Chỉ một ánh mắt, ma tu đội nón bèn lắc người. 

Ngay lập tức ông ta lộ ra ánh mắt cực kỳ hứng thú đối với Cửu Thiên. 

“Trần đường chủ, chúng tôi là ai, cái này không quan trọng. Ngài nói thẳng cho chúng tôi nên làm chuyện gì là được rồi” 

Một người cả người ẩn trong chiếc áo choàng tím đen chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu. 

Trần đường chủ đội nón gật đầu, nói: “Như vậy cũng tốt. Tôi biết quy tắc để các vị ra tay. Trả trước một nửa, nửa còn lại trả sau khi xong. Nhưng tóm lại phải biết các vị có thể hoàn thành nhiệm vụ này không chứ nhỉ? Nếu không cầm một nửa số đồ rồi chạy mất cũng có khả năng. Tuy nhiên, khả năng rất thấp. Bởi vì kẻ đó sẽ bị tôi trực tiếp bắt về giết chết. Nhưng cũng không thể bảo đảm không có!” 

Các ma tu mặc áo choàng tím nghe vậy thì cười. 

Ma tu lùn kia cười vui nhất, hơn nữa lớn giọng nói: “Trần đường chủ nghĩ nhiều rồi. Nếu xuất hiện loại người này, tự chúng tôi cũng sẽ xử lý kẻ đó. 

Trần đường chủ cười nói: “Vậy được, mời các vị uống trà mà tôi đặc biệt chuẩn bị cho các vị. Sau đó tôi sẽ hai tay dâng lên một nửa thù lao!” 

Trần đường chủ nói xong thì vỗ tay. 

Ngay lập tức, một đám con rối bê trà đi tới. 

Nhìn qua nước trà màu xanh đen, nhìn kiểu gì cũng không giống đồ tốt. 

Hơi nóng nghi ngút và không ngừng tỏa ra khói đen, càng có thể chứng minh trà này chắc chắn không ngon. 

Ngay lập tức, các ma tu mặc áo choàng tím tại đó thay đổi sắc mặt. 

Trên người mỗi người bắt đầu có lực lượng lóe động. 

“Trần đường chủ, như vậy không hay lắm đâu!” 

Một ma tu giọng nói nghe hơi già, lạnh nhạt vang lên. 

Trà được bê tới trước mặt bọn họ nhưng rõ ràng không ai định uống trà này. 

Trần đường chủ khẽ cười nói: “Thế gian này là như thế. Các vị muốn kiếm được ít đồ tốt từ chỗ tôi, vậy thì phải tin tôi. Yên tâm, trà này sẽ không lấy mạng của các vị. Chỉ là đề phòng các vị cầm đồ rồi không làm việc thôi. Phải biết, nhiệm vụ giao cho các vị khá quan trọng. Phàm là ai xảy ra sai sót, hoặc không cẩn thận lộ tin tức ra, vậy thì sẽ rắc rối 

to!" 

Trần đường chủ lại nhấc tay, làm ra tư thế mời. 

Nhưng vẫn không ai cầm ly trà lên, ngược lại có hai ma tu mặc áo choàng tím trực tiếp đứng dậy, nói: “Trần đường chủ, nếu ngài không tin tưởng chúng tôi như thế, vậy chúng 

tôi cáo từ trước. 

Hai vị ma tu mặc áo choàng tím này nói xong thì cất bước đi về phía ngoài. 

Nhưng vào lúc này, bạch cốt ma tu luôn đợi ở bên ngoài đi vào, mỉm cười trực tiếp đóng cửa lớn lại. 

Lúc này trên người Trần đường chủ cũng phóng ra lực lượng đáng sợ, chỉ thấy hư ảnh của một con hắc viêm hổ mắt xanh xuất hiện ở đằng sau Trần đường chủ. 

Sau đó, một tiếng hổ gầm. 

Lực lượng đáng sợ mang theo sóng âm xung kích thẳng vào người của hai ma tu mặc áo choàng tím muốn rời đi. 

Chỉ trong nháy mắt, quần áo trên người hai ma tu mặc áo choàng tím hóa thành tro, da thịt xương cốt cũng sụp đổ dưới sự chứng kiến của mọi người. 

Những người khác cũng có thể cảm nhận được lực lượng vô cùng đáng sợ của Trần đường chủ. 

Tuy một đám người không ở trung tâm của sóng âm, nhưng vẫn bị tiếng gầm của Trần đường chủ làm nghiêng ngả, vẻ mặt sợ hãi. 

Gần như chỉ trong vài cái chớp mắt, hai ma tu mặc áo choàng tím đó hoàn toàn hóa thành xương khô, chết rất dứt khoát. 

Lúc này Trần đường chủ mới thu hồi lực lượng của mình, mỉm cười đắc ý nhìn những ma tu mặc áo choàng tím bị ông ta chơi đùa trong tay. 

Nhưng vào lúc này, Trần đường chủ bỗng phát hiện có một người không hề nhúc nhích. 

Đó chính là Cửu Thiên ngồi ở đó, chút thực lực này của Trần đường chủ cũng chỉ có thể đối phó những ma tu mới bước vào Võ Tôn cảnh. 

Muốn khoe mẽ ở trước mặt Cửu Thiên, Trần đường chủ vẫn không đủ tư cách. 

“Thú vị!” 

Trần đường chủ càng lúc càng có hứng thú với Cửu Thiên. 

Theo ông ta thấy, thực lực của Cửu Thiên có chút không tầm thường! 

Rất ít người có thể như bình thường, mặt không đổi sắc dưới tiếng hổ gầm này của ông ta. 

Các ma tu mặc áo choàng tím khác lũ lượt làm. 

Lúc này, không ai dám cả gan nói thêm một câu. 

Trần đường chủ ngẩng đầu lên, đanh giọng nói: “Mời! Uống đi!” 

Các ma tu mặc áo choàng tím anh nhìn tôi, tôi nhìn anh. Dường như cũng không có cách tốt hơn, chỉ có thể run rẩy cầm ly trà lên, sau đó uống cạn ở trước mặt Trần đường chú. 

Trần đường chủ hài lòng gật đầu, ánh mắt lại dừng trên người của Cửu Thiên. 

Lúc này chỉ có Cửu Thiên vẫn không nhúc nhích, căn bản không có ý uống trà. 

Trần đường chủ nở nụ cười thích thú, nói: “Vị cường giả áo tím ở cuối cùng kia, sao thế, cậu vẫn không chịu uống à?” 

Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Con người như tôi làm việc chưa từng chịu sự uy hiếp của bất kỳ ai. 

Giọng nói bình tĩnh, lại tràn ngập lực lượng. 

Ánh mắt của các ma tu mặc áo choàng tím khi nhìn Cửu Thiên lần nữa gần như nhìn một người chết. 

Ở trong mắt của bọn họ, hành vi này của Cửu Thiên không khác gì muốn chết. 

Lông mày của Trần đường chủ cũng níu lại, khẽ cười nói: “Vị cường giả áo tím này, lẽ nào cậu lăn lộn ở Đạo Tâm Ma Tông nhiều năm như vậy, ngay cả bốn chữ tôn trọng 

cường giả cũng không hiểu sao?” 

Cửu Thiên cũng cười đáp lại: “Tôi đương nhiên hiểu, chỉ sợ có người không hiểu! Trần đường chủ, ông gọi tôi tới là được rồi. Tại sao còn phải gọi những tôm tép này cùng tới?” 

Lời nói không hề khách sáo của Cửu Thiên lập tức khiến các ma tu mặc áo choàng tím này đều thay đổi sắc mặt. 

Trần đường chủ cười ha ha nói: “Khẩu khí không nhỏ. Vị cường giả áo tím này, nói lời như này, nếu không có thực lực hơn người chống đỡ, hôm nay cậu khả năng không ra được khỏi căn phòng này!” 

Cửu Thiên không nói thêm gì nữa, canh khí trên người vận chuyển, ngay lập tức phóng ra một cỗ khí thế khiếp người. 

Khí thế này vô cùng đáng sợ, giống như sương mù từ từ tan ra. 

Nhưng khi khí thế này rơi vào trên người mấy ma tu mặc áo choàng tím khác, ngay lập tức đè tất cả những ma tu mặc áo choàng tím này xuống đất. 

Bao gồm Trần đường chủ cũng không ngoại lệ, thực lực của ông ta quả thật không tệ. 

Nhưng ở trước mặt Cửu Thiên, vẫn không đủ nhìn. 

Vậy nên cả người ông ta cũng run rẩy, bụp một tiếng quỳ ở trước mặt Cửu Thiên. 

Trần đường chủ cảm thấy lực lượng toàn thân của mình giống như bị Cửu Thiên phong ấn. 

Ngay lập tức, Trần đường chủ gầm to: “Tôi tin, dừng lại, dừng lại!” 

Cửu Thiên lạnh nhạt nói: “Thật sự tin rồi chứ?” 

Tất cả các ma tu đều khóc lóc nói: “Tin rồi, tin rồi!” 

Lúc này Cửu Thiên mới thu lại lực lượng của mình, xoạt một tiếng, con rối ở xung quanh biến thành bột. 

Bạch cốt ma tu đứng ở cửa cũng rã ra. 

Trần đường chủ kinh sợ nhìn Cửu Thiên, sửng sốt hỏi: “Cậu rốt cuộc là ai?” 

Các ma tu mặc áo choàng tím khác hoàn toàn không dám nhìn thẳng Cửu Thiên. 

eyJpdiI6IjdURHozRG9WVnJJSG50WGdKRXYrYVE9PSIsInZhbHVlIjoibUFIcHJ3ZHVOU2MwMGE2ejFSMlVjT1NKYW80dmh3d21DZW9tMXlVZjE5RDVYUzV5a2hhelBMZWU0VHgzK1ZTVzFhSnd6dTlcL1ZYcXN3QTZmR0orSm5VNnZhOTcyNW10ZDcrMFRMQTZpbjZMVmVtWW5tdFlFXC9uTmRYMXJjQXkzeGV1YkhmbW9HTElqeXZIeVFGQVd4ZmlXV0MydURcL0ZaRGNnMHJjaXFnUWtyZnJuOFdTZkh3emhiUU9NU3VubTlLalc0RE5lYkw4V0xLN3FBazJTdHo2c1hlenJ6cmVlc3BDcWhKUEdtdlJFVU02c1AwdEM3SE4rcHQ1K1JOVUUwNm5QZGJVa0x3eHd2eHVnQlVKK3FiczV4dXNSc21aZytDdWRkVVwvSkNLTHU4PSIsIm1hYyI6ImIxMjVhOTNhYTBhMDNmYzRiODhhZDE2Mjc2NDczMWEyNjdmMDg2NjhhMzc3YTY4ZDY2MWE2NjhkZjUzZWM5ZmQifQ==
eyJpdiI6IlN1dmNEdEV4SVJWOTFNU1VycWU3WWc9PSIsInZhbHVlIjoiXC93VDlHMzdyUWhBTUUweDdmeUpmeExwNDdCQUdGQ3ZyZG4yNkFZNmx1blFqWlZHdVVMT2pRSlA0azM1dm15b2lDZ1JRaW9ZT2F4aTk5MUhcL2hCVW82cVBsSVAybXBsNUxvdFpSaUZZWDBcL1dQbE83T3JkUU44SnNNOXB4NXpDQmxZMlwvVHpwOXlUcWtXdk1SUzVxQWZrT2RNUGEzYnRXY0tXT2V3UGJDWncrZEpEMTRcLzFacWpUK09qdTZjQnplK0JiSnFLMjFlbmJ5Um8yNllHMUF2N21wd3RLWnprSVlaNEk4VmVac000U3lCSHE0UFl1QTM0QXZTZjdXTnVqUk9YTXhZUjVBcVVZUTRCVTVDeFwvYmFPam9qNFVKWGNqc0FuNmJWMFJlQ09CbzRWeklVbFlsZVFZQmFYU21KQzlGM24iLCJtYWMiOiJkZWZmOTU4MjQ0YjI4ZWI2NmFhODRiNjk1MGY4ZDA0N2M1OWUwOTQyMzBhMmQ5ZmEwNGI2MDFhNWJiYjMyNDBkIn0=

Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Tôi là ai không quan trọng. Điều quan trọng là Trần đường chủ, bọn họ có thể đi chưa? Sự việc, tôi muốn hai người chúng ta nói chuyện là được rồi nhỉ?”

Ads
';
Advertisement
x