Cửu Thiên gật mạnh đầu. 

Ngô Tân lại tiếng không ngừng, nói: “Không cần nghiêm trọng như thế, cứu được, cứu không được cũng không phải chuyện quá quan trọng. Nào, Cửu Thiên, nói cho ta nghe bây giờ con rốt cuộc sao rồi? Canh khí luyện tới mức độ nào rồi. 

Tố Thu trưởng lão lập tức có hơi tức giận, lớn giọng nói: “Ngô Tân, ông có thể nghiêm chỉnh một lần không? Bây giờ là lúc liên quan tới sinh tử. Ông lẽ nào thật sự không muốn trả thù à? Không muốn đấu với trận với Phong Thiên sao?" 

Lập tức Ngô Tân không nói gì nữa. 

Dáng vẻ đó thật sự rất giống ông chồng sợ vợ. 

Cửu Thiên nhìn hư ảnh của hai người này cũng không nhịn được cười thành tiếng. 

Từ khi nào còn có thời gian nói những điều này. 

Cửu Thiên nói với Tố Thu trưởng lão: “Người nói đi, Tố Thu trưởng lão, tôi rốt cuộc cần đi làm gì?” 

Tố Thu trưởng lão nhanh chóng nói: “Nhớ kỹ, tôi chỉ nói một lần. Bây giờ cậu phải dùng tốc độ nhanh nhất mang chúng tôi đi tìm người của Phù tộc, dùng chủy thủ Thần Phong, sau đó mới có thể giải trừ phong ấn trên người chúng tôi. Hơn nữa trước khi giải trừ phong ấn của chúng tôi, cậu còn phải có được ít nhất hai viên hỗn độn lục đạo châu, điều mấu chốt nhất trong đó là buộc phải có Nguyên Lực châu. Sau đó dùng đạo chi lực giúp chúng tôi bảo vệ cơ thể, rồi dùng một ít thần đan trị thương cứu mạng bổ trợ. Như vậy mới có thể cứu được chúng tôi. Cậu hiểu chứ?” 

Cửu Thiên nghe thì gật đầu liên tục, vẻ mặt rất bình thường. 

Tố Thu trưởng lão thấy dáng vẻ này của Cửu Thiên còn tưởng Cửu Thiên bị yêu cầu hà khắc này dọa. 

Bà ta lại thở dài, nói: “Tôi biết những thứ này, cái nào cũng rất khó tìm, nhưng đây cũng là cách duy nhất rồi. Cửu Thiên, cậu không biết đâu. Lực lượng mà tên Phong Thiên đó có được đủ khiến hắn trở thành sự tồn tại mạnh nhất dưới thần linh. Chỉ có tôi biết điểm yếu của hắn nằm ở đâu, cũng chỉ có tôi biết làm sao đánh bại hắn. Tôi không biết tình hình của thiên hạ hiện nay như nào. Nhưng điều tôi có thể nói với cậu là hắn bị tôi phá hỏng một lần dung hợp, lại bị Lê tông chủ nổ một cánh tay. Đoán chắc cần mấy năm để 

khôi phục, mấy năm này là cơ hội cuối cùng của chúng ta, một phút cũng không được trì hoãn!” 

Cửu Thiên nhấc đầu nói: “Tố Thu trưởng lão yên tâm đi. Những thứ mà người nói, tôi đều có. Đợi hai ngày nữa, tôi sẽ cứu hai người ra ngoài. Yên tâm đi!” 

Nghe thấy lời “nói phét không biết ngượng mồm” này của Cửu Thiên. 

Ngay lập tức, Tổ Thu trưởng lão nhíu mày nói: “Cửu Thiên, cậu có biết rõ những thứ tôi vừa nói là cái gì không? Hỗn độn lục đạo châu không dễ tìm. Thần đan cũng không dễ luyện, cậu... 

Còn chưa nói xong thì Tố Thu trưởng lão nhìn thấy Cửu Thiên lấy ra bốn viên ngọc lóe sáng. 

Nguyên Lực châu, Mộng Nguyên châu, Tử Linh châu, Huyễn Linh châu! 

Ngay lập tức hư ảnh của Tố Thu trưởng lão dường như cứng ngắc! 

Ngô Tân cười ha ha thành tiếng, nói: “Cửu Thiên, làm rất tốt. Không hổ là đồ nhi của ta. Bốn viên hỗn độn lục đạo châu trong tay, lấy thêm Sinh Linh châu của Bát Phương Tiền Trang và Thiên Mệnh châu trong tay Hoàn Vũ Thiên Thánh thì con sẽ trở thành người sưu thập đủ hỗn độn lục đạo châu trong thiên hạ. 

Tố Thu trưởng lão sững người một lúc mới nói: “Cửu Thiên, cậu thật là giỏi. Bốn viên hỗn độn lục đạo châu, tôi thấy thần đan cũng không cần nữa. Vậy bây giờ cậu cần phải đi tìm chủy thủ Thần Phong của Phù tộc. Đó là vũ khí thần linh hoàn chỉnh cuối cùng còn tồn tại trong thiên hạ” 

Cửu Thiên liên tục gật đầu, nói: “Người yên tâm, tôi cũng tìm được rồi. Tổ Thu trưởng lão, A Vân và Nha Đầu còn đợi người quay về chủ trì công đạo cho bọn họ. Phù tộc của hiện nay, tình hình rất không tốt!” 

Tố Thu trưởng lão lại sững người, sau đó khẽ nói: “Cậu gặp được A Vân và Nha Đầu rồi sao?” 

Cửu Thiên nói: “Phải. Bây giờ bọn họ đều đi theo tôi. Yên tâm đi, người cũng rất nhanh sẽ gặp được bọn họ. 

Ngô Tân cười nói: “Tố Thu, tôi nói rồi mà. Loại chuyện này giao cho đồ đệ của tôi là được. Không cần quá nhọc lòng. Cửu Thiên, vậy sống chết của bọn ta giao cho con. Nếu tới lúc đó có biến gì, cứu Tố Thu sư mẫu của con trước, hiểu chứ?” 

Tố Thu trưởng lão liếc nhìn Ngô Tân, không nói gì. 

Nhưng hư ảnh của hai người lại dần dần nhạt đi. 

Cửu Thiên có thể cảm nhận được đây là biểu hiện thần hồn của hai người lần nữa ngủ say. 

Sau đó, Cửu Thiên thu hồi hai tượng đá vào trong phủ đệ của mình. 

Vẫn phải để Ngô Tân sư phụ và Tố Thu trưởng lão chịu ấm ức một lúc. 

Tuy Tố Thu trưởng lão nói không cần thần đan nhưng Cửu Thiên vẫn định luyện hai lô để cho bảo đảm. 

Thở phào một hơi, trái tim của Cửu Thiên cũng bình tĩnh hơn. 

Ngô Tân sư phụ chưa chết, chuyện này thật sự quá tốt. 

Chỉ cần có thể cứu được Ngô Tân sư phụ, Cửu Thiên của bây giờ đã nắm chắc trăm phần trăm chữa khỏi thương thế trên người Ngô Tân sư phụ. 

Sinh linh đại đạo, hỗn độn lục đạo châu và thực lực hiện nay của hắn đều đã vượt qua yêu cầu để trị liệu cho Ngô Tân sư phụ. 

Chỉ cần ra tay, Cửu Thiên nắm chắc trăm phần trăm chữa khỏi cho Ngô Tân sư phụ. 

Cửu Thiên có tâm trạng thoải mái, thật sự cảm thấy lần này phải cảm ơn Vũ Hoàng Yến tử tế. 

Nếu không có Vũ Hoàng Yến, Cửu Thiên thật sự không biết, Ngô Tân sư phụ và Tố Thu trưởng lão ở trạng thái như này liệu có khi nào mãi mãi không gặp được nữa không. 

Chỉnh lại quần áo, Cửu Thiên cất bước đi ra bên ngoài. 

Vừa đi tới cửa, Cửu Thiên nhìn thấy Vũ Hoàng Yến yên lặng đứng đợi hắn ở cửa. 

Vũ Hoàng Yến nở nụ cười, nói: “Xong rồi à? Có thể cứu được sư phụ của anh và Tổ Thu trưởng lão không?” 

Cửu Thiên gật đầu nói: "Tôi có thể giải quyết được. Lần này thật sự phải cảm ơn cô, Vũ Hoàng Yến!” 

Vũ Hoàng Yến khẽ mỉm cười, giúp Cửu Thiên chỉnh lại áo, dịu dàng giống như một cô vợ nhỏ. 

Bỗng nhiên Vũ Hoàng Yến nói: “Đừng vội cảm ơn tôi như thế. Tôi còn có chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ!” 

Cửu Thiên nói: “Nói đi, chỉ cần là chuyện tôi có thể làm được, nhất định giúp cô!” 

Vũ Hoàng Yến khẽ nói: “Thật không?" 

Cửu Thiên không chút do dự mà gật đầu, nói: “Thật. Thật hơn cả vàng, thật hơn cả thật lòng!” 

Vũ Hoàng Yến đã cười, nụ cười đẹp như biển hoa nở rộ. 

Cách khăn che mặt, cũng đẹp tới mức say đấm lòng người. 

Sau đó, Vũ Hoàng Yến nói: “Vậy được. Cửu Thiên, vậy thì phải làm phiền anh đi theo tôi một chuyến 

Giọng nói dịu dàng. Cửu Thiên bỗng cảm thấy có một chiếc ngân châm đột nhiên đâm vào tim của hắn. 

Cửu Thiên không chút phòng bị, mà sau bị đâm kim, một cỗ lực lượng kỳ lạ bắt đầu lan ra khắp người hắn. 

