Một ngày sau.
Vũ Hoàng Yến tới, ở cửa phòng liếc nhìn, lên tiếng hỏi: “Anh ta sao rồi?”
Ma tu canh chừng không dám chớp mắt, luôn nhìn Cửu Thiên, đột nhiên nghe thấy câu hỏi của Vũ Hoàng Yến mà bị dọa giật mình.
Sau đó hắn ta vội vàng đáp: “Bẩm đường chủ, hắn luôn phát ra âm thanh này. Tôi cũng không biết là sao. Có phải hắn đang vận công muốn đột phá phong ấn không? Vũ đường chủ, hay là người đâm thêm cho hắn một trăm chiếc ngân châm nữa!”
Vũ Hoàng Yến lại nhìn kỹ Cửu Thiên, cười nói: “Đột phá ư? Tôi thấy là ngủ rồi. Các người tiếp tục trông chừng, đừng để xảy ra chuyện.
Dứt lời, Vũ Hoàng Yến dưới sự quan sát của mấy vị đường chủ ở bên ngoài, mỉm cười rời đi.
Trước khi rời đi, còn dùng âm thanh mình mới nghe thấy: “Tên Cửu Thiên này thật sự hiểu, không cần mình nhọc lòng vì anh ta.
Hai ngày sau.
Cửu Thiên từ từ tỉnh lại.
Lần này Cửu Thiên thật sự tỉnh nghỉ rồi, ngủ một giấc ngon,
Trực tiếp ngồi dậy từ trên giường, dọa cho đám ma tu đó giật thót.
Tất các các đường chủ đều lập tức đi vào.
“Mau mang đồ ăn đồ uống tới đây, đừng lấy những thứ kinh tởm đó. Nếu không cẩn thận ta gây rắc rối cho các người!”
Cửu Thiên cười tươi nói chuyện với các vị đường chủ.
Những đường chủ này thấy trên người Cửu Thiên cắm nhiều ngân châm như thế, mặt còn đỏ, hơi thở không dồn dập, nhìn trông như người không có chuyện gì thì người nào người nấy đều không dám đi lên!
Tuy bọn họ đều tin Cửu Thiên đã bị Vũ Hoàng Yến phong ấn.
Nhưng rốt cuộc phong ấn được bao lâu, thật sự không ai có thể nói rõ được.
Người có thể lăn lộn tới vị trí đường chủ thì đều khá quý mạng mình, cũng khá thông minh. Bọn họ sẽ không dùng cái mạng nhỏ của mình đi thử xem bây giờ Cửu Thiên rốt cuộc còn bao nhiêu lực lượng.
Chỉ cần Cửu Thiên không chạy, muốn cái gì thì cho cái đó.
Vì vậy, Cửu Thiên vừa nói, mấy đường chủ lập tức cho người đi lấy.
Cửu Thiên ăn no một bữa. Hắn rất lâu không ăn bàn đồ ăn phong phú như vậy.
Nhìn dáng vẻ run rẩy của những ma tu này.
Thật không biết ai bắt được ai!
Mấy đường chủ đều điên cuồng phái người đi gọi Vũ Hoàng Yến. Nhưng tin tức truyền về lại là đường chủ Vũ Hoàng Yến đang lĩnh ngộ, hôm nay bế quan, không biết khi nào có thể đi ra!
Một đám đường chủ thật sự sắp điên rồi. Thời khắc mấu chốt như này, Vũ Hoàng Yến vậy mà không gặp ai hết.
Chỉ để lại bọn họ trông Cửu Thiên!
Nếu Cửu Thiên thật sự phá bỏ phong ấn, bọn họ có thể trông được sao?
Nhưng may mà Cửu Thiên dường như cũng không có ý phản kháng, sau khi ăn xong thì vừa thưởng thức trà vừa hỏi: “Vũ Hoàng Yến đâu? Cô ta bắt tôi không nên nói gì với tôi
à? Bây giờ cũng không mang tôi đi gặp đám người Ám Nguyên thánh nữ sao? Như này thật thú vị! Nếu chết ở trong tay đám kẻ yếu ớt như các người, vậy thì quá vô vị, tôi có thể se chọn tự bạo!”
Vừa nghe thấy lời này, tất cả các ma tu lập tức chạy ra khỏi phòng, chỉ phái con rối đi vào trông chừng Cửu Thiên.
Cửu Thiên cười rất vui vẻ, trêu đám người ma tu này rất không tệ.
Cửu Thiên dửng dưng nói: “Tiếp theo, chắc là hậu thủ của Vũ Hoàng Yến sẽ tới. Nếu không phải tìm người gánh tội, mình cũng không tin! Haizz, đợi thêm hai ngày, xem xem là kẻ xui xẻo nào sẽ bị Vũ Hoàng Yến bịp. Phái Vũ Hoàng Yến tới bắt mình, ha ha, đám người này vẫn không rõ mình và Vũ Hoàng Yến rốt cuộc có quan hệ gì. Xét từ mặt lợi ích, chỉ có mình vẫn gây ra rắc rối cho Đạo Tâm Ma Tông, Vũ Hoàng Yến đối với các ma tu mà nói mới là người có giá trị lớn. Nếu mình chết, tám mươi phần trăm Vũ Hoàng Yến cũng tới điểm cuối rồi. Cô ấy có thể nghĩ không hiểu điểm này sao?”
Cửu Thiên cười nhạo cách làm của những trưởng lão ma tu này.
Những trưởng lão ma tu này mãi mãi sẽ không biết, tại sao một ma tu có thể tiếp xúc vui vẻ với một kẻ địch như thế, hơn nữa hai bên còn khá tin tưởng nhau.
Bởi vì bọn họ không biết, tuy Vũ Hoàng Yến là một ma tu nhưng cô ta cũng là một phụ nữ.
Tuy Cửu Thiên là một người căm ghét cái ác, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không hạ độc thủ với người phụ nữ của mình.
Loại quan hệ vi diệu này, nếu các trưởng lão ma tu không hiểu thì mãi mãi cũng đừng hòng ra tay từ phương diện này.
Cách làm như này chỉ cho Cửu Thiên và Vũ Hoàng Yến cơ hội chơi trò phối hợp thôi.
Cửu Thiên về cơ bản đã đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Nếu không có sự cố gì xảy ra, cường giả gánh họa chắc sắp tới rồi.
Ba ngày sau.
Trong hư không, cuối cùng cũng có một phi thuyền từ từ bay tới.
Thật ra mà nói, tốc độ bay của chiếc phi thuyền này đã rất nhanh. Nhưng tốn thời gian lâu như vậy mới tới nước Kỳ chỉ vì nó buộc phải bay lén lút.
Nếu không một khi sự việc bị các trưởng lão khác biết được thì rắc rối.
Thuyền ma liên đầu hổ, thuyền khô lâu bạch cốt.
Người đứng trên phi thuyền, lo lắng nhìn về phía trước chính là Độc Cô trưởng lão đang gấp gáp bay tới.
Một mắt đỏ ngầu, một cánh tay khắc thương long.
Độc Cô trưởng lão từ xa nhìn thấy nước Kỳ, lập tức trên giương mặt già xuất hiện nụ cười rạng rỡ.
Sau đó ông ta đanh giọng nói: “Mau lên, lũ vô dụng này. Tốc độ nhanh hơn chút nữa, tới sớm, lão phu có trọng thưởng”
Ở đằng sau, một đám ma tu lập tức cười thành tiếng, nói: “Được, trưởng lão. Chúng tôi tăng tộc!”
Vừa dứt lời, phi thuyền trực tiếp biến mất.
Khi xuất hiện lần nữa, vậy mà kéo một vệt không gian dài trong hư không. Sau đó xuất hiện ở vòng ngoài hư không của nước Kỳ.
Một đám phi thuyền ma tu lập tức vây lại, nhìn thấy thuyền hắc liên đầu hổ, người nào người nấy đều không dám tạo nét nữa. Chấp sự ma tu cầm đầu nói: “Người tới là vị đại nhân nào?”
Độc Cô trưởng lão chắp tay sau lưng, ở thắt lưng hơi rung lên, một chiếc lệnh bài trưởng lão lập tức lóe ánh sáng đỏ đen.
“Tôi là chấp pháp trưởng lão của Đạo Tâm ma tông, Độc Cô lão ma. Mau dẫn tôi đi gặp Vũ Hoàng Yến, còn trì hoãn nữa, cẩn thận các người chết rất khó coi”
Một đám ma tu nhìn thấy lệnh bài trưởng lão hàng thật, lại xác nhận thân phận của Độc Cô lão ma. Bọn họ ngay lập tức tránh ra, bao bọc chiếc thuyền hắc liên đầu hổ đi vào nước Kỳ.
Mà ở bên ngoài nước Kỳ, ở đằng xa, trong hư không.
Người nhìn thấy một màn này còn có đám người Hàn Liên sư huynh.
Hàn Liên sư huynh chỉ về phía nước Kỳ mà hét to: “Có người tới rồi, nhìn tình hình hình như là trưởng lão của ma tu tới. Phi thuyền đó rất bá khí”
Nghe xong, đám người Sở Trực sư huynh, Tả Tử Sâm và Hoàng Phủ Tường đều ghé qua, nhìn về đằng xa.
Phùng lão và Lư đại sư cũng có vẻ mặt nghiêm nghị.
Hàn Liên đanh giọng nói: “Sao rồi, chúng ta có cần cũng vào theo không?”
Phùng lão nói: “Không được, nếu Cửu minh chủ đã nói tự ngài ấy có thể giải quyết thì tự ngài ấy sẽ giải quyết. Hàn Liên, cậu vẫn là đi xem bây giờ Ngô Tân tiền bối khôi phục lại chưa. Đây mới là điều then chốt nhất”
Huyễn Tâm ở bên mãi không nói chuyện lại hừ một tiếng, sau đó cất bước rời đi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất