3alBYSnhhbnQ5TlVySnN4WlVrTDZobnh6bXExZDdQWWJsZ25URmZDRkJ0RlwvZWpQT1ZVRzk3WTczVExJMFQ2OTNPXC9PN1k4UTJMWm5icXJOMDRxVlFHUTZBVmludXdJMm1Ea3d5Q0w2RXdZYlRDWDVQOU9nMjNpRUh2eWxLQ2ExTnQrNU9GZjdQOUN0c2RIMk9nWjVURlEyaHZlRjJXbk05dHhybVlxZmFCMmdSQzE3T1FHQittS1dwMTJWUT09IiwibWFjIjoiZTdiZWY4MzM1NzVhMTFkZGZlODMzNGZmNWYyY2Q2OGM4OTMzZjRiMzZhZDE2YjIzZWM3ZDMxOTFjYjJmNGNkNiJ9
eyJpdiI6IjY2T1U2NStibk1YRElTejlJSDFtK2c9PSIsInZhbHVlIjoiVEpNMmhNNFcxcXJ1ZmZXY3ZVNHpjRkFIWnRiamJkbk12TGtmNmNORGZ5MTkzNU12M0RDWlNQZlJaTmhCNUVrWWp1WEdtUUJcL2t2TXpNdDZaRHA4MUdsYmRiY1Rqb1wvSDVBM0tTUXN0d0NYZTNESUlMMkhZWXl1OWlUMmk3cnc5Z0c1ZU13MHVHM0ZraU5lV2xNeEhSVWdnRDR3RDI1ZjFONnN5RVwvUDdGUFRSREk3cU1KZTRRazhqR0RsWEdUb01FT0daWjJSazVBVDh1XC9rYlExM2pjSmwwZjlJVXo0MUt0MnVkbGdaaHAyNkFvTXZ5VzU0NjFCcU9jWDhEcG95V3J0dGtxQlA3ajBiZ2YyMFR3K09qK1wvRisydHVyeFFPclNjaG45U1Q4Rmk0ZjVLcGpzNEJIb2dGRG92b2FCam1IeHVzTHZhSlVVRW51YjBNaFwvSGZTOG9sbCszdnA5KzBXeWJybjQremx5WEdWSFFZSE9qMlwvaUVid1c4RGl6YVZEY2orQVlMNnlaWURtd05nODNKT1I5U2pkZmFna1JuQUg0dGY5eHhxNlBzbXJKbGtXaWRoanI2b2ozSG94T0RDQUdKNmh3K0pZcW9pdTBLTklyVnk5RjVzOTBsbEtOaUwzRG96Q1JYcHRVU3FDbUNEZ2JWQTYrQzNLc2swYUVyM2p2OEl4MCtpSWxMYlVOakhzMUpDU3hWcThyMlAyWnNiVytPVG1CXC9XbjRvalM2WVBrUlg1V3NKNHlyT0pPWnV1U3lrMWZTcENSdHhvQkhlaUNpRDh4c3RZMEplcEh6eUIwVm1iUkpzaXV4N1licnl1WFNCemdRSVJtdGo4N21yeUFrbmRINmUybVdTb1hUYmRRN1FiQnlzR0g3bkIrRW1zd1FYcWd6OHFaZzlqTURtYjc1NktkcGVwN0VXYnVrQ0hvM1NmM2dxeEM1OWJzRDYyRXJpWG4xSk02WWNQM2FWUzEwbEZQaTdBbCtDc3ZXbEsxMUJUQ2FWbUZ2aDdVejlDUG9VVU5seWV0NkhLcFwvR3RZdmpBRUNTTFdneHpzbHdab3ZYd0wyN2lXczlqdDU4bEV0QlhzMUxEVUtVT2F6MGZwNWN4SUVNcCs5cHJBbVBDb0xyc3VvXC95bVJvU2hkdndCQUdQYTJ3SzNcL1wvMUV3V2JvMk41STNWcitvNGVqMzhnRGQ2MTFQXC9uVnVwcVwvK0E2c3VCTlJNTW5wbkhmUFFDZVwvZGd2YVRtK2EwODhmdUJDNkpOdFwvVWRzYWozeUI2V2haSmVtTUhRcFRUTEJ5bTRqQ2xya0NxRVFMa0RqS0xjc241aEJ4dG5DS2p1SjFoQ2VzbVJ0Y0RseWI1SXArRDRcLzRMXC9vUVRIbTh2SXNqRWdtMFZnVG94eVlicFwvVHNPRUZLNHhpYlhRTWtwc1M0aTd3Q2NrZVRMY0pXODFYVFwvZGJuZXAwcTZLd3EwVGhUbHV5WHRWMTRUSFg5V3lRRU1NK0RwR0poajVoU2NCV3RPMVZXYXo4SyttYnNDUXpiZ1FPV244RW8wM3hhQlwvVGRmUms0a3ozaHhBUT09IiwibWFjIjoiNjQ1YTIyMGUzODAzOWFhNWI1YjIwYjg2ZmRiZDQ3N2JjNGRlZDVjNjU5MTRkNzVjMjZkNDdlZmRmNWE4ZjUyZiJ9

Độc Cô lão ma đứng dậy nói: “Mời, Cửu minh chủ!”

Ads
';
Advertisement
x