Cửu Thiên có thể cảm nhận được mỗi một tấc lực lượng của mình đang nhanh chóng thay đổi, lập tức canh khí muốn tự phản kích. 

Nhưng lúc này Cửu Thiên lại áp chế canh khí của mình. 

Trong nháy mắt, cảm giác choáng váng ập tới, Vũ Hoàng Yến ở trước mắt cũng trở nên mờ ảo. 

“Vũ Hoàng Yến, cô... cô làm cái gì?” 

Cửu Thiên lảo đảo lên tiếng. 

eyJpdiI6IjBoNlVCS1wvNWRJYXAzWENWYXMrejZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkE0VnZSTXRWdGIySms2ZjZIUWVWc3ZERkZnRm1HWTJGV0drMFVUUXlsT2REaGtiQmtEUEExXC9uelFBNHp4Y3B6bGpvRjk5ZnV3aERvOFwvTlhuVHJJNm5ENVJPQVZjM1FaRU1RRGVOSVUzeDVQejd5a1NcL2J6YUdoQVpqSnhrUit0QW9pQkhrbFRyd0NvMFI0VTF2TDh3RkgrbUdTdlBlbGx4bGprc21WT2RRQlozbzg0Wko3Qm15ejJwT1ltYW1oQTU0Um1GOUY5Z1o0YmdidnpJUkd6azQ4TE1aXC9WbUFDM1UyTXpQV1VTTTY4TzJuTEN5TnhGak42dldseUduUktPTzFJTFZReHBCOEFzcnVHV0VDeDhWVmJVQWFBS052Q2VGRzNYRFRvNDhMQUtjT1dtXC9RXC9XdkZCcm44cGU1UVhoTzJnaDlcL3FpYVZOVzdrNzAwbkNKVjdCaXJYUk1hTmVDdWNQYVdUMHJFMFJVUWNlWmppZUtDSVM2THh1UE9scXB0alVSaEkzd3Z1S2owdFhMRENNeDNVdHREU3VHcDd4Mm1GMndMWFlGXC9SbWx2UGFhbVpYXC9ZcUIyWDNcL1JJRWd6bDlJbjZ4a2NEdW5MYzVVejYxdEo3aDhaV094b0hUdzdRMmFjYUViY1BnSlwvemJFTFJ6ZDFweTh6U25OSGUxM1pZSzdWVUJrbjlmWDlha0NNOFVXdnl3czJvc2xGUGFPYkRFaHVnelhKbkUzb1ZocEpaWTZ4Y0RKMU9OTXRTNTJEQnJrdHQ3aXZtNkk2eFFTQ013cnlEdGxiQ3NpT0RremlRUTBUTEJuVUNva0g4cVlPVDZOQWhXYjdkMk1tanZJaFR3QTV4VlVEWVdGdXlsU0pvN0FmdDZmV25RVEZtckR0QXp4cUxXcFwvZ1JrU2JnQUdWRXNtVkN1TVhxZ2pqaXE3S1paQjZPUWsyelN4NXNTbE1nT3N6SWZBVG9LbTkxZXdnYmRjQ25wM1g5dUs3VFh2NGV0SVpHRk15WndcL3VWS25rb0lcL2VNNzIzMXcyd1BuUzh3Z0pKV0FiOGdxMTJFcjhqa09ORmcxdElTRkNudUp5VExlTTVTT2hweG1MMUJRZUh4cG1nQWpxcHNnWlErUTBWT1VNVW8rYWlGSWI1QmFnbng2dllaalA2Qnc9IiwibWFjIjoiNjEwODA4MjM0NjZmOWY0MGFhYTAyNzUxMmFmMWMyYmYxN2Q4ZDczNmEwM2NmMWQ0MWUxMmJmMzc0MmQ2MjVjOCJ9
eyJpdiI6IkNyQUZCa2xRY2dnSnFLR0hwcGh3ckE9PSIsInZhbHVlIjoiSmppMjE5SU1XcVJTbHhDWlgrYUZxOUJiSHNweHo3aDlmbHcxTldJenVYZTNCV2tGQjB2U3g5M29tUXVDVFNIYmNaNHNESmtkWU5aWUNkV3FsdjBzTUN1ZzJFc0VFalV5aGpsNkYrWHFCaHptcERpZXVSMllkZ2ZsN2M2Y0JqS3lVWFlxYzlLREdvMTkwa1FYQ1VseUpxYUoyVW1zRDJtVU5Ib0dOMFVaek9DbGtwNEY4dTZqTGdHZWZ0TWptT3B3Q2xjbFJTZHVGN0liZ2NmMjJidjVXQT09IiwibWFjIjoiMjkxNmNlZGJjZWFkYTE1NmJmZmIzMjNkZDg4YWU4Y2YxZDEyYTc3NDZjNzI2Njk1Mzk4ZTljNzIzOWUwMWU1ZiJ9

Ôm Cửu Thiên, Vũ Hoàng Yến cười rất vui.

Ads
';
Advertisement
x