Cảnh tượng vô cùng quỷ dị, Trần đường chủ cảm thấy thế giới dường như đang đảo lộn.
Cái này hoàn toàn khác với những gì đã nói, ông ta nhìn kiểu cũng cũng cảm thấy hai người trước mặt chắc chắn quen biết.
Ánh mắt đó, thái độ đó, cảm giác quen thuộc lẫn nhau đó, chắc chắn không phải ngụy trang.
Nếu hai người này thật sự quen biết, vậy hôm nay ông ta chẳng phải đã phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng hay sao?
Cảm nhận được tình hình càng lúc càng không đúng, Trần đường chủ đã có ý nghĩ co chân bỏ chạy.
Nhưng còn chưa đợi ông ta hành động.
Cửu Thiên nhấc tay ấn nhẹ, ngay lập tức cả người Trần đường chủ cứng ngắc, ngồi phịch xuống đất.
Các loại lực lượng đại đạo mà ông ta căn bản không thể hiểu được đã xung kích lên người ông ta.
Trần đường chủ khóc không ra nước mắt, ông ta muốn hét nhưng lại phát hiện mình căn bản không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Tất cả thủ hạ của ông ta đều ở bên dưới, căn bản không biết bên trên có tình huống gì.
Cửu Thiên và Vũ Hoàng Yến lại thản nhiên ngồi xuống.
Lúc này Vũ Hoàng Yến vậy mà gỡ khăn che mặt của mình ra.
Dung mạo tuyệt thế đó chỉ có thể dùng từ chấn động lòng người để hình dung.
Một khoảng thời gian không gặp, Cửu Thiên cảm thấy Vũ Hoàng Yến càng xinh đẹp hơn.
Nhất là khi cười, lại càng tăng thêm phong vấn hơn trước kia.
Trần đường chủ cũng bị dung nhan tuyệt thế của Vũ Hoàng Yến gây sốc.
Nhưng sau đó, trong lòng Trần đường chủ lại càng sợ hãi. Khí lạnh khó thể ngăn chặn bốc từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu.
Khiến cả người ông ta như rơi xuống vực sâu.
Trời ạ, đã gỡ khăn che mặt xuống rồi.
Đây là phải thân quen cỡ nào mới có tình trạng này?
Trần đường chủ nhớ Vũ Hoàng Yến gặp Ám Nguyên thánh nữ đại nhân cũng không gỡ khăn che mặt.
Bây giờ, vì một ma tu mặc áo choàng tím thì gỡ khăn che mặt ra. Điều đó chỉ có thể chứng tỏ quan hệ của hai người chắc chắn không phải tốt bình thường.
Nhưng kinh ngạc này chỉ duy trì vài giây.
Chuyện càng khiến Trần đường chủ tuyệt vọng đã xảy ra.
Bởi vì lúc này, Cửu Thiên cũng xua đi sương mù trên mặt. Đồng thời, gỡ mũ của áo choàng ra, lộ ra diện mạo thật của mình.
Nở nụ cười tà mị, một gương mặt cương nghị anh tuấn.
Khiến Trần đường chủ lập tức nhận ra.
Hết cách, người này thật sự quá nổi tiếng. Không chỉ nổi tiếng trong thiên hạ, ở trong ma tu cũng như sấm đánh bên tai.
Là một ma tu đều phải nhớ rõ dung mạo của hắn.
“Cửu Thiên! Cực Hạn Võ Tôn, Cửu Thiên!”
Trần đường chủ gào lên trong lòng. Nếu có ai có thể nghe thấy tiếng hét trong lòng của ông ta thì có thể hiểu, hai chữ gầm rú rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Trần đường chủ bỗng trợn ngược mắt, trực tiếp ngất đi.
Bởi vì ông ta biết rõ, hôm nay mình khó thoát cái chết, hơn nữa sẽ chết rất khó coi.
Trong tuyệt vọng, tâm cảnh của Trần đường chủ sụp đổ. Sùi bọt mép, ngã ra đất.
Vũ Hoàng Yến thấy cảnh này, khẽ cười nói: “Cửu Thiên, bây giờ anh thật sự là dựa vào danh tiếng cũng có thể giết chết người!”
Cửu Thiên cười thản nhiên: “Như vậy không phải khá tốt hay sao? Giúp tôi bớt không ít chuyện. Trần đường chủ này lòng dạ bất chính, muốn bắt sống cô, tôi giao người cho cô
xử lý. Chỉ có một yêu cầu, ông ta nhất định phải chết rất khó coi”
Vũ Hoàng Yến cười tươi nói: “Xem ra anh thật sự khá quan tâm tôi. Yên tâm đi, tôi biết không dưới nghìn cách hành hạ người khác. Tôi sẽ để ông ta thử từng loại rồi mới để ông ta chết.”
Trong lời nói mang theo sát khí u ám.
Cho tới lúc này, Cửu Thiên mới giống một nữ ma đầu thật sự.
Cửu Thiên khẽ gật đầu, há miệng, dường như muốn hỏi gì đó, nhưng lời tới miệng lại không biết hỏi kiểu gì.
Ánh mắt của hắn nhìn bụng của Vũ Hoàng Yến, đang dùng Sinh Linh Đại Đạo của mình quan sát.
Chỉ đáng tiếc, hắn không phát hiện cái gì cả, nhất thời Cửu Thiên đã trầm mặc.
Vũ Hoàng Yến thấy dáng vẻ này của Cửu Thiên, cười nói: “Sao hả? Thời gian dài không gặp, anh ngay cả nói chuyện cũng không biết à. Cửu Thiên, nghe nói khoảng thời gian trước anh chạy tới nước Thần một chuyến, làm một vụ lớn, ngay cả Ngọc Ma lão quỷ cũng chết trong tay anh. Có phải thật không?"
Cửu Thiên nhướn mày nói: “Tin tức khá nhanh nhạy. Không sai, Ngọc Ma lão quỷ bị tôi giết chết. Ma tu mà các người để lại nước Thần, tôi đã xử lý hết những kẻ lợi hại. Số còn lại chỉ là tôm tép. Các người cũng quá sơ ý rồi, nơi quan trọng như nước Thần, sao có thể để một mình Ngọc Ma lão quỷ ở đó làm bừa chứ? Bây giờ thì hay rồi, đồ ở trong tay
tôi!”
“Phét lác!”
Vũ Hoàng Yến vuốt tóc, cười tươi nhìn Cửu Thiên nói: “Anh cho rằng chút trò vặt đó của anh người khác không nhìn ra à. Cố tình kiếm một tảng đá ôm đi, để người khác cho rằng các người đã mang thần khu thật sự đi rồi. Tôi thấy, tám mươi phần trăm nó vẫn ở nước Thần. Chỉ có điều rất khó tìm mà thôi. Ngọc Ma lão quỷ cũng thật là, tìm lâu như thế, không có chút thành quả gì. Quá mất mặt, chết là đáng đời!”
Cửu Thiên cười nói: “Đám người Ám Nguyên thánh nữ đều nghĩ như vậy hay là chỉ có bản thân cô đoán như thế?”
Vũ Hoàng Yến đưa ra một ngón tay, đặt lên môi của Cửu Thiên, nói: "Đừng hòng moi tin từ chỗ tôi, tuyệt đối đừng làm vậy. Tôi không muốn làm cho mối quan hệ của hai chúng ta trở nên phức tạp”
Cửu Thiên kéo tay của Vũ Hoàng Yến, nhẹ nhàng nắm trong tay, nói: "Đã đủ phức tạp rồi. Nói đi, cô kêu cô nhóc Tiểu Lộ đó chuyển lời đó cho tôi là có ý gì?”
Vũ Hoàng Yến cười nói: “Anh gặp được Tiểu Lộ rồi à? Ha ha, tiểu đồ đệ này của tôi được nha. Tôi là định bồi dưỡng nó thành người kế nhiệm của tôi”
Cửu Thiên lắc đầu nói: “Một cô nhóc ranh ma, sau này nói không chừng cũng giống cô, là một nữ ma đầu đảo lộn chúng sinh. Cô nhóc đó nói với tôi... Ừm, nói thế nào nhỉ. Vẫn là cô nói thẳng đi
Vũ Hoàng Yến nhướn mày nói: “Sao hả, nó không phải nói không rõ chứ. Cửu Thiên, tôi thấy ánh mắt của anh hình như không đúng. Nó đã nói gì?"
Cửu Thiên hít sâu một hơi, nói: “Cô nhóc đó nói cô và bé cưng đều nhớ tôi. Bé cưng đâu?”
Vũ Hoàng Yến lập tức sững người, sau đó gò má hiếm khi đỏ ửng, nghiến răng nói: “Con bé này thật sự nói linh tinh. Bé cưng gì chứ, không có chuyện đó, tôi là nói, tôi và một người khác đều nhớ anh”
Nghe thấy không có bé cưng, Cửu Thiên bỗng cảm thấy mình thoáng cái nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Nhưng sau khi nghe thấy Vũ Hoàng Yến nói một người khác, Cửu Thiên lập tức lại cảm thấy có chút gì không đúng.
Cửu Thiên nhíu mày, hỏi: “Một người khác ư? Người cô nói là ai?"
Vũ Hoàng Yến cười tươi nói: “Sau khi kết thúc cuộc chiến ở nước Kình Thiên, tôi chính thức trở thành đường chủ của phân đường 15, sau đó nhận lệnh chiếm lĩnh địa bàn ở vùng đất Bắc Cương. Sau đó có một ngày, khi tôi đi qua một đất nước, đụng mặt một nhóm ma tu, bọn họ nhặt được hai tượng đá giống con người. Tôi nhìn một cái, lập tức thu lấy hai tượng đá này. Anh đoán xem, hai tượng đá này là ai?”
Vũ Hoàng Yến kéo tay của Cửu Thiên, đứng dậy nói: “Đi, theo tôi đi thăm bọn họ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất