Cửu Thiên dừng bước chân, canh khí trong cơ thể vận chuyển, lập tức muốn ra tay. 

Vào lúc này, một giọng nói vâng dạ vang lên. 

“Đại nhân, vị đại nhân này dừng bước! Trần đường chủ mời!” 

Cửu Thiên hơi nhíu mày nhưng lại thầm thu lực lượng của mình lại. 

Quay đầu nhìn, lập tức vào trong mắt là gương mặt chỉ có một nửa. 

Một bên là mặt người, một bên là xương trắng, nhìn trông vô cùng quỷ dị. 

Người này rõ ràng là loại khác trong ma tu, ngay cả nhục thân cũng không hoàn chỉnh. Dung mạo như này, e là ở trong số các ma tu cũng là kẻ thường xuyên bị đánh. 

Thấy Cửu Thiên quay đầu lại, hắn ta lại nói tiếp; “Đại nhân, đừng ngây ra nữa. Đi theo tôi, Trần đường chủ nói rồi, lần này cho ngài số này, đi mau!” 

Bạch cốt ma tu nói xong thì đưa năm ngón tay. 

Cửu Thiên còn có thể nhìn thấy giữa ngón tay của hắn ta, dính một chút da thịt. 

Cửu Thiên kéo thấp áo choàng của mình một chút, đồng thời đè thấp giọng: “Tôi không rảnh, đừng làm phiền tôi. 

Cửu Thiên nói xong thì khế hất tay, bạch cốt ma tu trực tiếp bay ra ngoài. 

Cửu Thiên cũng không muốn gây phiền phức, vậy nên không có trực tiếp ra tay giết hắn ta. 

Nếu không không chỉ một cái vừa rồi, bạch cốt ma tu này có thể thành bã. 

“Khoan đã, vị đại nhân này. Khoan đã, ngài chưa nghe rõ à? Là số này, ngài không tin có phải không? Tôi nói cho ngài, chuyện lần này có liên quan tới đường chủ Vũ Hoàng Yến đấy! Vậy nên mới nhiều như thế! 

Nghe thấy ba chữ Vũ Hoàng Yến, lúc này Cửu Thiên mới dừng bước. 

Ánh mắt sắc nhọn quét qua bạch cốt ma tu, suýt nữa dọa bạch cốt ma tu ngồi phịch dưới đất. 

Gương mặt của Cửu Thiên lúc này cũng trở nên có chút mơ hồ, chỉ có hai con mắt này vẫn vô cùng sắc bén. 

Cửu Thiên nhướn mày nói: “Đường chủ Vũ Hoàng Yến ư?” 

Bạch cốt ma tu đè thấp giọng mà cười he he, nói: “Phải. Vậy nên ngài đi mau đi. Trần đường chủ cũng đang đợi ngài. Ma tu áo choàng tím như ngài nhất định sẽ có hứng thú với vụ làm ăn này. Đi theo tôi đi.” 

Cửu Thiên nghe thấy lời của bạch cốt ma tu, lúc này mới hiểu, thì ra cái áo choàng tím đen mà hắn thuận tay lấy được đã gây ra rắc rối. 

Nhưng hình như rắc rối này có liên quan tới Vũ Hoàng Yến, Cửu Thiên không để bụng mà nhìn. 

“Nếu đã như thế, đi trước dẫn đường!” 

Giọng nói không vui không buồn, bạch cốt ma tu lại liên tục đáp ứng, vội vàng dẫn đường ở đằng trước. 

Cửu Thiên chỉ có thể nghe hắn ta lẩm bẩm trong miệng. 

“Rốt cuộc vẫn là ma tôn áo choàng tím lợi hại. Đi tới đâu cũng hống hách, hôm khác ông đây cũng nhất định phải kiếm một bộ tử ma huyền bào mặc thử. Mình xem ai con dám cười nhạo bộ xương của mình!” 

Cửu Thiên từ trong lời của hắn ta có được một chút thông tin. 

Hình như ở trong những ma tu trong nước Kỳ, người mặc tử ma huyền bào đều là nhân vật cấp bậc ma tôn. 

Lúc này Cửu Thiên mới hiểu, vừa rồi ở trên phố tại sao người mặc áo choàng tím đen khá ít. 

Hắn cũng chỉ vì thấy người mặc áo choàng tím ít nên mới cố ý tìm áo choàng tím để mặc. 

Bây giờ xem ra điều này hình như là lựa chọn chính xác. 

Đi theo bạch cốt ma tu lòng vòng ở trong thành, cho tới tới khi tới bên ngoài hoàng cung. 

Đại trận bao trùm tường thành ở nội thành hoàng cung. 

Bạch cốt ma tu lấy ra một lệnh bài đầu hổ, lúc này mới khiến đại trận mở một lỗ. 

Ma tu canh phòng, đều là những thực ma cao ba trượng, tay cầm đại đao. 

Khóe miệng ai cũng có máu, cũng không biết hôm nay đã ăn mấy người. 

Bạch cốt ma tu dẫn Cửu Thiên đi vào sâu trong hoàng cung. 

Đập vào mắt Cửu Thiên, chỗ nào cũng là ma tu đi lại. 

Bọn họ đi vội vàng, cũng không nói chuyện, áo choàng trùm cả người. 

Ở các góc, cũng có các con rối ngồi xổm. 

Cửu Thiên thậm chí có thể cảm nhận được bên dưới lớp đất dưới chân không biết chôn bao nhiêu con rối. 

Nơi này thật sự là canh phòng nghiêm ngặt, cơ quan trùng trùng. 

Cửu Thiên tính toán một chút, với thực lực của hắn, nếu cưỡng chế khai chiến ở đây, đối phó tất cả các ma tu. 

Chạy trốn thì có thể chạy trốn, nhưng nếu nói đánh bại và giết toàn bộ những ma tu này, phần thắng cũng chỉ có khoảng sáu thành tới bẩy thành. 

Phần thắng như này, nếu đổi lại Cửu Thiên của lúc đầu, tám thành là sẽ làm! 

Nhưng bây giờ, Cửu Thiên càng cầu ổn định hơn. Không có phần thắng tám chín thành, hắn sẽ không dễ dàng ra tay. 

Cứ đi thẳng về phía trước, xuyên qua vườn hoa đã hoàn toàn biến thành mảnh đất cháy khét. 

Đi qua hàng lang rõ ràng đã trải qua chiến đấu, Cửu Thiên được bạch cốt ma tu dẫn tới trong một trắc điện ở hoàng cung. 

Cửu Thiên cũng không quá rõ về hoàng cung của nước Kỳ, nhưng hắn đại khái vẫn biết, nơi này chắc thuộc vị trí góc Đông Nam ở hoàng cung của nước Kỳ! 

“Mời, đại nhân!” 

Bạch cốt ma tu đưa tay phải ra, mời Cửu Thiên đi vào trắc điện. 

Cửu Thiên đứng ở cửa, ngẩng đầu liếc nhìn bên trong. 

Trong đại điện sâu thẳm u tối, đã có bẩy, tám ma tu ngồi đó. 

Đều mặc áo choàng tím đen, người nào người nấy bá khí ngút trời ngồi đó. 

Nhìn thấy Cửu Thiên tới, những ma tu này đều lộ ánh mắt rất không thân thiện. 

Có mấy người ánh mắt thậm chí trong khoảnh khắc đó ánh lên màu đỏ. 

Nhìn thấy đội hình này, Cửu Thiên đoán được đại khái, rốt cuộc là chuyện gì. 

Cất bước đi vào, một ma tu mặc áo choàng tim phát ra tiếng cười cổ quái. 

Một ma tu nhìn trông chỉ cỡ người lùn trong đó nói: “Lại một kẻ tới cướp mối làm ăn. Sao nhiều người chạy tới nước Kỳ thế! Anh cũng là lén chạy tới đây tránh nạn đúng không, Ám Nguyên thánh nữ không phái ai bắt anh à?” 

Cửu Thiên lười để ý những người này, đi sang bên cạnh ngồi xuống. 

Mông vừa ngồi ở trên ghế, lập tức Cửu Thiên cảm nhận được hình như có mấy luồng gió lạnh từ bên dưới ập tới. 

Xem ra những người này đều rất không thích người mới như hắn tới! 

Bàn tay Cửu Thiên khẽ động. Những gió lạnh đó trực tiếp bẻ hướng, bay trở lại. 

Bup bup bup! 

Liên tiếp ba tiếng rên, mấy ma tu mặc áo choàng tím ở bên cạnh rung người. 

Nhất là ma tu lùn vừa lên tiếng, suýt nữa ngã ra khỏi ghế. 

Cửu Thiên bình tĩnh nhìn bọn họ, ánh mắt hơi đanh lại.. 

Khí thế đáng sợ khiến đám người này đều nghẹt thở. 

Đợi tới khi ánh mắt của Cửu Thiên rời đi, bọn họ mới bắt đầu thở dốc, hơn nữa có loại cảm giác thoát chết. 

Đáng sợ! Mạnh mẽ! 

Chính là ấn tượng đầu tiên mà Cửu Thiên để lại cho bọn họ. 

Lúc này, không còn ai dám nói bóng gió Cửu Thiên nữa. 

Lúc này những ma tu mặc áo choàng tím này mới biết, người mới tới này không dễ đối phó! 

Mọi người lập tức trầm mặc. 

Bốp, bốp, bốp! 

Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng vỗ tay. 

Sau đó, một ma tu đội nón đi ra từ đằng sau căn phòng một cách quỷ dị. 

Mỗi bước của ông ta đều như giẫm lên không khí, bước chân rất kỳ lạ. 

“Tốt, đây mới là người mà tôi muốn tìm. Ừm, tổng cộng sáu vị cường giả áo choàng tím. Tôi nghĩ số người này chắc đủ rồi! Các vị, tôi giới thiệu bản thân trước. 

eyJpdiI6IjQzTFQ5SXFxZm44RWxydDc3NG51QXc9PSIsInZhbHVlIjoiaFF6T082YUw1dFJhZ0FTTmFpRTl1bkJMYWQxWG5uMzBTQml1eU9adHhWODR2R09cL25TTk5rTlhCVFBYTjZLYm1MdUpRZTZFMFF5dTk5TWRkbjVrVG82emRpSzg1OVhWdVhtS3ZPdVlWd21qQWhQMTRCdkpxalhVMk10NkttSlhiVkMzVUhXeFN6THVqeWVLeVFVaW1FMjlcL1QyWnI3TGdJWnpUdjNlN2VKd3Z3TEdqUUNQYXJTQmVIQ0s3SktzRkk5XC8zT2dWSm5CN2M0ZFlvQlJoQ1B3RnM2bVJZcDFBUk93M04xN09DNkpUSnVZYURGSUNiYldsOTFySUJpOXV1dCIsIm1hYyI6ImMwYjlkOTVhZDNhOGM0ZjM3NmE4MzJjOTFlMzBjOGY5ZDI4N2UyYTc1N2JjMWZlZGRiNDE4OGM3MDAwZjE5MTkifQ==
eyJpdiI6ImpwU01nOVlMYmlcL2VQN2M0NUVRc0pBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkUrd1UwRnpHWElJOTF5dUVSV0VSWFU1bW96ZmRSeDA3TlhORmdcL0xcL2VUXC96bVltckRCdE02S2RBaEVPUFwvR3BtZTNtcXVManFPN0NrQWROTVNMTWxcL2t5SXlIYm9vZVh6SzJVM3FLOVwvOE9kV3Nxbnk4S1FkSXQ4R0ZDenRmNHpPR0NidEJkNEFralhIR2crOHBtWkFEZnp6U1wvTEdVeHQ4ZW5TR1l1bEZjN3c9IiwibWFjIjoiZjFlMDJhZWQ2ZWQzYTNiYWUzNzA5NDk1OGMwMjhkYTFjZmViOGE3NTAwNzgxNDQ4MjUyNWMyOGUwNmVmMjMzMiJ9

Cửu Thiên lại không khách sáo mà liếc nhìn ông ta.

Ads
';
Advertisement
x