“Tôi tên Tiểu Lộ, Tiểu trong tiểu ma nữ đẹp bẩm sinh, đẹp vô song, hoạt bát đáng yêu. Lộ trong lộ của tiểu ma nữ đẹp bẩm sinh, đẹp vô song, hoạt bát đáng yêu!”
Tiểu Lộ chỉ vào mình, đắc ý nói.
Cửu Thiên nghe thấy lời của cô bé, nhất thời không hiểu logic đặt tên của cô bé.
Miêu tả một đoạn dài đằng trước có chữ lộ à?
Khẽ cười hai tiếng, Cửu Thiên cũng không băn khoăn về cái tên của cô bé.
Từ ánh mắt của cô bé thì thấy Tiểu Lộ này tám chín phần là một tiểu ma tu.
Ma khí trên người rất nồng đậm nhưng không có tử khí và huyết khí.
Ma khí trên người cô bé vậy mà cho Cửu Thiên một loại cảm giác rất “sạch sẽ”, rất “tinh khiết”.
Giống như cô bé bẩm sinh đã là ma tu.
Khí tức tinh khiết như này, thiết nghĩ chắc là chưa từng giết người.
Cửu Thiên nhìn vào mắt của cô bé, cũng có thể nhìn thấy bản chất đơn thuần của cô bé.
Đối với người như này, cho dù là ma tu, Cửu Thiên cũng không ra tay ngay.
Cửu Thiên nở nụ cười, thản nhiên nhìn cô bé.
Một cô nhóc như này, cố ý ẩn nấp ở bên cạnh hắn.
Cửu Thiên không tin cô bé không có mục đích.
Tiểu Lộ không hề sợ Cửu Thiên, vậy mà trực tiếp ngồi ở bên cạnh Cửu Thiên, nói: “Nào, nói thêm một ít võ đạo cho tôi đi. Nếu anh có thể khiến tôi vui, tôi sẽ nói cho anh biết, tôi là do ai phái tới!”
Tiểu Lộ vươn cổ, mở đôi mắt to nhìn Cửu Thiên.
Cửu Thiên đánh giá cô bé từ trên xuống dưới mấy lần, nói: “Nhóc không cần nói, tôi cũng đoán được đại khái nhóc do ai phái tới rồi. Dạo này Vũ Hoàng Yến vẫn khỏe chứ?”
Tiểu Lộ lập tức kinh ngạc nói: “Sao anh biết là chị Hoàng Yến kêu tôi tới? Lẽ nào trên người tôi có mùi của chị Hoàng Yến sao?”
Nói tới đây, mắt của Tiểu Lộ sáng lên, nói: “Anh là thông qua cái này mới phát hiện tôi ở bên cạnh anh có đúng không? Xem ra tôi phải chú ý một chút. Thì ra còn có sơ hở như này!”
Cửu Thiên mỉm cười lắc đầu, hắn đương nhiên không phải thông qua mùi mà phán đoán.
Chỉ có điều trong số các ma tu hiện nay, mấy người mà hắn quen biết cũng chỉ có Vũ Hoàng Yến sẽ làm như thế.
Nếu không, lẽ nào là Phong Thiên à?
Hắn ta sẽ phái cô nhóc này tới đây sao?
Còn hắn làm sao phát hiện Tiểu Lộ ở bên cạnh hắn, điều đó càng đơn giản.
Lực lượng công pháp mà cô nhóc này sử dụng chính là một loại đại đạo Thời Không khá cao thâm.
Loại lực lượng này, dưới võ yôn, khả năng không nhìn ra. Nếu có thể luyện tới đỉnh phong, nói không chừng có thể qua mắt được cường giả cực hạn.
Nhưng người vừa tu luyện Khí Tàng Quyển vừa tu luyện Đạo Tàng Quyển như Cửu Thiên.
Loại công pháp này ở trước mặt hắn, thật sự vô dụng.
Từ lúc Tiểu Lộ ẩn náu trong không gian mà tới thì Cửu Thiên đã nhìn thấy rồi, chỉ có điều hắn không nói toạc ra thôi.
Để mặc Tiểu Lộ ở bên cạnh hắn một ngày.
Nói là Tiểu Lộ đang quan sát hắn, thật ra cũng là Cửu Thiên đang quan sát Tiểu Lộ.
Chỉ có điều Tiểu Lộ rốt cuộc vẫn mang tâm tính của trẻ con. Chỉ kiên trì một ngày thì không kiên trì được nữa.
Bị những lời đó của Cửu Thiên dụ ra.
Cửu Thiên lấy ra ít đồ ăn, đưa cho Tiểu Lộ.
Những thứ này đều là đồ bọn họ bổ sung ở nước Lâm, coi như là một số đồ ăn vặt không tệ.
Tiểu Lộ rất thoải mái mà nhận lấy, tiếp tục vươn cổ nói: “Chị Hoàng Yến rất khỏe. Bây giờ chị ấy là đường chủ của Ma Sát Đường! Anh muốn bám vào chị Hoàng Yến còn phải vượt qua ải của tôi!”
Tiểu Lộ nói xong thì vỗ cái ngực nhỏ phẳng lì của mình.
Cửu Thiên khẽ cười thành tiếng.
Nghe thấy Vũ Hoàng Yến sống không tệ, hắn cũng yên tâm không ít.
Thật ra hắn cũng có vài phần tình cảm với Vũ Hoàng Yến. Chỉ có điều hai người không phải người chung một đường.
Trái tim rất gần, hướng đi lại rất xa.
Sau đó, Cửu Thiên lại nói: "Vậy chị Hoàng Yến của nhóc có kêu nhóc chuyển lời cho tôi không? Không phải là kêu nhóc qua xem thử tôi sống có tốt hay không chứ? Như thế thì quá vô vị!”
Tiểu Lộ đánh giá Cửu Thiên từ trên xuống dưới mấy lần, nói: “Có lời cần chuyển cho anh. Nhưng bây giờ tôi không nói cho anh. Tại sao anh lại khác trong tưởng tượng của tôi! Tôi thật sự cho rằng anh là đại anh hùng tuyệt thế đầu đội đời chân đạp đất, phong lưu tuấn dật, ngọc thụ lâm phong, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở cơ. Nhưng anh, thật sự trông... bình thường, rất bình thường”
Cửu Thiên cười không ngừng.
Tâm trạng của anh không tệ. Không ngờ anh ở trong mắt trẻ con, hình tượng vậy mà cao lớn như thế. Điều này ngược lại khiến anh rất vui.
Cửu Thiên gật đầu nói: “Hiện thực luôn khác tưởng tượng. Tiểu Lộ, vậy đợi khi nào nhóc muốn nói cho tôi thì nói đi. Nhóc ở trên phi thuyền này đừng chạy lung tung, nếu không sẽ xảy ra chuyện đấy!”
Cửu Thiên nói xong thì đứng dậy rời đi.
Hắn phải tới mũi thuyền xem có phải đã sắp tới nước Kỳ rồi không.
Nếu Vũ Hoàng Yến có thể phái cô nhóc Tiểu Lộ như này tới gặp hắn, chứng tỏ Vũ Hoàng Yến ít nhất đoán được hắn ở đây.
Cửu Thiên rất tò mò, tại sao Vũ Hoàng Yến biết hắn ở đây.
Cửu Thiên thật sự có chút nôn nóng muốn gặp Vũ Hoàng Yến.
Ở đằng sau, Tiểu Lộ lại làm mặt quỷ với Cửu Thiên: “Đồ ngốc, tôi muốn đi đâu thì đi đó. Anh nghĩ anh có thể nhốt tôi chắc?”
Tiểu Lộ nói xong thì muốn vụt người lần nữa chui vào trong không gian.
Chỉ là lần vụt người này của cô bé lại trực tiếp đụng vào tường.
Cả người như bích hổ vồ vào tường, mặt cũng bị đập lõm xuống.
Cửu Thiên quay đầu nhìn Tiểu Lộ, nói: “Tôi nói rồi, đừng chạy lung tung. Sẽ xảy ra chuyện đấy, bây giờ nhóc không chui vào được trong không gian nữa rồi!”
Tiểu Lộ ngã ra đất, lập tức lật người bò dậy. Cô bé lại thử mấy lần, nhưng phát hiện mình thật sự không thể chui vào trong không gian.
Năng lực của cô bé giống như bị thứ gì đó hoàn toàn phong ấn.
Bất luận cô bé thử như nào cũng không chui vào được.
Đột nhiên, Tiểu Lộ gấp tới độ ngân ngấn ánh nước trong mắt, đuổi theo chân Cửu Thiên, nói: “Anh đã làm cái gì, đồ xấu xa, anh đã làm cái gì. Anh có phải phong ấn tất cả không gian xung quanh rồi không?”
Cửu Thiên không để ý cô bé.
Phong ấn không gian ư? Cửu Thiên đương nhiên sẽ không tốn sức làm chuyện vô vị như thế.
Hắn chỉ phong ấn năng lực của Tiểu Lộ mà thôi.
Đạo Diệt Quyết nhỏ nhoi, dùng phương thức phong ấn đặt trên người Tiểu Lộ.
Thủ đoạn rất đơn giản nhưng Cửu Thiên lại nghiên cứu rất lâu.
Cửu Thiên của bây giờ, đối với chiêu này vừa hiểu vừa khắc sâu không ít.
Hắn đã có thể làm được tới mức nâng tạ như không.
Ngước mặt, Cửu Thiên nhìn thấy A Vân đi qua.
Cửu Thiên khẽ mỉm cười, chỉ vào Tiểu Lộ, nói với A Vân: “Cô nhóc mới tới, giao cho cô đấy A Vân!”
A Vân đầu tiên là sững người, cô nhóc mới tới? Nơi này sao lại có cô nhóc mới tới.
Nhưng cô ta vẫn khẽ gật đầu, sau đó đi tới bế Tiểu Lộ lên.
Tiểu Lộ cắn môi, mặt mày tức giận nhìn Cửu Thiên, còn muốn vung nắm đấm nhỏ của mình để uy hiếp.
Cửu Thiên chỉ cười không nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất