Sáng hôm sau, bên ngoài hoàng cung. 

Đường lớn ở cửa Đông, đệ nhất lâu của nước Kỳ, Túy Tiên Lâu. 

Nơi này khả năng là quán rượu duy nhất không bị hủy hoại ở nước Kỳ. 

Xem ra các ma tu cũng rất biết hưởng thụ. Bọn họ biết rõ, những thứ nào nên phá hủy, những người nào buộc phải giết chết. Mà những thứ nào có thể giữ lại. 

Ví dụ Túy Tiên Lâu này là nơi các ma tu cố ý giữ lại. 

Đương nhiên, ông chủ của Túy Tiên Lâu sớm đã bị làm thành đồ nhắm rượu, không biết bị ma tu nào ăn vào bụng rồi. 

Bây giờ trong Túy Tiêm Lâu, người duy nhất còn sống khả năng chỉ là mấy đầu bếp có thể nấu ăn ngon. 

Chuyện này đủ để nói rõ, thời khắc mấu chốt, có lúc có tay nghề mới cứu được mạng. 

Tầng trên cùng của Túy Tiên Lâu, đỉnh tầng mây, nhìn toàn cảnh đô thành. 

Nơi này vốn là nơi quan lại quyền quý của nước Kỳ thích tới nhất. 

Bây giờ lại biến thành nơi mà các vị đường chủ ở nước Kỳ thường xuyên tụ tập. 

Nhưng bất luận là lúc nào, nơi như này không phải là nơi người bình thường có thể đi lên. 

Vậy nên khi Cửu Thiên dẫn đầu đi lên tầng trên cùng của Túy Tiên Lâu, ít nhiều các ma tu đang ăn ở bên dưới đều trợn to hai mắt, bàn luận rần rần, người này rốt cuộc là ai? 

Đi theo đằng sau Cửu Thiên là một đám ma tu run rẩy. 

Nhất là bạch cốt ma tu đó, hắn ta biết Cửu Thiên là người đáng sợ cỡ nào. 

Càng không dám tạo nét, thậm chí ngay cả khi đi đường cũng không dám phát ra tiếng xương của mình. 

Đi thẳng lên trên, sau khi tới tầng trên cùng, Cửu Thiên nhìn một cái thì thấy Trần đường chủ đã đợi rất lâu. 

“Ha ha, đại nhân, ngài cuối cùng cũng tới rồi. Tôi đã đợi ở đây rất lâu rồi!” 

Biểu cảm của Trần đường chủ có hơi uể oải, rõ ràng hôm qua bị Cửu Thiên chỉnh tới thảm. Nhưng trong mắt ông ta lại rực ánh sáng, rõ ràng rất mong chờ chuyện ngày hôm 

nay. 

Cửu Thiên khẽ cười thành tiếng: “Đường chủ Vũ Hoàng Yến vẫn chưa tới sao?” 

Trần đường chủ gọi Cửu Thiên ngồi xuống, một nữ ma tu có dung mạo rất xinh đẹp, ăn mặc vô cùng gợi cảm, chỉ còn lại một ít lá cây màu đen che đậy, mỉm cười rót trà cho Cửu Thiên. 

Cửu Thiên không liếc ngang liếc dọc, nhận lấy ly rượu, ngước mắt nhìn Trần đường chủ. 

Trần đường chủ cười nói: “Sắp tới rồi, cường giả áo tím đại nhân, ngài đừng sốt ruột. Người này cao ngạo, tuy có chút tâm cơ nhưng không phải người giảo hoạt gì cả. Tôi chỉ cần nói có bí mật gì đó muốn nói với cô ta thì cô ta nhất định sẽ tới. 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Ông nhìn rất thấu đường chủ Vũ Hoàng Yến!” 

Trần đường chủ xua tay nói: “Đâu có, đâu có. Chỉ là do phụ nữ trong thiên hạ ai cũng thế. Tự cho mình là thông minh như tâm tư nông cạn, đúng như câu ngực to não phẳng, chỉ thế mà thôi.” 

Trần đường chủ nói xong thì cụng ly với Cửu Thiên. 

Cửu Thiên thầm thu liễm sát cơ của mình, lúc này vẫn chưa tới lúc để hắn ra tay. 

Trần đường chủ thấy Cửu Thiên trầm ổn ngồi đó, tay không run, thần sắc không đổi, khí sắc như thường thì trong lòng càng thấy vững vàng hơn! 

Một mình ông ta đối phó Vũ Hoàng Yến quả thật không nắm chắc. 

Nhưng chỉ cần cường giả áo tím không chịu nói ra lai lịch này ra tay, hôm nay nhất định có thể tóm được Vũ Hoàng Yến. 

Mỗi khi nghĩ tới đó, cơ thể của Trần đường chủ bắt đầu nóng lên. Một vài ảo tượng tràn ngập dục vọng bắt đầu hiện lên trong đầu ông ta. 

Chỗ không nên cứng cũng bắt đầu có phản ứng. 

Trần đường chủ đưa tay nắm đũng quân của mình mấy cái! 

Động tác nhỏ như này, đương nhiên không qua được mắt Cửu Thiên. 

Cửu Thiên đặt ly rượu xuống, hừ khẽ một tiếng. 

Trần đường chủ vẫn chưa phát hiện động tác của mình lại chọc giận Cửu Thiên. Chỉ cho rằng Cửu Thiên chê trà không ngon. 

Ông ta vội vàng lớn giọng nói với nữ ma tu vẫn đang ve vãn ở bên cạnh: “Mau đi đổi ly trà ngon khác. Đại nhân, có cần một ly rượu máu thượng hạng không?” 

Cửu Thiên thản nhiên nói: “Không cần, có thể kêu bọn họ lui ra hết. Khi nào Vũ Hoàng Yến tới thì gọi tôi!” 

Nói xong, Cửu Thiên nhắm mắt lại. 

Trần đường chủ cũng rất thông minh không dám làm phiền Cửu Thiên nữa, tự mình uống trà. 

Cũng không biết đợi bao lâu, tai của Cửu Thiên khẽ động, thấp thoáng nghe thấy tiếng bước chân. 

Ngay lập tức, Cửu Thiên mở hai mắt ra. 

Lúc này, gương mặt bị sương che đậy của hắn hơi lóe lên. 

Trần đường chủ cũng sửng sốt, khoảnh khắc đó, ông ta hình như nhìn thấy dung mạo của Cửu Thiên. 

Tại sao diện mạo của người áo tim này lại khiến ông ta cảm thấy có chút quen mắt, hình như đã thấy ở đâu đó. 

Khi Trần đường chủ đang suy nghĩ, bên dưới có một ma tu tới báo. 

“Đường chủ Vũ Hoàng Yến tới!” 

Mắt của Trần đường chủ chợt sáng lên, vẻ mặt phơi phới. 

Cửu Thiên cũng hơi nheo mắt lại, sau đó một cô gái xuất hiện ở chỗ cầu thang. 

Tư thế thướt tha, lắc cái eo mảnh mai. 

Khăn che mặt mềm mại, phong vận tuyệt thế như xưa. 

Một thân áo choàng màu đen cũng không che được cơ thể hoàn mỹ của cô ta. 

Giữa lông mày có chút ngưng trọng cũng không che được vẻ phong tình vạn chủng trong mắt cô ta. 

Vũ Hoàng Yến từng bước đi tới, khoảnh khắc Cửu Thiên nhìn thấy cô ta. 

Tâm trạng cũng thả lỏng! 

Vũ Hoàng Yến ngẩng đầu nhìn Trần đường chủ trước. Vũ Hoàng Yến khẽ mỉm cười, nói: “Trần đường chủ, gọi tôi tới đây gấp như vậy là có chuyện gì muốn nói? Không phải là cố ý lừa tôi tới đấy chứ? Thời gian của tôi rất quý giá, không thể tùy tiện lãng phí đâu. 

Trần đường chủ cười nói: “Đương nhiên, Vũ đường chủ trăm công nghìn việc, rất bận rộn. Không phải chuyện lớn, làm sao dám làm phiền” 

Trần đường chủ nói xong thì vỗ tay, tất cả các ma tu ở xung quanh đều lui ra. 

Vũ Hoàng Yến thấy một màn này cũng khẽ gật đầu với phía sau, lập tức hai ma tu đi theo cô ta đứng ở chỗ cầu thang, không tiếp tục đi về phía trước. 

Trần đường chủ đưa tay phải chỉ về phía Cửu Thiên, nói: “Vũ đường chủ, nào, tôi giới thiệu cho cô. Vị cường giả áo tím này hiếm khi tới một lần! Nhất định phải cho cô làm quen!" 

Lúc này Vũ Hoàng Yến mới đưa mắt sang Cửu Thiên. 

Bốn mắt chạm nhau, ngay lập tức bước chân của Vũ Hoàng Yến dừng lại, cả người dường như ngây ra. 

Cửu Thiên khẽ mỉm cười, từ từ đứng dậy nói: “Vũ đường chủ, nghe danh đã lâu!” 

Vũ Hoàng Yến sững người tại chỗ một lúc lâu, không lên tiếng. 

Trần đường chủ cũng không biết có chuyện gì, tại sao trông Vũ Hoàng Yến kinh ngạc thế. Cô ta giống như quen biết người áo tím này. 

Trần đường chủ nghĩ thế, lại đứng dịch lên một chút, ông ta sợ sau khi Vũ Hoàng Yến thật sự nhận ra, xoay người chạy. 

Nếu như thế, một khi không bắt được ngay, vậy thì rắc rối to. 

Nhưng chuyện như này rõ ràng sẽ không xảy ra. 

Vũ Hoàng Yến không chỉ không chạy, ngược lại kích động đi lên mấy bước, đi tới trước mặt Cửu Thiên, nhìn vào mắt của Cửu Thiên nói: “Anh tới rồi!” 

Cửu Thiên cười nói: “Không thể không tới” 

Vũ Hoàng Yến cười rất vui vẻ, sau đó cô ta vậy mà kéo tay của Cửu Thiên, Trần đường chủ nhìn như bị sét đánh. 

“Tới rồi thì tốt, tôi biết ngay, anh chắc chắn sẽ tới. 

Trần đường chủ suýt nữa sửng sốt tới mức ngồi phịch dưới đất, chỉ vào hai người, nói: “Các người thì ra quen biết nhau?” 

eyJpdiI6IlRHR3pGMXR4elR4RFwveE1QWnFHZ2F3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkllUUhXSmFUV0pjN1ZyK01KdmEzYnFSbVNPaEpsUEpoeGRWaEJHXC9SbVNoVTNTXC9BUmh0VkV1c20zWENIMlhiVHQ3TEFQRGp5QWRNQnk0REs4WE9iR1wvVlhcL09PRU5BblFmRkJ6b1wvMmpZVlVabUxuVVNrdTkrXC9mXC9jenZcL0pRdW8wSytLWEFsajlueTJcL1ZPRTFWTW9CREw4KzZzKzBkMUlXNHhScUg0eWRZTHNqNXFXWXljZVd3SXhmSzk0dGdibFNhc3VOaG5KZ1wvVGN1N0NCcHFzT3B3PT0iLCJtYWMiOiJlNjQwNDc3MmY3OGQ2ZTAzZmExYjk3YjBkZjUxOWU4ZGM3ZmFjZmIxMjI1NzhlMWIyYjU2ZmM2YmY2ZmRkZjZhIn0=
eyJpdiI6Ikp4MlwvNXN5M25aSnJndldrdkZsQkJBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im52dDdUTnczcmQ1MWhRNEJzUFVTa095VzlDWWJnN1h4UzU3OHVaK0I4anBJSXBKTHdmdndBV2IrSEdZaW5oODRRanRCS2ZSMVBQT05Xd0JHczNoUHMrVHI3ajJHN0pUN1FPb05rTFArMG4zbkVVSWgyR3Zzblh0YWxodjhnM3Z0R1Y3TnlcLzQ0RlFXNGFuakZxVXlUMVJvZnpoSEZoXC9cL2NwWXZWZVdWUnA3TktibjRxVVRFUGdjZjFnVTJWWVk4UUtPc3pCallQMW5UbCtJem1sTm16aUVudkx1SWU1aWdKMThVSDY0WlQwV0E9IiwibWFjIjoiYTQ0MmMyMTYyNDk4NjY3YzdjMzI1YzY5NzIxODE5YTQ5ODgxNDk1NTliZGZlODMzMjIwMzQ5OWViYTcwM2I3YSJ9

Cửu Thiên cười nói: “Đâu có, vừa khéo đụng phải, tương ngộ là duyên mà. Trần đường chủ, ông nói đúng không?”

Ads
';
Advertisement
x