Không còn ai dám nghi ngờ lời nói của Cửu Thiên nữa, những ma tu mặc áo choàng tím đó phản ứng khá nhanh. 

Vừa nghe thấy Cửu Thiên nói ra lời này, không nói hai lời, mấy ma tu mặc áo choàng tím xoay người chạy ra bên ngoài, không dám ở lại một giây phút nào nữa. 

Cửu Thiên không ngăn cản bọn họ, Trần đường chủ vẫn trong cơn sốc, hoàn toàn không có ý ngăn cản bọn họ. 

Ngay cả bạch cốt ma tu dưới đất cũng miễn cưỡng nhặt xương của mình đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa phòng lại. 

Chỉ trong nháy mắt, trong trắc điện chỉ còn lại Cửu Thiên và Trần đường chủ. 

Trần đường chủ nuốt một ngụm nước bọt, mắt nhìn Cửu Thiên nói: “Vị cường giả áo tím này, cậu có thể nói cho tôi trước, cậu rốt cuộc là ai không?” 

Cửu Thiên cười nói: “Tên rất quan trọng ư? Tôi sợ nói ra tên của tôi sẽ dọa chết ông. Vậy nên ông vẫn nên nói thẳng sự việc đi. Tôi nghe nói, chuyện có liên quan tới đường chủ Vũ Hoàng Yến đúng không?” 

Lúc này bàn tay của Trần đường chủ vẫn còn hơi run. 

Ông ta thật sự không hiểu, quyết định đặc phái người ra ngoài tìm cao thủ của ngày hôm nay có phải chính xác hay không. 

Sao cảm thấy giống như tìm được một sát thần trở về thế! 

Khí chất này, thực lực này, thái độ siêu phàm này. 

Thật sự cái nào cũng khiến ông ta rơi vào thế hạ phong. Giống như đối phương mới là người công bố nhiệm vụ, mà ông ta chỉ là người nghe lệnh. 

Trần đường chủ cũng không muốn hỏi nhiều như thế, rất dứt khoát nói rằng: “Phải, có liên quan tới Vũ Hoàng Yến. Tôi hy vọng cậu có thể bắt Vũ Hoàng Yến trở về, bất luận cậu dùng bất cứ cách gì, bất cứ thủ đoạn gì, chỉ cần bắt cô ta trở về là được. 

Ánh mắt của Cửu Thiên hơi lạnh đi, hỏi: “Bắt về ư? Để làm gì? Tại sao ông muốn ra tay với Vũ Hoàng Yến?” 

Trần đường chủ lập tức bị câu chất vấn của Cửu Thiên làm cho hơi tức. 

Nhưng cơn giận của ông ta lại không phát ra được. Bởi vì thực lực của Cửu Thiên bày ở đó, ông ta thật sự có hơi mình nói sai một câu, đắc tội với vị sát thần này, cái mạng nhỏ của bản thân ông ta cũng không giữ được. 

Vì vậy, Trần đường chủ cưỡng chế đè cơn giận của mình xuống, nhịn tức nói: “Rất đơn giản. Vũ Hoàng Yến là một ma nữ rất xinh đẹp, cậu hiểu ý của tôi không? Nếu cậu nhìn thấy cô ta thì sẽ biết, lời tôi nói có ý gì. 

Cửu Thiên cảm thấy mình nổi sát tâm, ánh mắt nhìn Trần đường chủ đã giống như nhìn một cái xác. 

Trần đường chủ cũng bỗng dưng cảm thấy cơ thể có hơi lạnh, nhiệt độ trong trắc điện dường như tụt xuống. 

Cửu Thiên lạnh nhạt nói: “Cũng tức là, tôi phải bắt sống Vũ Hoàng Yến về cho ông thì tính là hoàn thành nhiệm vụ, bất luận dùng bất cứ cách gì ư?” 

Trên mặt Trần đường chủ nở nụ cười, nói: “Phải, bắt được là tính. Đương nhiên, tôi phải nhắc nhở cậu trước. Thực lực hiện nay của Vũ Hoàng Yến không yếu. Theo tôi suy đoán, ít nhất ở cấp độ Võ Tôn hậu kỳ thậm chí Võ Tôn đỉnh phong. Bên cạnh cô ta thỉnh thoảng sẽ có cường giả của phân đường 15 bảo vệ. Cậu muốn bắt cô ta, độ khó thật sự không nhỏ” 

Cửu Thiên hừ khẽ một tiếng, nói: “Võ Tôn đỉnh phong cỏn con, cái này có gì khó. Như vậy đi, ông sắp xếp chúng tôi gặp một lần, tốt nhất ba người chúng ta đều có mặt. Tôi tự tay bắt cô ta, đánh ngất giao cho ông, nhiệm vụ coi như đã hoàn thành!” 

Trần đường chủ trợn to hai mắt, tuyệt đối không ngờ Cửu Thiên lại nói ra kế hoạch đơn giản và trực tiếp như thế. 

Trần đường chủ sửng sốt nói: “Cái gì? Bắt tại chỗ ư? Cậu chắc chắn thành công chứ?” 

Cửu Thiên trực tiếp phất tay, một cỗ thế giới chi lực giống như một bàn tay to vô hình tóm chặt cả người Trần đường chủ. 

Từng chút một, Trần đường chủ cảm thấy xương cốt của mình phát ra âm thanh, nhục thân cũng bắt đầu sụp đổ dần dần. 

Thực lực như này thật kinh hãi. 

Trần đường chủ có thể cảm thấy mình vậy mà không có năng lực phản kháng. 

Ông ta cũng là người có Võ Tôn cấp bảy cấp tám. 

Cường giả có thể ngồi bất động khiến ông ta không có năng lực phản kháng sẽ có trình độ gì. 

Điều đầu tiên Trần đường chủ nghĩ tới là bốn chữ cường giả cực hạn! 

“Tôi tin rồi! Tôi tin rồi!” 

Trần đường chủ hét to. 

Ông ta thật sự sợ chậm chút nữa, Cửu Thiên sẽ bóp nổ ông ta. 

Cửu Thiên thu hồi lực lượng, lúc này Trần đường chủ cảm thấy cơn đau khắp người ập tới từ trong xương tủy. 

Đau đớn này khiến cả người ông ta bắt đầu co giật. 

Cửu Thiên thản nhiên đứng dậy, nói: “Cho ông một ngày để sắp xếp. Tôi làm việc, không thích lề mề. Ngoài ra, tôi muốn nhìn thấy thù lao trả cho tôi trước tối nay. Nếu không, tôi không bảo đảm người chết ngày mai không chỉ có một người!” 

Uy hiếp trắng trợn, giọng điệu bá đạo. 

Cửu Thiên nói xong thì rời đi, cửa lớn tự động mở ra, để Cửu Thiên đi ra. 

Lúc này Trần đường chủ nuốt nước bọt, đã ngã ra đất bắt đầu co giật. 

Cơn đau đáng sợ khiến ông ta suýt nữa ngất đi. May mà ý chí của ông ta coi như kiên định, lúc này ông ta mới biết rõ, cường giả áo tím không biết lai lịch này không chỉ có tu vi vô cùng kinh người. Ở phương diện thần hồn, cũng mạnh tới mức đáng sợ. Ông ta có thể cảm nhận rõ những cơn đau này đánh thẳng vào thần hồn, khiến ông ta đau tới mức không nói ra được câu nào. 

Mà Cửu Thiên đi ra khỏi cửa lớn, các không lỗi bạch cốt ma tu còn chưa chạy xa trở lại. 

Tên này đang dựa vào bên tường sắp lại nửa phần xương của mình. 

Cửu Thiên lạnh nhạt nói: “Chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi cho tôi. Sau đó anh đi chăm sóc đường chủ của anh đi” 

Bạch cốt ma tu bị cách không lôi qua, sững sờ liên tục đáp ứng. 

Đồng thời hắn ta cũng nhìn thấy Trần đường chủ ngã dưới đất. 

Chuyện này là sao? 

Vị cường giả áo tím mới tới này đánh cả Trần đường chủ ư? 

Như vậy cũng quá ngông cuồng rồi! 

Nhưng bạch cốt ma tu cũng không dám nói thêm một câu nào. 

Chỉ có thể khập khiễng dẫn Cửu Thiên đi về phía vườn hoa ở đằng sau. 

Trần đường chủ ngã dưới đất, tốn một canh giờ mới bò dậy từ dưới đất. 

Cùng lúc đó, mấy chấp sự ma tu tới muộn, nhìn thấy Trần đường chủ cả người vẫn đang run rẩy. “Đường chủ! Đã xảy ra chuyện gì, đây là ai làm?” 

Các ma tu lớn giọng nói. 

Bọn họ đều không thể tưởng tượng, ở đây vậy mà còn có người dám đánh đường chủ của bọn họ. 

Trần đường chủ túm áo của bọn họ, đè thấp giọng, nói: “Nói nhỏ thôi. Người đó không phải là người các người có thể đắc tội. Mau lên, chuẩn bị năm phần Ma Lâm Đan, không, mười phần. Đưa tới cho người có một thân sát khí, mặc áo choàng tím ở hậu viện. Nhớ lấy, thái độ phải cực kỳ cung kính. Nếu không cái mạng nhỏ của các người cũng không giữ được đâu!” 

