Một ngày sau, Tiểu Lộ đi tới mũi thuyền, nhẹ nhàng kéo gấu quần của Cửu Thiên, nói: “Anh Cửu Thiên, em sai rồi, em nói cho anh!”
Nước mắt rưng rưng, Tiểu Lộ có dáng vẻ đáng thương.
Không có năng lực chui vào không gian, Tiểu Lộ rõ ràng hoàn toàn biến thành đứa trẻ bình thường.
Khiến cô bé không thích ứng được mọi thứ trên thuyền.
Tùy ý ai cũng có thể bắt nạt cô bé, nhất là người tên Hàn Liên kia, không có chuyện gì thích véo má của cô bé.
Tiểu Lộ thật sự rất ghét hắn ta!
Cửu Thiên quay đầu nhìn sang Tiểu Lộ, cười nói: “Nghĩ thông rồi à? Vậy thì nói đi, Vũ Hoàng Yến kêu nhóc chuyển lời gì cho tôi?”
Tiểu Lộ đảo mắt, sau đó nói: “Chị Hoàng Yến nói, chị ấy và bé cưng đều nhớ anh!”
Cửu Thiên nghe vậy thì sững sờ tại chỗ.
Đồng tử phóng to, dáng vẻ sắp trợn lòi con mắt.
“Nhóc nói cái gì?
Lúc này giọng của Cửu Thiên cũng thay đổi.
Trong sự sắc bén còn mang theo một chút run rẩy.
Hai từ bé cưng đó, đối với hắn mà nói, thật sự quá gây sốc.
Tiểu Lộ cười rất vui vẻ, lại lớn giọng nói một câu: “Em nói, chị Hoàng Yến và bé cưng đều nhớ anh!”
Cửu Thiên nuốt một ngụm nước bọt.
Cả người vẫn trong cơn sốc, một chốc một lát vẫn chưa hoàn hồn lại.
Bup!
Ở đằng sau, đột nhiên truyền tới tới ly rượu rơi xuống đất.
Cửu Thiên và Tiểu Lộ quay đầu nhìn. Chỉ thấy đám người Hàn Liên sư huynh và đám người Huyễn Tâm đều có vẻ mặt sững sờ.
Chỉ có A Vân dường như không hiểu xảy ra chuyện gì, vẫn khẽ hỏi: “Vũ Hoàng Yến là ai?”
“Cửu Thiên sư đệ, huynh sắp có cháu rồi đúng không? Ha ha! Huynh lại có cháu rồi!”
Hàn Liên sư huynh có dáng vẻ xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện.
Đám người đại sư huynh hoàn toàn không biết nên nói gì mới tốt.
Hàn Liên sư huynh lao tới, bắt đầu vỗ vai của Cửu Thiên.
Đồng thời hắn ta đè thấp giọng, nói: “Cửu Thiên sư đệ, xem ra chúng ta nhất định phải cứu Vũ Hoàng Yến ra khỏi hố lửa rồi. Cô ta cũng đã sinh con cho đệ rồi, không thể tiếp tục ở bên phía ma tu được nhỉ?”
Đại sư huynh đi tới, lỗi Hàn Liên sư huynh ra.
Lúc như này, đại sư huynh biết rõ Cửu Thiên mới là người kinh ngạc nhất, chịu xung kích nhất.
Ở đằng sau, viền mắt của Huyễn Tâm dường như cũng đỏ lên, sau đó cất bước đi.
A Vân nhìn dáng vẻ của Huyễn Tâm, biết Huyễn Tầm tám phần là bị hoảng, khẽ thở dài một tiếng.
Cửu Thiên vẫn ngây ra tại chỗ, trong miệng lẩm bẩm.
“Bé cưng, bé cưng...
Bàn tay bắt đầu hơi run rẩy, Cửu Thiên rất ít khi có dáng vẻ thất thế.
Tiểu Lộ thấy dáng vẻ này của Cửu Thiên, cảm thấy mình hình như đùa hơi quá rồi.
Tiểu Lộ nhếch khóe miệng, Tiểu Lộ nhỏ giọng nói: “Thật ra..”
Nói được một nửa, Tiểu Lộ lại không nói nữa.
Bởi vì cô bé nhìn thấy cách đó không xa có một người mỉm cười nhìn cô bé.
Người này không phải ai khác, chính là Linh Bối.
Trong ánh mắt của Linh Bối giống như có ánh sáng lóe lên.
Cô ta hình như đang tính toán cái gì đó, nhưng trừ Tiểu Lộ ra, không ai chú ý tới.
Cùng lúc đó, trong hư không tối tăm, đằng trước bỗng có vài phần ánh sáng.
“Nước Kỳ!”
Cửu Thiên khế lên tiếng.
Hai chữ đơn giản lại giống như ẩn chứa vô số tình cảm của Cửu Thiên ở bên trong.
Không ai có thể hiểu được tâm trạng phức tạp của Cửu Thiên hiện nay,
Tâm cảnh luôn bất biến của hắn, bây giờ giống như dậy sóng.
Mang theo một chút mong chờ, một chút thấp thỏm, một chút bất an.
Cửu Thiên không biết lúc này đi gặp Vũ Hoàng Yến có phải một lựa chọn tốt không.
Nhưng không cần nghi ngờ, hắn nhất định phải gặp Vũ Hoàng Yến.
Cho dù không tiếc nổ tung cả nước Kỳ. Hắn cũng phải gặp Vũ Hoàng Yến, hỏi rõ ràng. Đồng thời cũng muốn gặp bé cưng đó!
“Tăng tốc, dùng tốc độ nhanh nhất tới nước Kỳ!”
Cửu Thiên bình ổn tâm trạng của mình, sau đó cất giọng.
Ở đằng sau, mọi người đáp ứng.
Bọn họ có thể hiểu tâm trạng gấp gáp hiện nay của Cửu Thiên, nó thật, đám người Hàn Liên sư huynh cũng thật sự muốn xem đầu đuôi.
Bọn họ thậm chí tò mò hơn Cửu Thiên.
Tất cả các phi thuyền lập tức từ bỏ mọi sự che đậy, toàn lực bay về phía nước Kỳ.
Không lâu sau, phi thuyền của các ma tu đang bảo vệ trong hư không đều đập vào mắt.
Cửu Thiên từ từ đứng dậy, nhìn những ma tu này,
Đam người Phùng lão, Lư đại sư cũng xuất hiện ở đằng sau Cửu Thiên, lần nữa che đậy phi thuyền.
Sau đó Phùng lão nói: “Phòng thủ nghiêm ngặt, một rừng trụ ma nhãn! Không dễ tiến vào.”
Hàn Liên sư huynh cũng đánh giá một phen, bật cười nói: “Phòng ngự này còn kém xa nước Thần. Cửu Thiên sư đệ, đệ nói xem nên làm sao? Cường công hay là tập kích?” Cửu Thiên trầm mặc một phen, bỗng nói: “Các huynh đợi đệ ở đây. Đệ đi vào xem trước!”
Mọi người lập tức sững người.
Phùng lão nói ngay: “Không được, Cửu minh chủ, chuyện này tuyệt đối không được. Bây giờ ngài là người cầm đầu trong chúng ta. Nếu ngài xảy ra chuyện, vậy chúng ta..”
Cửu Thiên giơ tay lên, cắt ngang lời của Phùng lão, lắc đầu nói: “Tôi sẽ không xảy ra chuyện. Cho dù là Ám Nguyên thánh nữ thiết lập mai phục ở đây, tôi cũng nằm chắc bẩy phần để chạy thoát. Càng đừng nhắc tới ma tu của nước Kỳ cỏn con này. Cứ quyết vậy đi, các người đợi tôi ở đây. Trông kỹ Tiểu Lộ này, đừng để cô nhóc đó chạy lung tung. Tất cả đợi lệnh của tôi, không được tự ý hành động”
Lư đại sư nghe xong thì trực tiếp đứng ở bên cạnh Tiểu Lộ, trông chừng cô bé!
Phùng lão thở dài một tiếng, nói: “Cửu minh chủ, ngài thật sự muốn tự mình đi vào sao? Đây thật sự không phải một quyết định quá hay. Rất có khả năng sẽ có rắc rối lớn. Giống như giống như đối phó ma tu của nước Lâm, cùng nhau hành động không được sao?”
Cửu Thiên nói: “Không cần nói nữa. Hàn Liên sư huynh, đại sư huynh. Nếu mười ngày sau đệ vẫn chưa ra, các huynh lặng lẽ rời khỏi nước Kỳ, quay về đường cũ. Nếu còn có tình huống gì đặc biệt, đệ sẽ nghĩ cách thông báo cho các huynh.
Ánh mắt của Cửu Thiên kiên định, đã hạ quyết tâm.
Những người khác cũng không ai nói nhiều nữa, ai cũng nhìn ra, Cửu Thiên trong tình trạng như này, rõ ràng không nghe lọt lời của ai hết.
Hắn cố chấp muốn tự mình đi vào, vậy những người khác cho dù nói nhiều nữa, cũng vô dụng.
Tiểu Lộ bỗng hô lên: “Anh Cửu Thiên, thật ra...
Còn chưa nói xong thì bị Lư đại sư trực tiếp bịt miệng ôm đi.
Theo Lư đại sư thấy, cô nhóc Tiểu Lộ này chính là nguồn gốc của rắc rối. Mau chóng nhốt lại mới là cách làm chính xác.
Cửu Thiên nhắm mắt, hít thở sâu một trận.
Đợi khi tâm cảnh của mình hoàn toàn bình ổn, Cửu Thiên quay đầu liếc nhìn mọi người.
Bỗng nhiên, Cửu Thiên phát hiện Huyễn Tầm không ở bên cạnh, nhíu mày hỏi: “Huyễn Tầm đâu?”
A Vân trả lời: “Cô ấy có chút không khỏe, đi nghỉ ngơi rồi.”
Cửu Thiên dường như nghĩ tới cái gì đó, trong mắt lại có vài phần bi thương xẹt qua.
Cửu Thiên bay lên cao, sau đó biến mất!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất