Huyết Giáp Ma Quân nhìn Cửu Thiên hàng thật xuất hiện ở trước mặt ông ta. 

Hết cách, chỉ có chấp nhận số phận. 

Ông ta cứng hơn tên Khâu Sơn đó một chút, nghe thấy tên của Cửu Thiên cũng không quá kinh ngạc. 

Chỉ là ông ta rầu rĩ nói: “Cậu hỏi đi.” 

Cửu Thiên khá hài lòng về thái độ của Huyết Giáp Ma Quân, lên tiếng hỏi: “Còn bao nhiêu người sẽ tới nước Lâm? Người mạnh nhất trong số các người là ai?" 

Huyết Giáp Ma Quân nói: “Trừ tôi ra, không có đường chủ nào nguyện ý tới đây. Bây giờ, người mạnh nhất ở đây chắc chính là Vũ Hoàng Yến – đường chủ của phân đường 15 ở nước Kỳ!” 

Nghe thấy tên của Vũ Hoàng Yến, đám người Hàn Liên đều nhướn mày. 

Nhất là Nam Cung Lệ, trên mặt nở nụ cười vô cùng thích thú. 

Cửu Thiên gật đầu, hỏi tiếp: “Chỉ có cô ấy sao? Theo tôi biết, Vũ Hoàng Yến chắc không tính là cường giả trong số các người chứ nhỉ? Chỗ này cho dù là bên rìa của tuyến phòng ngự các người cũng nên có cường giả cực hạn trấn thủ mới đúng chứ, ông đang lừa tôi à?” 

Giọng nói của Cửu Thiên trở nên sắc lạnh. 

Sau khi giọng nói của Cửu Thiên được nhận mạnh, khí thế của Cửu Thiên cũng va đập vào người của ông ta. 

Tuy Huyết Giáp Ma Quân cũng là một cường giả Võ Tôn cảnh. 

Nhưng ở trước mặt Cửu Thiên, thật sự yếu giống như miếng đậu phụ 

Chỉ khí thế xung kích đã khiến Huyết Giáp Ma Quân phun ra một ngụm máu. 

Lúc này Huyết Giáp Ma Quân thật sự cảm nhận được sự mạnh mẽ của Cửu Thiên. 

Nhất là Cửu Thiên của hiện nay, thương thế đã gần khôi phục hoàn toàn. 

Lực lượng đó mạnh tới mức đáng sợ. Hắn là người tự tay đánh bại Ngọc ma thánh! 

Huyết Giáp Ma Quân cảm nhận được sự uy hiếp tính mạng thật sự. 

Bất luận có suy nghĩ như nào, lúc này bảo vệ tính mạng của mình vẫn là chuyện quan trọng nhất. 

“Tôi không có lừa cậu. Bây giờ đại quân của Liên quân Tây Lĩnh áp sát biên giới. Tất cả các cao thủ đều được phái tới nơi quan trọng nhất. Chỗ này vốn là vùng đất bên rìa phòng tuyến, đương nhiên không có cao nhiêu cao thủ! Nhưng lúc này Vũ Hoàng Yến chắc chắn là cao thủ trong số các ma tu. Cô ta mấy ngày trước vừa hấp thụ lực lượng của cả một Tiểu Ma Trì, hơn nữa còn có được truyền thừa rất tốt. 

Huyết Giáp Ma Quân đẩy nhanh tốc độ nói. 

Cửu Thiên nghe thấy lời của ông ta thì đã tin tám chín phần. 

Cửu Thiên khẽ cười một tiếng, nói: “Không ngờ Vũ Hoàng Yến cũng có cơ duyên không ngừng!” 

Cửu Thiên khẽ xua tay, quay đầu khẽ gật đầu với Phùng lão. 

Ý này rất rõ ràng, đó là mang Huyết Giáp Ma Quân xuống. 

Có thể thu phục thì thu phục, không thể thu phục thì trực tiếp giết chết! 

Huyết Giáp Ma Quân nhìn thấy Phùng lão tới, đồng tử lập tức phóng to. Ông ta biết rõ, sau khi một ma tu bị bắt, số phận sẽ như nào. 

Huyết Giáp Ma Quân vội vàng hét lên: “Tôi còn biết rất nhiều chuyện. Tôi biết bí mật của nước Lâm, tôi biết tất cả tình trạng bố trí phòng ngự từ đây tới nước Kỳ Tú” 

Cửu Thiên nghe thấy tiếng hét của ông ta, khẽ mỉm cười. 

Nhưng hắn vẫn để Phùng lão đưa Huyết Giáp Ma Quân đi. Phùng lão biết đối phó với ma tu này như thế nào. 

Hàn Liên sư huynh kéo áo của Cửu Thiên, nói: “Cửu Thiên sư đệ. Nước Lâm có bí mật đó. Đệ không hỏi rõ à?” 

Cửu Thiên lấy ra một cây dược liệu, quăng cho Hàn Liên sư huynh nói: “Hàn Liên sư huynh, đây chính là bí mật!” 

Hàn Liên sư huynh cầm dược liệu nhìn tới nhìn lui, cũng không nhìn ra có gì, hỏi: “Bí mật gì? Cửu Thiên sư đệ, đệ đừng lấp lửng nữa, nói thẳng đi” 

Cửu Thiên cười nói: “Dược liệu ở đây đều có thể gia tăng thần hồn. Dược liệu càng tốt, hiệu quả gia tăng đối với thần hồn càng tốt. Huynh có thể ăn thử một cây!” 

Hàn Liên sư huynh nghe vậy thì sững sờ nhìn dược liệu trong tay. 

Hắn ta biết dược liệu gia tăng thần hồn hiếm cỡ nào. 

Nước Lâm này vậy mà cả một nước chỗ nào cũng có! 

Chẳng trách ma tu không dám phá hỏng đất nước này! 

Sau đó, Cửu Thiên quay đầu nói với những người khác: “Khởi hành, chúng ta không cần tiếp tục ở đây nữa. Mục tiêu, nước Kỳ!” 

“Được!” 

Mọi người lớn giọng đáp, người nào người nấy đều rất tự tin. 

Đi theo minh chủ như Cửu Thiên, thật sự khiến bọn họ có cảm giác an toàn vô hạn. 

“Cửu minh chủ, vậy những ma tu trong nước Lâm này, nên xử lý thế nào?” 

Lư đại sư rõ ràng vẫn để tâm chuyện của nước Lâm. 

Cửu Thiên lạnh nhạt nói: “Xử lý hết đi, đừng để lại mầm họa gì!” 

Cửu Thiên nói rất bình tĩnh, lại khiến ánh mắt của đám người Lư đại sư lóe lên. 

Người dẫn quân, kiêng kỵ nhất là mềm lòng nương tay! 

Nhưng rõ ràng, Cửu Thiên không có tật này. Thì ra không có, bây giờ không có, sau này càng không có. 

“Được!” 

Lư đại sư cúi người lui đi, trực tiếp bay về phía nước Lâm, xử lý ổn thỏa những chuyện phía sau. 

Những người khác, đi theo phi thuyền của Cửu Thiên, rời khỏi nước Lâm. Bay về phía của nước Kỳ. 

Cửu Thiên đứng ở mũi thuyền, ánh mắt vốn nhìn về phía trước. 

Nhưng bỗng nhiên, hắn giống như phát hiện cái gì đó, đột nhiên nhìn về bên trái phi thuyền. 

Đám người Hàn Liên sư huynh thuận theo ánh mắt của Cửu Thiên, nhìn về phía đó, nhưng không nhìn thấy bất kỳ ai. 

Huyễn Tầm hỏi: "Cửu Thiên, anh đang nhìn cái gì?” 

Cửu Thiên khẽ mỉm cười, thu hồi ánh mắt, nói: “Không có gì, tiếp tục đi về phía trước!” 

Hư không mênh mông, vô cùng vô tận. 

Phi thuyền của đám người Cửu Thiên bay không quá nhanh. Chỉ duy trì một tốc độ bình ổn và số lần vụt hiện, bay về phía nước Kỳ. 

Biểu cảm của mọi người rất thư thái, dường như không có chuyện gì lo lắng cả. 

Cửu Thiên ngồi ở trong khoang thuyền, tiếp tục nghiên cứu cuốn Võ Tàng Quyển vừa tới tay. 

Hắn xem rất nhập tâm, bàn tay cũng đang không ngừng thay đổi. 

Giống như lại đang thử nghiệm các loại võ kỹ ghi chép trong cuốn Võ Tàng Quyển. 

Dần dần, Cửu Thiên đọc một đoạn trong sách. 

“Hiểu lòng mình, biết bản tính, là sự truy cầu của võ đạo. Hiểu người hiểu vật, nơi đến của đạo. Vạn vật trên đời đều là võ đạo. Ăn cơm là võ, đi ngủ là võ, quét sân là võ, đi bộ là võ, đi nhà xí cũng là võ!” 

Cửu Thiên lắc lư cái đầu, dường như đang ngẫm lời này. 

Nhưng vào lúc này, bên cạnh hắn lại truyền tới tiếng cười khẽ. 

Tuy rất khế nhưng Cửu Thiên vẫn nghe rõ ràng. 

Đặt quyển sách xuống, Cửu Thiên cười nói: “Sao hả, nhóc không đồng ý với đoạn này à?” 

Không ai trả lời Cửu Thiên, căn phòng trống rỗng không có bất kỳ sự thay đổi nào. 

Cửu Thiên nói tiếp: “Nếu đã không muốn đi ra, vậy thì thôi, đã trốn ở bên cạnh tôi hai ngày. Nhóc rốt cuộc muốn làm cái gì?” 

Vừa dứt lời, ở góc tường bên tay trái của Cửu Thiên cuối cùng cũng có chút thay đổi. 

eyJpdiI6IkhZWFQ3UUlYXC9BRm1ZRjljb29XRzVnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjIwRldKdk5lXC82cTFrZUNSM05JNWp1dm1WSzJ2RGdwU1VYSnRvM1dNc1wvQWpYeEpOeTQzVzkrN3ZvbHM2eFphdWpwUW9KQkJBK2pEQjhQUnFhaitHWDloNStFUFV4RlZRODdya1hrODlFQmlcLzZRRkEzUGlSVHk4NGNYZ0JodEFONlphSU9abUd4OUVXTWRnZzcrTGNvU0Rnd2tXWTdMUm1FakNqZHJEYXI2WT0iLCJtYWMiOiJjOWM1MWYwMmMyMmM5YTk0YWI4OThmMzgzZjAzYzk0YTM1N2FkYjRlNjA4YTY2ZTEyMDY4NGFlMDFmNWM3YjIzIn0=
eyJpdiI6Imd2ekNObmlGMmZNRE9mRSsrc1wvRTFnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijg5QWxwTlgrXC9iM0xQaDBTY3lyK1UwTUxqSzRuTEw4bDh3VkdENW51dFhUQm5BU3c2VXBIZldlWURQQjAzSlp5TXNzeXE2RWErb1J4TWNWMHl1SStwSCtmazNGZDVEZm9SSWg4NDJ5eDU2VEhYU1daMUUzcGhyMVQ5SFZ4Z0ppZnZCUDZhWFNENGlWYkZ3WVBmYysxcnQ2WGNIaVFpZ3B4SjNMNkpxcUpGUkZRamNNU1VtU3pTMndHbnprSGdHcWhHXC9jb2hZR3N3OThveUpPYmIrTDg1QkdWbGNLUlNNN1lUa0p1cEUrazVNd25oN1V0MDNxdEJ2S0gya2FJamRiMXNsVjBFNUxnMERISldWMlA3U09KSHh1T2FWQldMNmVWY1lxQ2E2RFNnYU9iS0tHXC9LNVBReHpQWWpEQzNkRlVYTlRGeXZmRTI1RGplZjhGNUtIMEZub3J5ZTlwZkJVeitIR04rTzRxQXBaTGxISHNiMjZoTWtTTmZRR2c1N1B3ZkUzbGVqaUdSaWFxblJaNDUzYWFuWXdpZHRhRWFcL1ljVlA0UmRtalpHeDdPWkZubHRSNXV5a2x1bkpEcE9KXC95QlwvNnpCcWZMTjNRSkZ4enY3cWFFOTc2dkZEaTNmTlhNdlVGa1wvZVQ3a21HY3ZtOW9lNlE1Njd6VUl4WmxRM21JYnJcL3dJRE96YzNETmc4eWx1YnBiek9NTWQ5bFNLK05ibFZyQ0FjWG1RdG1JdVMxTHIwclhaUjFHS2ZiUEJvclBWUjZJeEl2dDlLRlpIUlI1Y1VOVEZaTEZJOGl3UnRJMjZEVmc5NVZRR2JTcEltSnQzZGxZdXdVS0N0a0lPNEFCQmhJZGV0ck9Ra3ZZSGdZd3dhSE9XZ1JzazcxemdFSElJdytHcXdzSzVQbjg9IiwibWFjIjoiNmRhMTM3ZGM0ZmE4Mzk4ODg3YWJmZjk0MzNlYjYyZmJjNjc4NDg3MWY5OTU2NzNhODBjNzc5ZTkwNzMzZmU4NyJ9

Cửu Thiên khẽ mỉm cười, nói: “Không có công pháp gì là không thể bị người khác nhìn thấu cả. Cô nhóc, nhóc tên là gì, ai kêu nhóc tới?”

Ads
';
Advertisement
x