Cửu Thiên vội vàng đứng dậy, nếu hắn đoán không sai, vậy hắn thật sự sẽ nợ Vũ Hoàng Yến một ân tình to lớn. 

Trước khi đi, Vũ Hoàng Yến còn đá Trần đường chủ một cái. 

Đồng thời phất tay, một phiến ngân châm đâm vào cơ thể của Trần đường chủ. 

Có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cơ thể của Trần đường chủ vậy mà trong thời gian cực ngắn, biến thành một con heo nhỏ màu đen. 

Mũi heo, mắt heo, đuôi heo. 

Một người sống sờ sờ, cứ thế ở trước mặt Cửu Thiên biến thành heo. 

Cửu Thiên cũng hơi há miệng, sau đó cười nói: “Xem ra cô mạnh hơn trước kia rất nhiều. 

Vũ Hoàng Yến đeo lại khăn che mặt của mình, sau đó vung tay túm lấy heo đen, trực tiếp từ trên lầu quăng xuống. 

Động tác rất ưu nhã, nhưng Cửu Thiên nhìn mà có hơi nhíu mày. 

Vũ Hoàng Yến nở nụ cười nhàn nhạt, nói: "Trò vặt vãnh thôi. Ở trước mặt Cửu minh chủ, chiêu trò thay đổi quy tắc này, không đáng nhắc tới!” 

Cửu Thiên khẽ cười hai tiếng, không trả lời. 

Có phải trò vặt vãnh hay không, hắn đương nhiên nhìn ra. 

Vừa rồi Vũ Hoàng Yến rõ ràng sử dụng mấy loại lực lượng của đạo. Tuy nhìn như không quá mạnh. 

Nhưng phối hợp với chiếc ngân châm mà cô ta vừa phi ra thì có hiệu quả rất kỳ diệu. 

Thiết nghĩ cũng là truyền thừa mà vị đại năng ma tu rất ác ôn để lại. 

Cửu Thiên có chút thành kiến với đại năng ma tu, nhưng không có ý kiến gì về cách sử dụng lực lượng. 

Nói từ góc độ công bằng, chiêu này không tệ. 

So với Vạn Tượng Võ Tôn mà Cửu Thiên quen biết lúc đầu, không biết mạnh hơn bao nhiêu lần. 

Cất bước đi xuống, Vũ Hoàng Yến nhẹ nhàng nói với ma tu ở bên dưới: “Đi, nhặt con heo bên ngoài trở về. Nếu không ngã chết, quay về chặt một chiếc chân giò của nó. 

Mọi người khẽ đáp ứng, nhưng các ma tu đi theo đám người Trần đường chủ lại sững sờ. 

Tại sao Vũ Hoàng Yến và người mặc áo choàng tím này đã đi xuống rồi, mà đường chủ của bọn họ vẫn chưa xuống? 

Đợi tới khi Vũ Hoàng Yến và Cửu Thiên lên xe ngựa, chạy về phía hoàng cung thì đám người này mới lén đi lên xem, nhưng cũng không tìm được Trần đường chủ của bọn họ. 

Đương nhiên, bọn họ sẽ không ngờ được, Trần đường chủ yêu quý của bọn họ đã biến thành một con heo, vừa bị ngã từ tầng cao nhất xuống đất. 

Lúc này đã bị một ma tu trói lại, treo ở thắt lưng mang đi. 

Trên xe ngựa, Cửu Thiên và Vũ Hoàng Yến ngồi đối diện nhau. 

Vũ Hoàng Yến cười rất vui vẻ, Cửu Thiên cũng nở nụ cười nhàn nhạt. 

Bỗng nhiên, Vũ Hoàng Yến như nhớ ra chuyện gì đó, đột nhiên nói: “Cửu Thiên, tôi có thứ này muốn cho anh xem!” 

Cửu Thiên mang theo nghi hoặc, nói: “Thứ g... 

Còn chưa nói xong, Vũ Hoàng Yến đột nhiên ngồi trên người Cửu Thiên. 

Hơn nữa miệng bịt miệng của Cửu Thiên, hơi thở thơm ngát mang theo sự quyến rũ vô tận, Vũ Hoàng Yến nhẹ nhàng cởi quần áo của mình, nói: "Cái tôi muốn cho anh nhìn, chính là tôi!” 

Ánh sáng xung quanh lập tức tối đi, bầu không khí bắt đầu sôi sục. 

Mị nhãn như tơ xe ngựa rung lắc, phù dung nở rộ! 

Môi lưỡi quấn quýt, một cảnh nóng bỏng! 

Nửa canh giờ sau. 

Xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại, Cửu Thiên và Vũ Hoàng Yến chỉnh lại quần áo, đi ra khỏi xe ngựa. 

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, đập vào mắt là vườn hoa nhỏ không bắt mắt. 

Trái phải đều có con rối bảo vệ, nhưng nơi này nhìn thế nào cũng không giống nơi có người ở. 

Vũ Hoàng Yến xua tay. 

Ngay lập tức mấy con rối từ trong góc ghê một đống tượng đá ra. 

Đủ các loại tượng đá, tay nghề đều khá đẹp. 

Vũ Hoàng Yến cười nói: “Đặt trong phủ đệ của tôi quá thiệt thòi cho bọn họ. Hơn nữa, tôi phát hiện đặt bọn họ ở bên ngoài, bọn họ hình như khôi phục nhanh hơn. Những tượng đá khác đều do tôi dùng để yểm hộ, cái này anh hiểu mà. Những ma tu đó đều thông minh, nếu tôi không kiếm cái khác, bọn họ nhất định sẽ phát hiện sự khác thường của hai tượng đá này!” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn quét qua những tượng đá này. 

Đột nhiên, khi các con rối ôm hai tượng đá cuối cùng ra. 

Cửu Thiên lập tức sửng sốt. 

Hai tượng đá này chính là sư phụ Ngô Tân của hắn và Tố Thu trưởng lão. 

“Sư phụ!” 

Vẻ mặt Cửu Thiên kích động. 

Hắn trực tiếp lao tới, quan sát kỹ hai tượng đá này. 

Với ánh mắt của bọn họ thì thấy, sự sống của Ngô Tân sư phụ và Tổ Thu trưởng lão đều bị áp chế tới cực điểm. 

Gần như đã gần chết! 

Cửu Thiên không biết bọn họ làm sao làm được, ở trong tình trạng này vẫn bảo đảm mình có một chút sinh cơ bất diệt. 

Nhưng Cửu Thiên hiểu rõ, tình trạng hiện nay của hai người bọn họ rất tồi tệ. 

Bàn tay của Cửu Thiên lập tức đặt lên hai tượng đá. 

Cửu Thiên trực tiếp dẫn động Sinh Linh Đại Đạo truyền lực lượng vào bên trong. 

Trên tượng đá, một tia kim quang bắt đầu lóe sáng. 

Vũ Hoàng Yến thấy vậy, rất thông minh phất tay, dẫn các con rối khác lặng lẽ lui ra, để lại một mình Cửu Thiên ở đây! 

Nghiến chặt hàm răng, Cửu Thiên từng chút truyền lực lượng thần hồn và canh khí của mình vào trong tượng đá. 

Người đầu tiên có phản ứng với canh khí của Cửu Thiên dĩ nhiên là Ngô Tân sư phụ. 

Đột nhiên, tượng đá khẽ động, dường như mở hai mắt ra! 

Tố Thu trưởng lão dường như bắt đầu hấp thụ lực lượng của Cửu Thiên, ánh sáng trên người hai người bắt đầu chuyển hóa thành hai loại màu sắc khác nhau. 

Cửu Thiên lại nghiến răng kiên trì. 

Nửa canh giờ trôi qua, một canh giờ trôi qua. 

Đột nhiên, Cửu Thiên nghe thấy một âm thanh rất nhỏ. 

Sau đó Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn, hiển nhiên nhìn thấy trong hai mắt của hai tượng đá bắt đầu có ánh sáng lập lòe. 

Sau đó, hai hư ảnh chui ra từ trên hai tượng đá. 

“Cửu Thiên!” 

Hai hư ảnh đồng thanh gọi. 

Hai người này chính là Ngô Tân sư phụ và Tổ Thu trưởng lão lâu rồi Cửu Thiên không gặp. 

Tuy chỉ là hư ảnh nhưng Cửu Thiên có thể nhìn thấy rõ dung mạo của bọn họ và nụ cười ôn hòa của bọn họ. 

Nhất là Ngô Tân, cười thành tiếng, nói: “Cửu Thiên, chúc mừng. Lực lượng của con vậy mà đã bước vào cực hạn rồi! Không hổ là đồ nhi của ta!” 

Tố Thu trưởng lão dường như cũng rất ngạc nhiên, sau khi đánh giá Cửu Thiên từ trên xuống dưới một phen, thở dài nói: “Ngô Tân, ông thắng hoàn toàn rồi. Đồ đệ của ông quả thật rất xuất sắc. Cửu Thiên, lâu rồi không gặp!” 

Cửu Thiên nhìn bọn họ, chỉ cảm thấy trong mắt có thứ gì đó cuộn trào. 

Cửu Thiên khẽ mỉm cười, nói: "Sư phụ, Tổ Thu trưởng lão, sao hai người lại thành ra thế này?” 

eyJpdiI6InE2UU5MV2F2WXEyMW8wVVdLZUFWK3c9PSIsInZhbHVlIjoiYk1KakZDeVY1Q1QyUmQ5d0xrRUxwZE5HZlp2RFEzN3UyWmRpSGREVFA1ajBYeFpcL2VuK29yQVN3aVBhRnlyUHA5OFNFbkN1dVdkV0xkNE82V3NcL1VrR0VYa1NBWnc2aXZQR3l5RWlIYmhseDBSY09cL1Z0XC9nWGZ2eUFPU1NaS2lycHRcL1Bka3hvOXF4YzlGTW1SU2NENTNVdjhRazBvb3ZvQkZqWktNVjRJa0VrTFdkSkhPVG1iZUxkalZBS3lyZ0IyTVFIUXN6eFd2T2ZwV2JyMndiM1N1WlJrd1VOaGZYc0t0VHB1VnQ2T2RuWjVZdFhMY0ZRYVhQQU93Vjk4UFJqazFKdkxlREw3N29GS2V6U2ZmaDhWNkVrU3RJZEF5ZTJBXC9hVVZ0NGcyZlVwSmthNmFmUzE2VzNhc0lRMm9RSVZwbFcyUCtuSlJBRDdnVFJsVlFGbUVDXC9USnBvVVFTU0F3cXlPbThWMEg2TUtNUkNjbG1sZWI0UVdhS2xwcTBCVDdjR1ROOGdJbWRoaEtTaE1CREd5NnNGVmFWT3RodWlyRUZmS2FqMVpGMHZKUGZTRFIzMXpKbUFza1QwXC9uZFJqNEluNDZ0NDBkRzZHNDJ2dEE4NEZpVDh6dVZReFBqeTc0SDFCT1dXOW1qd1A3S0h5TGpqSXV4SjNQcUlDWG1FNW1ZdFRmdVl3K3hKNVdQbXBaQU1RSWdDbGphVXltRGs5WGNNRWttMWg1cDF2SlhISjJZTlRFOVhSTlQ1TmNmb2Fnb1ZxVnhock5lbmw3YWVhZ2MybXhCY0ZCaDA1WkFjdFRcL0IyQ2N2cVwvNkRsYkplbmxuUEhKcDQ0NlFXeDhIbzIiLCJtYWMiOiJhMWU3MzNmNjgwZTE3ZDM4ZjU5N2FlZGY4MjU5YjhmNTg3ZDZlMjc2YmI0ZjcxODU5NGIwMWU4NjM4YTgzZTlmIn0=
eyJpdiI6IlEwTjBLYklIWVlkaUMzbWxlaHZyTGc9PSIsInZhbHVlIjoiZWh3MHplNjVQeFZaa3FNQ0FKeEZYMk1Fa3NoVXRcLzFJQ21WN0N5cTVzSjN4eHhMVHFWMHlGdDFnRE1BanRlbDhDXC9DZXRhWkxyXC81ZThwSUhMOHpnQjZBV1NNdmkzSzQxckh6YVBRS0pFZm51bE5JSytVeEdSaXdQeG5DWnRLbTN4VWZ4djlqYVdvU1NNZWQ4UkdqOENBPT0iLCJtYWMiOiI5ODcyZjk4ZGQ1ZGVmMTdjMzVlYjFiNDA1YTEyNzM0YTE4MzQzNDg4MWM0ODFkYTIxOTliYzFmY2UwOGJjZGNjIn0=

Tố Thu trưởng lão lại không khách sáo nói: “Già còn không nên nết. Đã lúc này rồi, còn có tâm trạng hỏi những cái này à. Cửu Thiên, thời gian của bọn ta không còn nhiều, nếu cậu muốn cứu sư phụ của cậu và tôi, tiếp theo thì phải nhớ rõ mỗi một chữ tôi nói, hiểu không?”

Ads
';
Advertisement
x