Mấy chấp sự ma tu đều sững sờ. 

eyJpdiI6Ink1RU1nQ2ZGVkFkNTBlaVJXRENmcXc9PSIsInZhbHVlIjoiSUhtNmg2SGd6U1dRY09ncFBLQ3liYTVuQTZaOVY3dm9Sd3VrXC9BUUQrUmRkN0oyMWxiNE5LaTBENkVJZUpQT1FCWjJCUXJic2xIQXc3cXlOVkE3ZTRldFJRS25CTXNQSlhvemsrNlcwTjVtQmx3K2xKNjcwN3M4TjB0NWphS3l5dWc0WHh6UmxUKzNMU3cyS3hzYU93VDRWTytoRDdqK0dqMmNDZDd3WFgrYU1tXC94Z095K2NkOHFySkFOelJKc1BweFEyNDdSVm1HMVgyODdWRE92alFQcE4wWldtRkNQMDI5aisyQjloZVwvZVZLc2lESjFxV2hiOGp1cTNBUHJjcHZHTHkrcjVteFNtYkVvR3JaS2FZT1d4VG8zUG5aNzVNZ0RFUDRXRkIwZkczZkNGOEZxRzZqK3VLQzJ0cWdFY1hRV2UyTDEybUVWc1NLOEorV0drN2U1RkNlVU82bGJjQXZyYk4xdVYwRVhnTzZ1bXpYM1p1enZnSHBUbzlWQ3MzWithdXgzQ3BJVkdWZGtxbE9BYjdMbXRUbE41OWduQ3FibTB2ZWNHVEJnWGpGdHZvNmRkMjhoSHFLdEl5eXNySXUrOWVPME4yMlkwNW8rSEhGSHdKMzBDMFpmS1BoWUJhdGtpejJBRE0rdm1ad1d0clU1ODhBazloc3lsQXBIXC9KN1wvajZGT3RVVDQ4bnV1eFNvVVwvUUs0ZVdGVkhYMzRpV3VuOHZwa1NtYlE2ZkMrblIydUg1NGsxOVZJK0FNWXpPd0p3OThiOHNQNWRrSFBCdk5GeVBzZWd6SWl3N2JYVklsRmtDZDBRK0tEVXFkZFkrVFlOSWU3azh6bWs3dVZ5SERQcVF2NDVsWEhmRE1QR05La2tpaFAwWGJ1SG1hQzFmZ1REcThqWkNJaURcL0VMMjRhVTQwbWM0YzBOclZZbERFcWErNU1pcFJGbDdQQloyTDJxWnZPQT09IiwibWFjIjoiZjcyMGEwMmEyNjgyNTUyNWE4MTk3YTkwZWNhN2VlZDI1MWY0YjQ5YTc5YzZlYzA0MDU3YTUzZjRlMTY2M2Y4ZiJ9
eyJpdiI6Ik9zTEZkRjZmM2s2WjlQN1hCOVY0dnc9PSIsInZhbHVlIjoiTkxBNWt6enZ3TGVYVk9EcG93ZmJMNmlXWGdmNlZmMmdIOUhHQUpnQnJEYmhIQmx1S0swdndJUHQ0UU1OcEc5a1FMS1BcL1NZZCs4YXVuZWtUaUg1R1U2Uk85T0tkOEZFRUhNR1ZZK1hxZ0R5emQ3blBUZkJcL3ZDaVwvRUJhTEV3NFFXZmgwUkdkYmZvOFgySXoxcEt5Zkgxb2ZjQk8xSndIbU5YaXE2bmJDMlwvZEFWZ3ZYd1hMaWNSTmVodVF2XC9SSkpidWVpV0M2eG95YzRGR1ZLdEFkbExRPT0iLCJtYWMiOiI0MGE0MmE4YjJiYTY4MGM2MjNkN2E1Y2E0ZGQyMjU1ZjgyOTM3N2RlZTE4OWVjOGRjYzIxNWIwZGEwYThlZWZkIn0=

Lúc này, Trần đường chủ dường như lại nhớ ra cái gì đó, lớn giọng nói: “Đợi đã, gửi thiệp mời cho Vũ Hoàng Yến giúp tôi. Ngày mai ở Túy Tiên Lâu, tôi mời cô ta ăn cơm và có chuyện quan trọng cần bàn kỹ với cô ta, bảo cô ta nhất định phải tới!”

Ads
';
Advertisement
x