Một lát sau, hậu viện hoàng cung.
Trong Loan Phượng Hoa Cung, Cửu Thiên bị mấy ma tu cẩn thận đặt ở trên giường.
Trên trán hai ma tu đều là mồ hôi.
Đây không phải là nóng, mà là căng thẳng tới toát mồ hôi.
Hết cách, người mà bọn họ khiêng là Cửu Thiên trong truyền thuyết.
Bọn họ không thể có một chút sai sót nào.
Nói thật, tuy nhìn trên người Cửu Thiên bị đâm đầy ngân châm.
Nhưng bọn họ không ai dám có chút lơ là nào. Bọn họ thật sự sợ, Cửu Thiên đột nhiên nhảy lên, sau đó cho mỗi người họ một chiêu, đánh ngã bọn họ xuống đất.
May mà những chuyện này không xảy ra.
Hai người vô cùng cẩn thận đặt Cửu Thiên xuống, sau đó, ma tu mặt đầy lông bên trái nói: “Đại ca, em có thể giữ một ít đồ trên người hắn làm kỷ niệm không? Chúng ta cũng là người từng gặp Cửu Thiên mà không chết.
Ma tu bên phải gật đầu nói: “Nhổ sợi tóc đi. Cái khác đều không thể động vào”
“Được!”
Hai người rất dứt khoát. Mỗi người nhổ một sợi tóc của Cửu Thiên.
Hắn ta vừa nhổ còn vừa nói: “Suy cho cùng cũng là cao thủ, tóc cũng khó nhổ như vậy.
“Mau cất đi, đi thôi, đi thôi!”
Hai ma tu nhanh chóng chạy đi. Cửu Thiên nằm trên giường lại từ từ mở mắt ra.
Đập vào mắt rõ ràng là một căn phòng rất ấm áp. Có giường và bàn ghế cổ kính. Gối lá cây bồng bềnh, ấm trà chạm khắc tinh tế, nước đang từ khe hở bốc lên nhưng không chạy ra được.
Ánh nắng từ bên bệ cửa sổ chiêu vào, cây hoa cỏ màu xanh vươn mình dưới ánh nắng. Bên giường đặt mấy quyển sách, nhìn một cái, có thể nhìn thấy hai chữ thanh nhã trên bìa sách.
Nơi này nhìn thế nào cũng không giống chỗ ở của một nữ ma tu. Giống như phòng ngủ của một tiểu thư nhà giàu.
Cửu Thiên từ từ ngồi dậy từ trên giường.
Nhẹ nhàng rút ngân châm trên người mình ra.
“Thần binh tốt!”
Cửu Thiên khẽ cảm thán. Cầm ở trong tay, hắn mới có thể cảm nhận được chỗ mạnh mẽ của chiếc ngân châm này.
Đây chắc chắn là ngân châm được luyện chế từ đạo chi lực tinh khiết nhất. Cửu Thiên cũng cảm nhận rõ được đạo chi lực truyền tới từ trong chiếc ngân châm. Giống như có đại đạo thời không, lại giống đạo của sinh linh vạn vật.
Tóm lại, dường như cái gì cũng có một ít. Với người từng tu luyện cuốn Đạo Tàng Quyển như Cửu Thiên, vậy mà không nói được hết đạo chi lực bên trong. Chỉ có thể chứng tỏ, người luyện chế thần binh này rất mạnh.
Hoặc là thứ do những lão ma đầu thật sự trong Đạo Tâm Ma Tông luyện chế, hoặc là vật thất lạc của thần linh.
Mặc kệ là loại nào, Vũ Hoàng Yến có thể có được thứ như này, chỉ có thể nói rõ một điểm, Vũ Hoàng Yến chắc chắn đã có được sự tín nhiệm rất lớn trong nội bộ Đạo Tâm Ma Tông.
Nhưng Vũ Hoàng Yến có tài có đức gì mà được tín nhiệm như thế.
Cửu Thiên suy đi nghĩ lại, chỉ có một điểm, đó chính là người của Đạo Tâm Ma Tông muốn dựa vào Vũ Hoàng Yến đối phó hắn.
Vậy nên Cửu Thiên mới muốn giả bộ, hắn không thể thật sự lộ ra thực lực của mình. Nếu không, Vũ Hoàng Yến sợ rằng sẽ không lăn lộn được trong nội bộ ma tu.
Người ta vừa rồi đã trả sư phụ của hắn và Tố Thu trưởng lão cho hắn.
Lúc này, trở tay hố người ta một trận, thật sự không hay lắm.
Tuy Vũ Hoàng Yến không nói rõ nhưng giữa bọn họ vẫn có sự ăn ý.
Ngân châm của Vũ Hoàng Yến cũng không đâm quá sâu, cô ta cũng nương tay. Những điều này, bản thân Cửu Thiên cũng rất rõ.
Nhìn một lúc, Cửu Thiên lại đâm ngân châm lại vào người mình.
Vị trí không sai lệch, độ nông sâu cũng khống chế như nhau, tuyệt đối không ai có thể nhìn ra sơ hở.
Đưa tay móc trong áo một chút.
Cửu Thiên lấy ra thứ mà Vũ Hoàng Yến lớn nhét cho hắn.
Đó là một viên ngọc, bên trên có phù văn u ám. Cửu Thiên phá nát nó.
Ngay lập tức một cỗ lực lượng phù văn thuận theo kinh mạch xương cốt của hắn đi khắp toàn thân. Ngay lập tức quét sạch tất cả lực lượng xấu mà ngân châm mang tới.
Cửu Thiên cười thành tiếng, lẩm bẩm: “Vũ Hoàng Yến ơi Vũ Hoàng Yến. Kêu tôi nói cô thế nào đây. Nếu tôi thật sự không phối hợp diễn hết vở kịch này, tôi thật sự có lỗi với
cô."
Cửu Long Huyền Cung Tháp lại chui ra nói: “Chủ nhân vĩ đại, vậy người định làm như nào?”
Tâm thần của Cửu Thiên khẽ động, lập tức Tiểu Hắc xuất hiện ở vai của hắn.
Cửu Thiên tháo dây lưng của mình ra, giao cho Tiểu Hắc, đồng thời nói với Cửu Long Huyền Cung Tháp: “Lão Cửu, ngươi cũng đi theo Tiểu Hắc đi. Nói tình hình với đám người Phùng lão, Lư đại sư, A Vân. Kêu bọn họ cứu sư phụ của tôi trước. Hỗn độn lục đạo châu, ta giữ lại một viên Tử Linh châu, số còn lại ngươi và Tiểu Hắc mang đi. Hơn nữa nói với bọn họ, một khi nước Kỳ có biến, bảo bọn họ tự quyết định đi hay ở. Ta còn vài việc cần làm, không cần đợi ta!”
Tiểu Hắc nghe thấy lời của Cửu Thiên, bất mãn phát ra một tiếng gầm khẽ.
Dường như biểu thị sự không đồng ý khi Cửu Thiên đưa ra quyết định hành động một mình.
Nhưng Cửu Thiên vẫn xoa đầu của Tiểu Hắc nói: “Nghe lời. Yên tâm, bây giờ thương thế của ta cũng khôi phục rồi. Ma tu muốn đối phó ta, thật sự không dễ dàng. Lần này, nói không chừng cũng là một cơ hội tốt để lẩn vào nội bộ của ma tu. Nếu các ngươi nguyện ý quay lại tìm ta thì mang theo Thập Tam, nói không chừng ta có thể giúp anh ta tìm được Tiểu Ma Trì!”
Cửu Thiên mỉm cười vui vẻ.
Lúc này Tiểu Hắc mới gật đầu hài lòng, nuốt dây lưng xuống.
Cửu Long Huyền Cung Tháp cũng bay ra từ trong cơ thể của Cửu Thiên, đi vào trong cơ thể của Tiểu Hắc.
Cửu Thiên vỗ đầu của Tiểu Hắc, nói: “Biến nhỏ lại một chút, tốc độ nhanh một chút, đừng để người khác phát hiện, đi đi!”
Tiểu Hắc gật đầu hiểu ý, lập tức lao ra ngoài.
Bây giờ bóng dáng của nó đã nhanh tới mức không thể phát giác.
Các ma tu ở bên ngoài lập tức cảm thấy một cơn gió thổi qua, một đám ma tu vội vàng xông vào phòng.
Mà lúc này, Cửu Thiên lại yên lặng nằm ở trên giường, không có bất kỳ sự thay đổi nào.
“Vừa rồi xảy ra chuyện gì?”
Một đường chủ canh cửa đanh giọng nói.
Hắn ta cứ cảm thấy vừa rồi có thứ gì đó đi ra, nhưng Cửu Thiên vẫn ở đây, không có thay đổi gì!
Mấy ma tu khác đi lên, đánh giá kỹ Cửu Thiên một lượt, chắc chắn Cửu Thiên là thật, gật đầu nói: “Cửu Thiên vẫn ở đây, chắc không có gì đáng ngại. Vừa rồi, tám phần là bản thân hắn đang vận khí, muốn xung kích phong ấn của ngân châm này!”
“Vậy còn đợi cái gì, thêm phong ấn cho hắn, tuyệt đối không thể để hắn chạy!”
Các ma tu lũ lượt gật đầu, lập tức bắt đầu thiết lập thêm phong ấn, hơn nữa bức tường, mặt đất, thậm chí trên cửa sổ của cả căn phòng cũng được bày bố trận pháp. Thật là không sợ rắc rối, không sợ lãng phí, chỉ sợ thật sự không phong ấn được Cửu Thiên.
Cửu Thiên nằm trên giường thì thả lỏng cơ thể và tâm thần, yên lặng nghỉ ngơi.
Sau đó tiếng ngáy của Cửu Thiên vang lên, ngược lại khiến những ma tu này bị dọa giật mình, người nào người nấy đứng ở cửa và ở cửa sổ như gặp kẻ địch lớn.
Cửu Thiên ngủ rất yên ổn, hắn đã rất lâu không ngủ một giấc thoải mái như thế.
Cứ như thế Cửu Thiên ngủ đi, một đám ma tu giúp canh cửa, cảnh tượng vô cùng khô hà !
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất